[Sách của Di] Yêu đơn phương không đau thương

YÊU ĐƠN PHƯƠNG KHÔNG ĐAU THƯƠNG

Cuốn sách này dành tặng… những kẻ điên trong tình yêu.

Dám bước vào tình yêu, bạn đã dũng cảm không hề nhỏ.

Dám bước vào tình đơn phương, bạn càng dũng cảm gấp nhiều lần.

Hành trình đơn phương có khi đi vào ngõ cụt hoặc đi mãi chẳng đến đâu. Nhưng không ai khác, chính bạn là người nắm thế chủ động.

Hãy cứ crush, hãy cứ yêu… đơn phương và giữ lại những cuồng si, những điều đẹp đẽ, đôi khi buồn (cười) của tuổi trẻ.

Yêu Đơn Phương Không Đau Thương – cẩm nang crush từ A đến Z sẽ đồng hành cùng bạn băng qua những cung bậc cảm xúc với crush và giúp bạn hạ cánh cuộc tình an toàn và ấm êm.

Và hãy nhớ rằng, tình yêu đích thực vẫn luôn chờ bạn ở phía trước. Hãy luôn kiên nhẫn và đừng ngần ngại trao gửi yêu thương.

Sách được phát hành bởi thương hiệu sách trẻ Wavebooks với sứ mệnh trở thành người bạn đồng hành tin cậy cho quá trình phát triển kỹ năng và tâm hồn người Việt trẻ.

#yeudonphuongkhongdauthuong #LeDi #donphuong #crush #yeu #tanvan #tapvan #vanhoc #camhungsong #truyencamhung #wavebooks #azvietnam #nhasachonline #sachhay #sachvanhoc #sachtiengviet

Link đặt mua sách tại đây.

Yêu thương, cảm thông và thấu hiểu

“Khi đủ thấu hiểu, bạn sẽ thấy cảm thông rồi từ đó yêu thương nhiều hơn.”, tôi đã thực hành liên tục tâm niệm này trong suốt 5 năm qua và thực sự cảm thấy biết ơn vì mình đã luôn đi theo tôn chỉ đó. Mới nghe qua, có thể bạn sẽ thấy dường như tôi đang hơi dễ dãi với tất cả mọi thứ xung quanh. Thế nhưng, chỉ khi thực sự trải nghiệm điều này, bạn mới có thể cảm thấy những nhẹ nhõm, hân hoan trong tâm trí và mới thực sự hiểu câu tôi vừa nói.

Đó là những lần tôi bị mắng té tát bởi một lỗi nhỏ nào đó tôi còn chẳng nhớ mình từng làm. Trí nhớ ngắn hạn của tôi không cho phép tôi lưu trữ quá nhiều dữ kiện trong đầu nên những việc thường ngày ít quan trọng với tôi sẽ “được quên” ngay sau khi làm. Dĩ nhiên, không phải kiểu xoá hẳn, tôi vẫn nhớ mình từng làm điều đó, chỉ không nhớ chính xác mình đã làm như thế nào hay các tiểu tiết khác xoay quanh việc đó ra sao. Nhưng, với nhiêu đó dữ liệu trong đầu, tôi vẫn có thể phản kháng, biện minh cho chính mình rằng tôi không làm, hoặc tôi vì lý do nào đó đã làm nhầm, hoặc việc đó quá nhỏ để bị lôi ra phàn nàn và ai cũng có thể mắc lỗi tương tự, kể cả người vừa trách mắng tôi. Tuy nhiên, nếu để ý, bạn sẽ thấy, mọi cuộc tranh luận kiểu đó đều sẽ chìm vào im lặng, thứ im lặng đáng sợ kéo dài vài tiếng sau đó, làm không khí như đặc quánh lại, khiến tâm trạng của bạn trùng xuống đầy ngao ngán.

