Phái mày râu và tự họa về những lựa chọn éo le của *con gái*

Lưu ý! Bài này chỉ dành cho con gái. Các bạn không thuộc tập này nên suy nghĩ kỹ trước khi đọc!

Con gái và tiêu chuẩn người yêu

Mọi cô gái đều có mẫu hình lý tưởng. Ừ. Đúng. Nó cũng đơn giản thôi. Không cầu kỳ. Không quá phức tạp. Không quá khó để các chàng trai vươn tới được. Dù có mơ mộng đến đâu thì cô ấy luôn nghĩ nếu có gặp được ai đấy thật, thì chắc mình cũng sẽ hạ mức chuẩn xuống để đồng ý 1 anh chàng như sau:

1. Ngoại hình ổn, không cần phải giống hotboy.
2. Có công việc ổn định, thu nhập ổn định, đủ nuôi thân, đủ nuôi thêm được mình nữa thì tốt.
3. Có nhà (bé cũng được), có xe (máy trở lên).
4. Tâm lý, hiểu con gái.
5. Biếu điều, biết nhường nhịn mỗi lần cô ấy nổi nóng.
6. Biết làm cô ấy cười, có thể tiếp chuyện được với cô ấy dù tào lao đến đâu.
7. Không giáo điều, không áp đặt, không đòi hỏi và xen vào cuộc sống công việc của người yêu quá nhiều.

Nhưng con gái ạ. Mức chuẩn kiểu đó 90% nằm ở các anh chàng đã có chủ, và không một cô chủ nào nhận ra được mình đang may mắn sở hữu một chàng trai đúng chuẩn như thế nào.

1. Ngoại hình ổn, không cần phải giống hotboy. 

Cái này thì nó tùy vào độ tương hợp hormone của mỗi người Mà thực ra thì nhìn riết rồi cũng thấy quen và phát hiện ra nét duyên *ngầm* nào đó thôi.

2. Có công việc ổn định, thu nhập ổn định, đủ nuôi thân, đủ nuôi thêm được mình nữa thì tốt.

Các anh có được cái này mà chưa có người yêu thì thường sẽ không có được 4 tiêu chuẩn cuối.

Các bạn đáp ứng được điều này và 4 điều cuối thì thường đều đã gặp được ý trung nhân từ khi còn chưa có công việc ổn định, thu nhập chưa đủ nuôi thân. Còn mọi hệ lụy trong lúc bôn ba đó đều được một cô gái mang tên “người yêu” hoặc “vợ” gánh vác, thúc giục, động viên, đe dọa,… bạn ý phải phấn đấu để được như “ngày hôm nay”

3. Có nhà (bé cũng được), có xe (máy trở lên).

Ờm… Cái này thì… Giống cái trên. Hên ra thì giấy tờ nhà xe là của mẹ. Còn không thì chắc là của vợ, cho an toàn :-j

4. Tâm lý, hiểu con gái.
5. Biếu điều, biết nhường nhịn mỗi lần cô ấy nổi nóng.
6. Biết làm cô ấy cười, có thể tiếp chuyện được với cô ấy dù tào lao đến đâu.
7. Không giáo điều, không áp đặt, không đòi hỏi và xen vào cuộc sống công việc của người yêu quá nhiều.

Bạn nghĩ ai là người *training* cho *anh ý* về tất cả những điều trên?
Hên ra thì là chị gái. Còn không thì thường là vợ và người yêu :v
Nếu may mắn rơi vào đúng lúc *anh ý* đang thất tình thì chúc mừng bạn chứ còn không thì chắc nên đọc tiếp :v

Âu cũng là cái liễn khi các cô gái cứ hay chết đứ đừ những đấng mày râu đã có gia đình hay đã yên bề gấu mèo (thật ra là rất muốn dùng từ “gấu chó” cho nó vần, nhưng thôi tôn trọng các chị em đang tận hưởng hạnh phúc tí :v). Vầng. Hẳn là hào nhoáng và đáng ngưỡng mộ. Nhưng lúc khổ thì ai khổ cho. Thời bạn cũng đâu có diễm phúc được thấy anh ấy lúc bi đát, nát bét thuở sơ khai chưa mài dũa. Nên là, đọc tiếp đi :-j

Những cuộc tình dead-end
Tính viết dài phần này. Nhưng thôi chắc để khi khác. Đại khái là. Nó là những mối quan hệ kiểu “Ôi thích quá. Anh ý hay quá. Chỉ là đi chơi thôi mà. Người hay thế này mà không đi chơi cùng một lần thì phí.”