Vậy, hãy lật sang một trang khác và viết lại câu chuyện này. Đúng rồi. Chuyện tôi bị mắng và kể cả là tôi biết mình bị mắng oan. Câu hỏi đầu tiên thường trực trong đầu tôi sẽ là: “Vì sao người ta lại nổi nóng với mình?”. Bạn biết đấy, mỗi khi bạn tức giận cũng vậy thôi. Bạn sẽ nhằm ngay vào thứ khiến bạn ngứa mắt gần nhất và nói dăm ba câu nặng nhẹ với khổ chủ khi ấy cho bõ cơn tăng xông đang diễn ra. Vì sao bạn tức giận ư? Có thể chẳng vì người bị mắng kia. Có thể bạn đang mệt mỏi, buồn bực vì một điều nào đó khác và cần được giải toả. Có thể bạn đang gặp áp lực ở đâu đó, chẳng thể trút đi đâu. Và còn vô vàn các lý do trên trời dưới biển khác, kể cả chuyện giận cá chém thớt hay chuyện bản tính của người mắng bạn chẳng hạn. Và ngay khi tôi mờ mờ nhận ra được lý do vì sao tôi lại trở thành đối tượng bị mắng, vì sao người mắng tôi lại trở nên bực bội với tôi, mọi chuyện hoàn toàn được giải quyết.

Nếu lý do nằm ở tôi, hẳn rồi, tôi sẽ xin lỗi.

Nếu lý do nằm ở phía đối phương, tôi sẽ thực hành bước tiếp theo, cảm thông. Tôi thông cảm cho họ, thông cảm cho những lý do cá nhân khiến họ trở nên bực bội và vô tình hay cố ý trút cơn bực đó vào tôi.

Nếu lý do quá vô lý, tôi sẽ giải thích lại cho họ, nhưng sẽ chỉ nói một lần duy nhất và không đôi co lại. Tôi không cần chiến thắng trong cuộc tranh luận. Tôi chỉ cần họ nghe được thông tin từ phía tôi. Vậy là đủ. Bởi khi cơn giận qua đi, những gì tôi nói vẫn nằm ở đó, còn họ thì sẽ đủ bình tĩnh hơn để nhận ra mình đã từng vô lý, và không còn chiến tranh lạnh với tôi nữa. Tôi không trách móc, nhưng cũng không vồn vã làm hoà. Đơn giản là, tôi không sai hẳn, nhưng cũng không đúng hẳn. Việc tôi xuất hiện trước cơn thịnh nộ của họ đã là không đúng. Và việc tôi từng làm gì đó khiến họ có thể biến nó thành cái cớ để họ tức tôi cũng là sai ở tôi một phần. Thế nên, tôi sẽ không đưa mối quan hệ vào bế tắc chỉ vì mong muốn giành chiến thắng. Tôi không hổ thẹn với lòng mình là được. Cho đối phương thời gian để bình tĩnh nhìn nhận lại có lẽ là giải pháp hoà bình hơn tất cả.

Tôi không cần chiến thắng trong cuộc tranh luận. Tôi chỉ cần họ nghe được thông tin từ phía tôi. Vậy là đủ.

J

Sau mỗi lần như vậy, tâm trí tôi lắng xuống nhiều nhất như tôi từng thấy có lẽ khoảng 72 giờ, rồi mọi thứ lại bừng sáng và hân hoan khi đối phương thoát khỏi tâm trí giận dữ, trở về trạng thái bình ổn của thường nhật và bù đắp lại những vết xước đã gây ra cho tôi. Tôi nhận lời xin lỗi vô hình ấy một cách tự nhiên, không nhắc lại, không trì chiết lại những gì đã xảy ra. Đôi khi, tôi khiến đối phương cảm thấy như đang tạo thêm vài ân huệ. Không sao cả, miễn là tôi biết họ đã vui vẻ và bình ổn trở lại, không còn thấy bức bối trong người nữa.

Dần dà, tôi cảm thấy tâm tư mình nhẹ bẫng. Tôi ít oán thán hơn, ít than thở hơn, ít kêu ca hơn vì những ấm ức thường ngày. Vốn tôi là người nhạy cảm, và chuyện “bán than” là điều diễn ra thường xuyên trước khi tôi thực hành phương pháp này.

Dĩ nhiên, mọi mối quan hệ chẳng thể duy trì một chiều. Sẽ có lúc, thời gian bạn dành cho đối phương để nguôi một cơn giận vô lý là vô thời hạn. Họ không sẵn sàng đối diện với sự thật bạn đã đưa ra. Họ quá sĩ diện vì một điều gì đó mà không thể xuống nước với bạn. Họ chẳng thể bỏ qua cái tôi để tiếp tục mối quan hệ với bạn. Khi đó, mọi thứ sẽ dần trôi vào dĩ vãng, và bạn cũng không cần phải nuối tiếc những dạng quan hệ kiểu vậy.