Và thế là bạn vui vẻ *dating* trong tâm thế *chỉ là bạn*. Rồi bạn nhận ra anh ý quá hoàn hảo để yêu. Và bạn rơi vào bài toán “con gà – quả trứng”

Giả thiết thứ nhất: Bạn cũng *quá hay* đi và anh ý bỏ lại tất cả, cùng bạn xây dựng tương lai mới.

Bạn: *Hừ. Hắn bỏ gái được thì cũng bỏ mình được. Hắn chả hoàn hảo như mình nghĩ. Biến!*

Giả thiết thứ hai: Anh ý vững như bàn thạch. Chiều bạn như cô em gái ruột. Và chỉ dừng lại ở đấy.

Bạn: *Ôi anh ý thật hoàn hào, thật chung thủy, thật đáng ngưỡng mộ… Ơ! Cơ mà!… Ơ!… Mình vẫn một mình =.= Hừm. Biến!*

Nói chung là đường nào thì bạn cũng quay về với kiếp sống độc thân. Vâng. Xin giới thiệu. Đó là mối quan hệ dead-end. Thực ra nó chả liên quan quái gì đến phần trên đâu. Chỉ là một ít hệ lụy từ việc con gái mơ mộng đến mẫu hình tưởng đơn giản mà không hiểu rằng rất nhiều cô gái khác phải hi sinh nhiều thứ để có được mẫu đàn ông như ý rồi lúc nào cũng chê bôi người đàn ông của mình. (cái này là đa phần thôi nhá :v còn lại thì mình vẫn gặp những trường hợp thần tượng ông chồng cho nên là không dám quy chụp cả :v) 

Lời khuyên không liên quan đến đề bài nhưng thời gian tận hưởng mối quan hệ dead-end đẹp nhất là từ 1 đến 2 tháng. Và tốt nhất là mối quan hệ này nên có hợp đồng đàng hoàng nếu như bạn không muốn rơi vào trạng thái khổ sở vật vã từ 6 tháng đến 1 năm sau đó. Hoặc dài hơn :-/

“Anh xin lỗi nhưng phải là cô ấy!”

Có nhiều câu chuyện về người yêu cũ, người yêu ngoài luồng, bồ nhí, vợ nhí, người yêu đơn phương,… dạng dạng như này:
– Hồi đó, anh có yêu em chứ?
– Ừ có.
– Vậy sau anh không đến với em? Đi với em không vui hả?
– Không. Ở bên em anh rất vui. Nhưng… Anh xin lỗi. Phải là cô ấy.
– Tại sao?
– Vì dù trời có sập xuống, thì người cuối cùng anh muốn nhìn thấy sẽ là cô ấy.

Thực ra thì… Trái Đất vốn phức tạp. Cam đoan là Sao Hỏa dễ chịu hơn nhiều. Nên thành ra là người Trái Đất cũng phức tạp vậy thôi. Còn đàn ông thì luôn tỉnh táo hơn phụ nữ.

Thầy mình từng nói: “Để chọn được đúng bạn đời, thì cần quên hết cảm giác yêu đương đi, vứt tình yêu vào một xó, để xem là nếu người đó chỉ là bạn thì mình có ở trọ được với họ trong khoảng 50-80 năm mà không có xích mích, khó chịu gì quá lớn không?”Nếu câu trả lời là có thì hẵng tự tin nói “Con đồng ý”.

Các đấng mày râu thì hình như đơn giản hơn “Ở bên cô ấy, mình có được yên thân không?”. Có cái là thôi triển đã rồi tính tiếp. Nhưng thường thì sẽ đúng.

Còn bạn, với câu hỏi “Ở bên anh ấy mình có hạnh phúc không?”… Ờm… Cái này thì… đố bạn trả lời được đấy? À. Đố bạn giữ được câu trả lời nguyên vẹn đến cuối đời đấy? Ừ thì trừ khi bạn trả lời được câu hỏi trên của thầy mình. Không thì. Đố đấy! Hừ.

Sự thật bên dưới những tấm chăn

Giở đi giờ lại thì không phải ngẫu nhiên các cụ nói “Trong chăn mới biết chăn có rận”. Không phải vì các ông chồng lười tắm (dù thường thì là như thế) mà đơn giản là thuyết tương đối tồn tại ở mọi nơi. Mà như mình đã nói ban đầu thì “không một cô chủ nào nhận ra được mình đang may mắn sở hữu một chàng trai đúng chuẩn” trong mắt nhiều người.

Chồng/Người yêu là đối tượng xin nhất quyết không cho, mua tuyệt nhiên không bán nhưng cứ hở ra là bị phê bình và động cái là tuyến lệ các nàng lại có vấn đề… mà chả vì lý do gì hay họa hoằn lắm có nặn được ra cái gọi là lý do thì có khi chỉ vì anh ý không mặc cái áo mới nhất nàng vừa tặng. Trong khi thì tỉ đứa đứng ngoài thòm thèm mà không được, mấy *cô chủ* ạ.

Nói thế thôi chứ rồi đến khi vớt được đấng lang quân về nhà thì bạn, với tư cách là kẻ đứng ngoài một thời, cũng sẽ lại đồng cảm với những *cô chủ* khó tính kể trên. Và chúc mừng. Vòng lặp lại tiếp tục.

Dĩ nhiên là chẳng cái gì hoàn hảo cả. Gia đình nào chả có vỏ bọc đẹp đẽ nhu mì bên ngoài để đậy hết những cãi vã, xích mích, bất đồng bên trong. Ông chồng nào chả có tính xấu chỉ phô ra với một mình vợ mà không bao giờ thể hiện với các gái bên ngoài. Và gã người yêu nào chả chỉ lươn khươn với mỗi cô gái của đời mình vì chỉ cô ấy mới đủ vị tha để tha thứ cho mọi khiếm khuyết anh mang. Còn với gái, thì anh phải phong độ!

Biết thế cũng để thế thôi. Vì không có hắn, thì bạn cũng sẽ lạnh chết run mỗi mùa rét mướt như thế này. Không có hắn, sẽ chẳng có ai chăm chỉ đưa bạn đi làm, đi chơi, đi mua sắm, và tỉ thứ công chuyện khác. Không có hắn, sẽ không có ai mua đồ ăn cho bạn vô điều kiện vào những lúc oái oăm dù vừa mua vừa lầm bầm trong đầu hai từ *phiền phức*. (Đương nhiên là đây đang nói đến “hắn” với tư cách “the right one” nhé!). Và không có hắn, sẽ chẳng có ai gọi là “người yêu” để bạn có thể hãnh diện với đám FA, tíu tít tâm sự với mẹ về “anh ý” (cái này tùy gái, cơ mà thấy có nhiều nên vẫn đề cập), và *cảm thấy* “hạnh phúc” mỗi lần hắn chìa vai ra khi bạn mệt mỏi và cần chỗ dựa. (Nhân tiện thì hắn sẽ hạnh phúc hơn nếu bạn mệt quá đến độ không lảm nhảm được nữa và để hắn yên thân làm việc)

Sà vào yêu như cách bạn muốn. Có điều… Đừng hối hận!

Thôi tám thế đủ rồi. Đọc xong đừng buồn, đừng hoang mang, hay thất vọng về những gì bạn đang có. “The right one” của bạn cũng chưa hẳn là tuyệt chủng đâu. Hắn chỉ đang đi lạc đâu đó thôi.

Và vì bạn rất khó để lọt vào top 0.01% may mắn nên luôn nhớ rằng “Đằng sau một người đàn ông hoàn hảo, luôn có bóng dáng *ít nhất* 1 người phụ nữ”  (hên là mẹ, còn thường thì là vợ, đen nữa là cả 2 :v) và “Việc thay đổi lẫn nhau là rất khó, trừ khi bạn tìm được cách dung hòa với họ cả về tâm và sinh lý” (Cái này là nói về bản tính, chứ thói quen thì có thể có cơ hội cứu vớt, nhưng tốt nhất thì đừng hi vọng)

Nên là nếu đọc đến đây rồi thì quên hết đi :)) rồi lao vào mà yêu như chưa biết gì ý =)) Rồi đến một ngày đẹp trời, ăn mặc thật đẹp, đi một đôi giày đẹp, suy nghĩ thật kỹ về câu hỏi “Nếu hắn chỉ là bạn thì mình có ở trọ yên bình được với hắn trong 80 năm tới không?”, sau đó dắt hắn lên cầu, nắm tay hắn nhẹ nhàng và hỏi “Anh muốn cưới em ở đây hay dưới đó?” :v

Có điều là. Một khi đã quyết định. Thì đừng hối hận!