Tương tự với mọi điều nhỏ nhặt khác trong cuộc sống, khi đột nhiên bạn bị gán những chiếc mác xấu xí không thuộc về mình. Hãy thử hỏi xem “Vì sao lại thế?” và trả lời câu hỏi đó theo cách khách quan nhất bạn có thể nhìn nhận. Sau đó, bắt đầu thực hành thấu hiểu để cảm thông và từ đó lan toả yêu thương.

Biết đâu đấy, một ngày nào đó, bạn cũng sẽ giống như tôi, đủ tĩnh tâm ngồi lại và kể về hành trình riêng của mình, nơi tâm tư bạn chẳng còn mấy xung động của cái tôi vị kỷ.

HN2196,

-J-

Chữ “Hiếu” bỏ quên

Lâu rồi mới lại biết sợ.

Lâu rồi tôi mới gặp lại nỗi sợ hãi ấy.

Nỗi sợ một ngày tôi chẳng thể cố gắng yêu thương ba mẹ mình thêm nữa.

Nỗi sợ một ngày tôi vì những yêu thương chẳng thể cố nặn thành hình, mà lãng quên mất đấng sinh thành của mình.

Nỗi sợ rằng rồi con cái tôi sau này cũng sẽ noi gương theo người sinh thành dưỡng dục nó mà cũng sẽ rời bỏ tôi theo cách tôi đã vô thức rời bỏ ba mẹ như bây giờ.

*

Tuổi thơ của tôi gắn liền với mục tiêu, kỳ vọng, sự quản giáo, những luật lệ, những nguyên tắc, những việc được và không được, những việc phải và không phải. Hoặc là thật thế. Hoặc là tiềm thức ấu trĩ của tôi chỉ lưu lại những ấn tượng sâu sắc nhất, khiến mọi yêu thương dù có cũng sẽ nhạt nhòa vào vùng quên lãng.

Nhưng không sao. Tôi vốn quen với những khô cứng ấy. Tôi biết ơn những nghiêm khắc ấy gọt dũa nên một tôi của ngày hôm nay.

*

Ngày tôi bắt đầu biết loay hoay với con tim loạn nhịp của mình, tôi thảm thiết cầu xin một điểm tựa. Nhưng tuổi niên thiếu của tôi vẫn vậy. Vẫn chỉ gắn chặt với những mục tiêu, kỳ vọng, sự quản giáo, những luật lệ, những nguyên tắc, những việc được và không được, những việc phải và không phải.

Tôi ngậm ngùi rời xa hai mối tình đầu tiên. Con tim đau như cắt, chỉ biết một mình chịu đựng. Mối tình thứ ba diễn ra trong câm lặng rồi cũng đành lỡ dở vì tôi chẳng dám công khai. Mối tình thứ tư dù được thừa nhận nhưng dường như con tim chằng chịt tổn thương của tôi đã chẳng thể nào rung động lại được nữa… thế nên cũng chẳng thể coi đó là một tình yêu.

Tôi chưng hửng. Tôi chẳng biết trách ai. Có lẽ tôi nên tự trách chính mình đã không kiên định với tình cảm của mình. Ai lại trách móc bậc sinh thành cấm cản. Tôi vẫn tự nhủ lòng họ có lý do riêng. Còn con tim tôi. Thôi thì. Là do tôi không mạnh mẽ.

*

Ngày tôi hào hứng với cuộc đời mới sau cánh cổng trường đại học. Tôi tĩnh tại hơn cho tôi của thực tại. Tôi cảm ơn những tổn thương, áp lực trong quá khứ đã tạo nên một tôi của ngày đó, tự lập, vững vàng cho mọi chông gai trước mắt. Tôi đã bước đi những bước đầu tiên trên hành trình sự nghiệp thuận chèo xuôi mái như vậy cho tới tận bây giờ, mặc cho đang đứng dưới bất cứ mái nhà nào.

Với tất cả lòng biết ơn, tôi háo hức báo hiếu theo kỳ vọng ba mẹ thường nói với tôi. Tôi mong mỏi việc cố gắng trưởng thành, cố gắng trở thành con người ba mẹ tôi vẫn nói sẽ giúp tôi thoát khỏi thế giới của những mục tiêu, kỳ vọng, sự quản giáo, những luật lệ, những nguyên tắc, những việc được và không được, những việc phải và không phải.

Nhưng dường như…

… càng nỗ lực, tôi càng thấy mình đuối.