Chẳng có cái gì gọi là tiêu chuẩn cho một người phù hợp đâu. Không đủ can đảm đánh đổi ít thời gian, công sức, tâm huyết, tình cảm, hi sinh thì bạn chỉ còn nước lên giời tìm người yêu thôi. Tin vui cho bạn thì giai sao Hỏa cũng đẹp và kute overload. Nhưng tin buồn là cũng khó cưa lắm và thường các anh ấy không yêu nhau thì cũng có gu lạ nên là chắc bạn cũng chẳng đủ may mắn nữa để mà rơi vào 0.001% đâu. Chưa kể còn phải cạnh tranh với gái Sao Hỏa nữa :v.

Con gái ạ. Bi kịch của đàn ông là không được có bi kịch vì sinh ra là phụ nữ đã là cả một bi kịch lớn lao cho phái đẹp rồi. Nên là. Phải thông cảm. Kiềm chế. Không được đánh người. Không thông cảm thì không yêu được. Đã yêu rồi thì đừng kêu ca nhiều. Ôm đi! Không yếu đấy! :v

Thôi đùa đấy! Dọa thế thôi. Bắt đầu đến đoạn nói nhảm vô nghĩa rồi. Đi ngủ đây. Chúc các bạn yêu đương vui vẻ.

HN 11115
01:11

*Nói nhảm nhân ngày rét mướt*

Jessy

Này em… Có khi nào dừng chân?

Này em…

Hãy chậm thôi những bước lang thang… chậm thôi những mơ màng… chậm thôi những yêu thương vội vã.

Chậm thôi em cho hương hoa sữa quẩn quanh… cho gió hồ hiu hiu làn tóc rối… cho tiếng thành phố lắng đọng những cung bổng trầm… cho tôi… được một lần… yêu em.

Nếu có một lần dừng lại… Hãy để gã si tinh là tôi bước vào con tim em chốc lát… để em không còn những bước lẻ loi trên con đường dài rợp bóng… để em không còn những chiều ngẩn ngơ trên thành cầu nhìn thành phố lên đèn làm ánh lên khóe mắt em một niềm riêng… để em không còn bơ vơ những ngày gió về tìm thành nội khẽ run lên sau tấm áo khoác mỏng cuối mùa.

Chân trời của em rất xa. Thế giới của em quá lớn với con tim tôi để tôi cứ mải mê theo bước em rất lẹ. Em ở đó mà dương như không ở đó. Nhịp đập tim em hợt hời nhẹ lướt qua bờ môi rồi chợt biến… nhưng sao vẫn đủ gợi lên chút xuyến xao… chút ngọt ngào… chút thầm duyên khó dứt…

Liệu có khi nào em dừng chân? Chỉ một lát thôi. Tôi sẽ đưa em vào những khoảng lặng dịu êm mà em thầm mong ước.

Đó là khi gió chợt lặng, mặt sông chỉ còn tĩnh lại một con thuyền trôi xuôi dòng yên ắng, khi tôi kể cho em nghe về đôi vợ chồng ngư dân già cả đời gắn lấy con thuyền dòng sông, thương người, thương đời, thương nhau…

Đó là khi em tựa đầu vào vai tôi lim dim buổi cuối ngày, chợt một đoàn tàu sáng loáng chạy vụt qua, tôi nhắc em câu chuyện về “Hai đứa trẻ”, rồi hai đứa sẽ cùng đoán xem chuyến tàu đêm đó chạy về đâu và tôi sẽ lại kể em nghe những chặng đường về đêm, những mảnh ghép cuộc đời dọc triền quốc lộ.

Đó là khi tôi dắt tay em đi dọc những con phố già cổ kính, chỉ cho em những vết tích của Hà Nội một thời, đưa em qua những tiếng ca cổ truyền đầy lắng đọng chút hồn quê rồi cùng nhau nhấm nháp cốc sấu chín cuối mùa.