… càng cố gắng, tôi càng thấy thêm kỳ vọng đặt rải dần ra trước mắt.

… càng đi, tôi càng thấy tương lai về một cái gật đầu mãn nguyện của ba mẹ trở nên xa vời.

Thoáng chốc, tôi chợt nghĩ, nếu như đã chẳng thể đáp ứng được, chi bằng tôi cứ an yên với thực tại của riêng tôi thôi vậy.

Tôi ngừng cố gắng. Ngừng lại tất cả. Bắt đầu cuộc sống cho riêng mình. Chôn chặt những tổn thương quá khứ xuống. Không truy cứu thêm nữa. Tôi tưởng mình… đã có thể thứ tha…

*

Ngày nhận ra sự tổn thương của tôi, ba mẹ tôi quay lại, cố gắng hàn gắn, cố gắng bù đắp cho tâm hồn đã mong manh rạn nứt của tôi những ngày ấu thơ, niên thiếu. Tôi biết ơn lắm. Cố gắng mở lòng ra đón nhận. Cố gắng cảm nhận tình thương được thêm chút nào hay chút ấy. Chẳng phải tôi đã từng khát khao sao? Giờ có trong tay rồi. Nên tận hưởng chứ. Tôi biết thế. Tôi cảm ơn nhiều lắm.

Nhưng rồi tôi chợt nhận ra. Tất cả chỉ là tôi đang giả vờ sống trong thực tại vừa mới có. Hóa ra. Tôi chưa từng quên đi những thương tổn trong quá khứ. Hóa ra. Tôi chưa từng buông bỏ những chấp niệm đã lỡ hằn in quá sâu trong tiềm thức. Hóa ra. Tôi chỉ đang cố gắng hoàn thành nghĩa vụ của một đứa con theo như những gì xã hội đã liệt kê. Chứ không hề có chút thực lòng nào với đấng sinh thành. Bất giác, tôi thấy sợ hãi chính mình.

*

Tôi hiểu tình yêu phải đến từ cả hai phía mới là một tình yêu trọn vẹn. Thế mà điều gì đã xảy ra để đến giờ này tôi không có cách nào cảm nhận được tình yêu từ ba mẹ… để rồi chẳng thể trao đi thực lòng thứ tình cảm vốn được cho là cao quý nhất của vũ trụ này. Tôi không thấy yêu ba mẹ. Hẳn vậy. Ba tôi. Tôi có thương ông. Ý nghĩ về việc một ngày không còn ông nữa đủ khiến tôi đau lòng và muốn chạy thật nhanh đến bên ông. Nhưng mẹ tôi. Tất cả chỉ là để làm tròn nghĩa vụ. Tôi vẫn đang loay hoay với chính cõi lòng mình, loay hoay làm sao để cảm xúc dành cho mẹ tôi tối thiểu giống được cảm xúc tôi đang dành cho ba mình lúc này.

Có lẽ, đứng ở góc nhìn của một người thứ ba, tôi sẽ là đứa bất hiếu, bất trị nhất dải ngân hà. Làm gì có đứa con nào lại có thể thừa nhận mình không hề yêu ba mẹ. Ở bất cứ đạo nào, đó cũng là hành vi bất hiếu không thể dung thứ. Tôi vẫn không thể tự ép bản thân mình đi nghe các buổi diễn thuyết về hiếu đạo, hay tiếp xúc với bất cứ thứ gì liên quan đến hiếu đạo cũng chỉ vì mấy chữ không-thể-yêu đó. Bất hiếu là đấy chứ là đâu.

Giờ này. Tôi đang khẩn nài một ý niệm. Một ý niệm đủ để tôi vin vào và xây dựng tình thương thực tâm bên trong cho ba mẹ mình. Về lý trí, tôi không muốn 30 năm hưu trí của ba mẹ tôi phải chìm trong áy náy hay hối hận về những gì đã gây ra cho ấu thơ và niên thiếu của tôi. Nhưng cảm xúc và tiềm thức vẫn luôn là thứ tréo ngoe khiến tôi không phải lúc nào cũng có thể tự kiểm soát tâm thân mình. Tôi đã từng may mắn có được những ý niệm giúp tôi buông bỏ được sân si trong tình yêu, công việc, cuộc sống… Và giờ, tôi tiếp tục lang thang, đi tìm ý niệm để buông bỏ được sân si, sân hận với những tình thân dưới cùng một mái nhà hiện tại của tôi. Nếu may mắn, có lẽ ai đó sẽ vô tình mang tới cho tôi câu trả lời. Nếu không, tôi cũng đành chấp nhận, cho bản thân thêm vài năm nữa để trường thành, để giác ngộ, và hi vọng đến một ngày tôi có thể tự thân tìm ra ý niệm của riêng tôi, làm đầy lại chính tôi, yêu thương ba mẹ tôi theo đúng định nghĩa của yêu thương chứ không chỉ còn là giả vờ cho xong chuyện.

Cảm ơn vũ trụ đã dắt tôi đi được tới những dòng này.

Tâm tôi chỉ yên hơn được một phần.

Nhưng rồi sẽ ổn.

Cảm tạ nhiều.

Bằng tất cả lòng thành.

Tôi.

Mơ đầu mùa (P20)

Ngủ thiếp đi trong dòng hạnh phúc miên man, tiếng chuông báo thức kéo nó dậy khi trời đã ngả chập tối. Khệ nệ kéo va li xuống, lang thang một vòng ở sân ga, mọi thứ đẹp hơn, sang hơn rất nhiều so với nhà ga bé xíu nơi miền quê của nó. Loanh quanh một lúc nó cũng tìm được chốn ẩn náu cho riêng mình. Còn hơn một tiếng nữa, chị bạn đồng hành cùng nó mới đến, và điểm chờ đợi không thể thú vị hơn một chiếc ghế đối diện cái piano màu nâu trầm đặt ngay giữa sảnh sân bay, thi thoảng lại có vài người bản xứ ra dạo vài bài dân ca hay cổ điển. Nó lôi quyển truyện đang đọc giở ra ngồi nghiền ngẫm tiếp. Không gian ánh vàng cùng tiếng piano đập vào tường vang lên êm ái không khỏi làm nó xuýt xoa, thích thú tận hưởng như đang ở trong một khán phòng nhạc giao hưởng vậy. Một vài du khách đi qua bắt chuyện với nó bằng thứ tiếng Á Đông kỳ lạ. Nó nhún vai cười rồi quay lại với thế giới của riêng nó qua từng trang sách, thi thoảng lại khẽ ngước lên ngắm nhìn anh nhạc công trong bộ vest truyền thống với cà vạt đen và sơ mi trắng. Nó mê mân đôi bàn tay nhẹ nhàng lướt nhẹ trên từng phím đàn trắng nõn. Hình như nó ngâm nga theo… vài lời ca quen thuộc.

Tiếng chuông điện thoại lôi tuột nó ra khỏi mạch truyện đang dang dở. Chị bạn đồng hành gọi nó giọng hoang mang. Phải mất một lúc hai chị em mới tìm được thấy nhau ở bến tàu điện. Loay hoay tìm cách mua vé tàu, lần đầu một mình đến thành phố lớn, việc tự làm quen với hệ thống vé tự động khiến hai đứa thật sự bối rối. Ở chốn bé xíu của nó, chỉ có xe bus chạy nửa tiếng một chuyến. Chỗ bán vé thì ngay trong tạp hóa, chỉ cần vài câu đơn giản là có đủ tập vé đi cả tuần. Đang không biết phải xoay sở ra sao thì một giọng Hà Nội đặc sệt cất lên từ phía sau.

– Hai bạn mới đến thành phố này hả?

– Ơ. Ừ. Bọn mình đi du lịch.

– Đưa mình chỉ cho. Đây này.

Nói rồi, bạn ý lạnh lùng len lên chỉ hai đứa cách dùng máy. Chưa hết ngỡ ngàng, lâng lâng vì chất giọng ấm nống lâu không được nghe, nó bị gọi giật lại.

– Của hai bạn đây. 15 phút nữa có chuyến. Đi chơi vui vẻ.

Bạn ý nói rồi dúi hai cái vé vào tay hai đứa rồi chạy vội lên tàu, không kịp để hai đứa nói lời cảm ơn.

Trở lại trạng thái bình thường, hai chị em bắt đầu chủ đề xung quanh chàng trai bí ẩn. Chị ở Sài Gòn nên mê giọng con trai ngoài Bắc. Còn nó, một đứa trót phải lòng Hà Nội thì mọi thứ thuộc về thủ đô sẽ nghiễm nhiên trở nên thân thuộc. Trời lạnh dần. Câu chuyện ríu rít hòa vào tiếng tàu, tiếng người cười nói, tiếng đàn hát từ một nhóm nhỏ trên chuyến tàu về khu chung cư nhỏ ở ngoại ô.