Em đang vội gì cho những yêu thương? Em trốn chạy gì những sạn đau tình cạn? Em sợ mất gì trước thời gian?

Chậm thôi em… Vì yêu thương cuồng si dẫu vội vã cũng cần chút đôi khoảng lặng, để nhớ thương đong đầy chuỗi ngày xa, để em hiểu rằng ta trân trọng.

Chậm thôi em… Vì môi hôn có mê đắm đến say lòng cũng cần phút buông lơi để ta cảm cái lả lướt mịn màng trong hơi thở của nhau.

Chậm thôi em… Vì ái ân mặn nồng hay cháy bỏng cũng cần khúc nhạc tình êm ngọt và vòng tay dịu dàng siết nhẹ lúc tàn canh.

Chậm thôi em…

Để tôi khỏi lạc giữa dòng đời em trôi vội…

Để nhịp lang thang nơi tim tôi kịp ở bên lúc em dừng chân…

Liệu… Có khi nào?

HN231014

23h38

Jessy

Hà Nội… Anh ở đâu?

Vậy là cũng qua sinh nhật thứ n của anh được vài ngày rồi, miền đất em yêu.

Nhớ ngày này 4 năm trước, em vẫn còn lang thang quanh con tim anh, làm vô vàn những điều ngớ ngẩn. Ngày đó mọi thứ cũng đông đúc chật chội như mấy hôm trước. Có điều em của hôm nay lại chọn cách rời xa con tim anh.

Anh biết không? Lúc đầu ngày em thèm lắm cảm giác lao về phía anh để tìm lại nhịp tim thổn thức. Em thèm lắm những tầng cao, nơi em có thể ngắm nhìn anh tuy xa xôi mà gần gụi. Em thèm lắm hơi thở se se nhưmg ấm nồng ngày cuối mùa đọng lắng…Nhưng rồi… Em trùng lại.

Em tự hỏi mình có còn đủ cuồng si? Ừ. Em không còn trẻ con thèm thuồng hào nhoáng như trước nữa. Em muốn tìm góc nhỏ của riêng em, dù biết có chạy đến đâu cũng ko thoát ra được vòng tay anh ôm trọn.

Và đúng ngày hôm đó, em chạy trốn. Chọn cách rời xa con tim anh là thứ khiến em có nuối tiếc đôi phần. Em bước vào giấc mơ riêng em, vào thế giới em tự vẽ ra cho riêng mình. Tự tạo kí ức đẹp trong bộ sưu tập hoài niệm, em chắt lọc từng khoảnh khắc bên anh… Đúng rồi… Chỉ cần ở bên thôi. Không quan trọng anh ở phía nào vì em tin anh sẽ mãi chở che em cả đời như thế.

Kỉ niệm sinh nhật anh… đôi khi em coi đó như ngày kỉ niệm của hai đứa. Anh biết không? Hết năm này qua năm khác… Lần nào em cũng thấy anh rất gần. Có những lúc tưởng đã kề nhau rồi anh lại vụt mất. Chưa từng lấy một lần hiển hiện. Chưa từng lấy chút tỏ tường. Anh như cơn gió thu nhẹ qua đời em chỉ mấy mùa lẻ loi rồi trả lại em bơ vơ giữa phố.

Hôm qua em trốn lên ngó trộm anh đâu đó. Dường như có tiếng dương cầm văng vẳng như chỉ để riêng em. Là anh tặng em hay người con gái dịu dàng nào khác? Ồ. Em vẫn thường quên con tim anh luôn có quá nhiều ngăn mà em chỉ là một trong vô vàn con tim thầm thương anh tự thuở sơ khai.

Ghen tuông vậy nhưng rồi em vẫn quyết định ở lại bên anh. Đơn giản vì em vẫn thích những lúc bên cạnh anh. Dù bằng cách này hay cách khác.

Em thích cùng anh lang thang đường ven hồ, cầu Long Biên, bãi đá và các ngóc ngách phố cổ ở trên cao để đón gió lạnh đầu mùa, ngắm hoàng hôn và tận hưởng góc trời sao hiếm hoi chốn nội độ hoa lệ. Em thích cùng anh ngồi lơ lửng nhìn tàu hỏa vụt qua như hai đứa trẻ, nhấm nháp kem dừa ngày gió bấc. Em thích những ngày hai đứa rong ruổi vào góc bar nghe nhạc, trò chuyện cùng chút hơi men. Em thích cùng anh chạy mưa cuối hè, dầm mưa bụi đầu xuân qua những con đường xanh rợp trời thành nội.