Đếm từng bến để không nhầm điểm xuống, chợt thứ ánh sáng xanh đỏ nhấp nháy ngoài cửa sổ hút lấy nó không rời. Hai đứa ham chơi xách đồ chạy xuống, chẳng kịp nhìn tên bến. Đó là đêm đặc biệt, ngày duy nhất trong thành phố có hội chợ và khu mua sắm mở xuyên đêm. Nó thích thú ngó nghiêng từng gian hàng nhỏ. Những thứ đồ ăn lạ lùng khói bay nghi ngút thơm lừng khu phố. Khu vui chơi lấp lánh tỷ thứ đèn màu làm đêm long lanh cả một góc trời. Leo chừng hai chục bậc thang lên chỗ có đài phun nước và khu tượng trên cao, nó thích thú ngắm nhìn trời đêm hòa vào dải ánh sáng phía dưới. Mọi thứ như một giấc mơ bày ra trước mắt nó. Lần đầu tiên trong hai tháng, thành phố không xuống đèn lúc chín giờ.

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P19)

Mơ đầu mùa (P19)

Lời cầu hôn bất ngờ làm nó phởn phơ suốt cả cuối tuần ở nhà anh Hai. Nó không ngừng thao thao bất tuyệt về người đó và cái tương lai trải dài trong năm năm đầy hứa hẹn. Thật khó cho nó để kiềm chế được cái cảm xúc ấy, dù đôi lúc, nó vẫn thoáng hoài nghi vì vốn ba tháng là quá ngắn cho một thứ hạnh phúc xa xỉ như thế. Nghĩ vậy nhưng rồi nó vẫn dành trọn cả cuối tuần để làm nhảm cho cả nhà nghe về câu chuyện tình yêu đời thường đầy bất ngờ trong hai tháng của nó. Vốn coi hạnh phúc luôn là thứ không bao giờ dành cho mình, nên với nó, những niềm vui lớn lao thế này là thứ nằm ngoài tầm tưởng tượng. Nó vui. Phải. Nó rất vui.

Câu chuyện của nó kéo dài lươn khươn quá nửa đêm khi mấy anh em đều đã ngà ngà bia – nhạc. Bất giác, nó thấy anh. Nó nhận ra dường như anh ít nói hơn mọi ngày. Việc duy nhất cả tối anh làm có lẽ là chăm chăm nhìn nó, thi thoảng cười hiền, thi thoảng có nét gì đó âu lo. Nó khẽ nhíu mày rồi lại giật mình bởi tiếng tin nhắn đến và quay lại với thế giới riêng của nó. Màn đêm lặng đi trong cái hạnh phúc xôn xao nó tự vẽ ra cho riêng mình thật ấm.

Nguyên mọt tuần nó dường như không lúc nào khép được miệng cười. Với một đứa cung Khí như nó thì khó có thể tránh khỏi việc chia sẻ hạnh phúc cho toàn thiên hạ. Chẳng mấy chốc, tập thể bạn thân, bạn cùng lớp láo nháo về tin nó đã-đính-hôn cùng bản khế ước chụp màn hình mà đến giờ nghĩ lại nó vẫn thật quá ngây ngô.

Chỉ duy có điều nó không thể hiểu được là hình như anh cứ xa nó hơn, từng ngày một.

♥   ♥

Kỳ nghỉ lễ đầu tiên. Ở cái thành phố mà cứ dăm bữa nửa tháng người ta lại đình công theo kế hoạch còn nó thì lại quá lười để đi bộ đến trường thì việc thi thoảng được nghỉ vài ngày vì lí-do-chính-đáng không có gì là lạ. Kỳ nghỉ lễ này âu cũng vậy. Cũng chỉ vỏn vẹn có 4 ngày trong đó có thứ 7 và Chủ Nhật. Cũng không khá khẩm hơn là mấy. Ấy vậy mà cảm tưởng như người người nhà nhà cứ tíu tít đặt vé, đặt phòng, chuẩn bị lịch trình đi chơi rất ư là chu đáo. Nếu chỉ một hai người hỏi đùa, có lẽ nó cũng sẽ lươn khươn nằm dài cả kỳ nghỉ để rúc trong chăn lúc tiết trời lạnh căm như này. Nhưng rồi đến người thứ n nhảy vào hỏi han nghỉ lễ có đi đâu không, thì nó không khỏi tránh được trò tiện tay bấm chuột lung tung xem vài lộ trình thú vị. Ra là cái xứ này cũng  không tệ đến nỗi thiếu chỗ đi, và chỉ trong nháy mắt, nó đã lên xong lịch trình 4 ngày cho 2 thành phố.

Kết thúc buổi học cuối cùng trước kỳ nghỉ, nó băt vội tuyến xe hiếm hoi đưa nó ra khu siêu thị lớn nhất thành phố. Quyết định chớp nhoáng khiến nó trở tay chuẩn bị không kịp. Mọi thứ đều rất vội, rất nhanh, gấp gáp đến nối nó chẳng kịp ghé qua chào anh một câu. Tất tưởi thu dọn chuẩn bị kéo va li ra khỏi nhà – thật may là nó đã quyết định chuyển đồ sang từ tối hôm trước vì quãng đường từ nhà anh Hai ra ga gần hơn rất nhiều việc nó bắt mấy chuyến xe buýt ít ỏi trong dịp nghỉ lễ từ ký túc xá. Bỗng…

– Ô! Bạn vẫn chưa đi hả? – Anh vừa hỏi vừa len vào phòng

– Em chưa. Em chạy ra ga giờ đây. Nửa tiếng nữa tàu chạy rồi.

– Thế nhanh kẻo lỡ. Cần anh giúp gì không?

– Dạ không. Em đi đây. Tuần sau gặp.

Nói rồi nó chạy vụt đi, chẳng kịp để ý sau lưng ánh mắt kéo dài đến khi nó đi khuất.

Đặt chân lên tàu vừa khít giờ, nó xoay sở mấy câu bản ngữ nhờ chuyển đồ lên rồi len vào tìm ghế ngồi. Vậy là kết thúc hơn hai tháng học đầu tiên, được tận hưởng kỳ nghỉ lễ đầu tiên, vi vu một mình lần đầu tiên. Một chút háo hức, một chút man mác, cũng môt phần là vì cái lâng lâng chưa dứt từ màn cầu hôn của nó. Mọi thứ với nó tưởng chừng như hoàn hảo. Ẩn mình trong không gian đầy lãng mạn xứ trời Âu. Cách đó mười hai ngàn cây số có một con tim đang đợi nó, một tình yêu chỉ dành cho nó, hay ít ra, trong lúc đó là như vậy.

♥   ♥

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P18)

Khí – Lửa và những mối tình ngang trái

Đây là chuyện kể về người thật việc thật và không đảm bảo các nhân vật thuần chủng. Vậy nên không có tính chất chiêm tinh gì trong câu chuyện này ngoài cái tiêu đề. Đừng hi vọng.

Em đến với đời nhẹ như làn gió. Không ồn ào. Không sắc màu. Không thoảng hương như bao cô gái kiêu kì sang trọng khác.

Em thích lang thang thành nội. Một mình. Em ưng cái nắng trải dọc triền phố, cái gió thoảng qua vành tai gáy tóc em lúc ban trưa. Em yêu cái vị nhẹ nhàng chớm hè, đầu thu, cuối xuân man mát. Thói quen nhấm nháp vị mùa vị gió vị màu không gian khiến em nhiều khi trẻ con lạ.

Người ta nói em là gió là khí là để bay đi tới những chân trời riêng em, tìm hạnh phúc riêng em, tìm yêu thương riêng em. Người ta thấy em cười vui ngây ngô lanh lảnh vô tư với thế giới của em. Người ta bảo được như em thật thích. Cớ sao em vẫn loay hoay kiếm tìm, vẫn loay hoay tìm cách bay khỏi chốn bình yên nơi em.