Vậy nên em vẫn luôn thích có anh ẩn hiện đâu đó quanh góc đời em. Nhẹ nhàng và êm dịu thế thôi.

Chỉ duy có điều, Hà Nội ạ… Anh ở đâu?…

HN121014

12:27

Jessy

Người nào đó! Anh đừng vội xuất hiện trước đời em!

Phải rồi! Anh cứ trốn đi đâu thật xa… thật xa vào! Vì đến chính em còn không biết sẽ phải đối mặt với anh như thế nào cho phải.

Hóa ra yêu thương là vậy. Là khi em đủ lớn (đối với em) để nhận ra có thể làm tổn thương người em quan tâm và tự biết nhắc mình dừng chân lại.

Những điểm chạm lửng lơ luôn là cái mà em ghét nhất nhưng lại luôn là quyết định em đưa ra nhiều nhất để giữ lại những gì đẹp đẽ trong nhau.

Ừ. Em biết em là đứa ngốc nhất thế gian khi không đủ ích kỷ để sống cho bản thân… để mạo hiểm… để thử một lần đau nữa… cho một con tim.

Vậy nên, anh đừng vội xuất hiện trước đời em. Anh cứ tự do lai vãng đi đâu đó đi. Sống cuộc sống của anh… thật vui vào… cho đến khi nào không vui được thêm nữa hắng tìm đường quay lại ngã rẽ về phía em. Vì em không đủ can đảm để đánh mất thêm một người nào nữa.

Còn trong lúc đó, em sẽ cố gắng để trả lại nguyên vẹn cho anh một con bé luôn vui vẻ nói nói cười cười, trêu chọc mọi người, nghịch ngợm đủ trò trẻ con, hát long rong, ôm đàn ngâm nga và hay phát cuồng vì những trò lãng mạn.

Nhớ đấy! Đừng vội đến bên em lúc em chưa sẵn sàng. Em sợ rồi anh sẽ lại biến mất như bao người khác. Vì mấy ai chịu đựng được em những lúc như thế này. Em vốn đã là đứa chẳng thể dễ dàng nín khóc.

Thôi em mệt rồi… Nói với anh vậy thôi. Chắc hết ốm sẽ vào hoàn thiện lại câu chuyện này vì rõ là em còn quá nhiều thứ để bắt anh hứa… để em không lạc mất anh lần nữa…

Chúc anh ngủ ngon, người nào đó!

HN011014

00:36

Jessy

Ổn rồi! Anh yêu em! (P1)

Cuộc gọi lúc 9h tối kéo nó ra khỏi không khí ảm đạm của buổi hẹn lúc đó. Một đám bạn tốt thật sự, nhưng không phải một nhóm đủ thú vị cho một Song Tử như nó. Cả buổi, nó chỉ ngồi cười nhạt, mong cho qua cái mốc 9h để bảo muộn rồi, về đi thôi. Một phần cũng vì chưa bao giờ nó được coi là con gái trong cái đám thật-thà-vô-tư-hoặc-hùa-theo đấy.

Nhấc điện thoại trong tâm trạng không mấy vui vẻ, nó nhận được cuộc hẹn cho 30 phút sau đó ở một nơi hẳn là xa lắc. Nghĩ đi nghĩ lại, tặc lưỡi, nó phóng xe đi trong vô thức đến một chốn vui vẻ hơn. Ừ. Đúng là vui vẻ hơn.

Mải mê ngắm nhìn gã trai “baby kute” mà nó vẫn thầm để ý, nguyên một tối u ám của nó được kéo lại vẹn nguyên. Hôm đó, gã mặc quần dài và áo phông rất tử tế. Vậy nên việc gã hiện diện trước mặt nó đã là cả một thú vui tao nhã.

Sau 15 phút mải mê xem bài cho mấy đứa bạn, một dáng người dong dỏng cao đi đến nhập hội – Anh. Anh có gương mặt sắc cạnh kiểu nhà tướng, môi mỏng, mắt nhỏ, mũi cao… đủ thứ tướng số làm nó thấy ác cảm. Nó không nói gì với anh ngoài vài câu xã giao lúc xem bài cho anh. Dù sao thì cũng là mình rộng dáng dài nên cũng không đến nỗi làm nó khó chịu lắm. Câu chuyện buổi tối đó kéo dài giữa đám bạn nó đến gần khuya.