Em lạc bước vào khung trời thật lạ. Ngọn lửa diệu kỳ đầu tiên cuốn em đi. Đơn giản. Nhẹ nhàng. Vô tình đến bên nhau. Vô tình thương yêu. Vài dòng nhắn gửi. Một chút vỗ về mỗi lần em khóc. Chưa từng nắm tay. Chưa từng hơi ấm. Em nhẹ nhàng mơn mác xung quanh, ngắm nhìn ngọn lửa của em tỏa sáng… đẹp đẽ… rồi lụi dần để sáng lên nơi nào đó… Ngọn lửa đầu tiên rời em như vậy, xa em như vậy, ngỡ ngàng… hụt hẫng… bơ vơ khó tả…

Cái lóng lánh quen thuộc sau một chặng đường dài. Đầy nắng. Ấm áp. Đến độ em có thể quên hết giận hờn dù sau bao lâu xa cách. Em hòa mình vào những đốm lấp lánh, lướt quyện theo những nụ cười, những lời quan tâm hiếm hoi nhưng đủ cho em ấm lòng đôi chút… Hơi ấm xa dần nhạt nhòa nơi em. Em cũng tự mình thả trôi theo làn gió. Vốn chẳng cần em. Vốn chẳng của riêng em. Thời em lại trôi về chốn cũ.

Em dừng chân bên đốm lửa nơi cao nguyên đầy gió. Tiếng sáo vi vu kéo em lại bên tình, bên người, bên những mộng mơ mới chớm. Mọi lần đầu tiên… Những gì thật sự của em… rất gần… rất chân…Em đang mơ không? Người bảo em là thật. Cơn mưa đầu tiên. Lạnh. Em chạy trốn những giá băng. Còn không em… nét gió vương đầy thơ… đầy mộng… Em còn tin… còn mơ… còn chờ…? Nhẹ lắc đầu. Em ẩn vào màn bụi phùn hoen mi.

Vấp. Vô tình. Nhóm lửa vui gọi mời em thật lạ. Em quyện mình trong hơi ấm đầu xuân… trong những câu chuyện kể… trong những miền đất thật xa của nhiệt huyết, của chân trời em vốn biết chẳng thể của em. Từng nhịp bập bùng, lời mời chào mật ngọt. Niềm vui ở lại nơi xứ ấy. Lặng lẽ rời đi chỉ riêng em.

Một giấc mơ xa đâu đó. Em lạc về không gian nguyên sở tự thuở ban đầu, nhưng là miền đất mới. Phố nhỏ. Gác nhỏ. Một tình yêu nhỏ. Khoảng trời riêng em. Miền đất riêng em. Có những cái siết tay thật chặt. Có những giọt nước mắt hạnh phúc là thật. Tiếc nuối là thật. Em cháy lên trong ngọn lửa ấy. Em bị hút quyền vào chốn mơ ấy. Mãnh liệt là thật. Yêu thương là thật. Và… Chia ly là thật… Em vẫn mỉm cười lời yêu phút cuối lúc bị hút ra khỏi hơi ấm từng là của em chốc lát… Liệu em có quên… Hay âu là vì những dở dang là thật.

Bơ vơ. Em vô hồn về thực tại. Nghiễm tưởng chẳng bao giờ. Mà phải. Hình như là chẳng bao giờ. Em thử đặt mình vào lưng chừng cơn mơ lạ. Thử đi lại những giấc mơ lạc mất. Kỉ niệm em vẽ ra… Thương yêu em vẽ ra… Tương lai em vẽ ra… Chỉ riêng em… Một mình. Lời hứa chưa từng thật. Môi hôn chưa từng thật… Em.. Yêu… Chưa từng thật. Em cẩn trọng mỗi lần lướt qua ánh lửa mờ đó. Không dám. Không thể. Không muốn cháy hết mình cho một thứ mơ hồ. Em ghét những thứ không rõ ràng… nhưng lại thèm cái ấm nồng mùi đốm lửa… Em say thôi. Em nghiện thôi. Em mơ thôi.

Đau. Vốn chẳng thể tổn thương mà rồi em đau những vụng về, dại dột… Đã bao lần em tự nhắc mình không quay lại. Để rồi bao lần em lại tìm về bên những hơi ấm lạnh lùng. Yêu thương. Em kiếm tìm gì cho đêm đông. Em chờ mong gì cho ngày vội. Em tìm ai… tìm em… lang thang…

Em là gió là khí là để bay đi tới những chân trời riêng em, tìm hạnh phúc riêng em, tìm yêu thương riêng em. Người ta thấy em cười vui ngây ngô lanh lảnh vô tư với thế giới của em. Người ta bảo được như em thật thích. Cớ sao em vẫn loay hoay kiếm tìm, vẫn loay hoay tìm cách bay khỏi chốn bình yên nơi em…

HN23115

-J-