Đêm đó anh đưa nó về. Anh hỏi nhiều chuyện mà đến nó cũng bất ngờ. Hẳn là nó đã hãnh diện lắm khi trước đó đã được dặn dò, đào tạo đầy đủ, bài bản về việc giữ bình tĩnh trước tất cả các bài tần công của nửa thế giới còn lại. Mở đầu và kết thúc chặng đường bằng việc xin số. Nó quyết tâm giữ nguyên quan điểm về việc không cho số trong lần đầu gặp mặt. Thử thách nhỏ cho chàng trai mới, nó ngỏ đúng một câu về việc đã công khai số trên mạng xã hội và còn rất nhiều kênh anh có thể tìm được số liên lạc của nó. Cái dáng gãi đầu bất lực của anh lúc cuối… vô tình… rất dễ thương.

Song Tử ham chơi không nhớ được gì lâu. Nó quên bẵng anh sau hẳn một buổi sáng không thấy động tĩnh gì. Vậy là thêm một chàng trai nữa đi vào quên lãng. Nó tặc lưỡi thế rồi lại quay lại ngắm ảnh gã trai đẹp đáng yêu của nó.

Một ngày đẹp trời sau khi lang thang ăn chay cùng nhỏ bạn, hai đứa nó quyết định kết thúc ngày bằng việc ra cà phê ngồi tâm sự thì nhỏ bạn nó đã kịp hò ngay hội còn lại đến góp vui. Dĩ nhiên, trong đó có anh. Tối đó anh gọi một ly cocktail xanh biển trong vắt, nó gọi một ly martini trắng thơm. Câu chuyện chuyển từ việc góp ý cho dự án của gã trai nhà nó sang đàm đạo về cocktail, về rượu, về bar,… thứ lâu rồi nó không thu xếp nổi thời gian lên hàn huyên lại. Ừ. Hóa ra anh cũng không ngây ngô đến độ như gã trai đó. Mặc dù việc chính ngày hôm đó của nó vẫn chỉ là ngắm gã làm việc. Thật bực mình khi khuôn mặt gã chưa bao giờ bớt “kute” đi được cho cam. Đúng. Gã rất đẹp. Phải. Đáng yêu nữa. Hừm!

Anh đưa nó về. Một lần nữa. Nó vẫn không hiểu vì sao sau một thời gian dài như vậy. Anh vẫn đưa nó về. Tiễn nó vào tận cổng nhà, anh vẫn đứng thao thao bất tuyệt vài chuyện không liên quan. Nó… ngoài việc vẫn mải nhớ cái khuôn mặt “baby” kia thì thứ duy nhất còn đọng lại trong đầu là “Nó buồn ngủ!”. Mạnh dạn bá vai anh và quay anh lại về phía xe. Nó gửi lời chào thân ái – quyết thắng và khẳng định lần nữa là không có số đâu. Anh nói sẽ không tự tìm đâu cho đến khi nó cho. Nó vẫy tay rồi đóng cổng không quên kèm theo một nụ cười dạng “Ok. Thanks! You’ll see!”.

Sau đấy thì hẳn là nó đã bị ám ảnh bởi bờ vai đó. Ừ. Chắc chắn. Vững chãi. Có lẽ đủ mạnh để dựa vào… đủ ấm để tin tưởng. Phải. Nhưng khuôn mặt đó. Nét e dè của nó vẫn không thể dứt.
Bất giác, nó nghĩ… nếu có lần thứ ba, có lẽ, nó sẽ cho anh số.

Quả là một ngày mệt nhoài đầu tháng sau một chuỗi những tin vui từ sáng đến tối. Đi xem hàng với mấy đứa bạn cùng shop xong, dĩ nhiên vẫn là mấy nhỏ bạn đó, tụi nó lại tiếp tục chiến dịch gọi cà phê xả stress cuối ngày. Ngày mùng một âm của tháng 9. Ngày mà nó mong chờ không biết bao lâu để tìm xem hoàng tử của nó là ai. Cũng có tí run run khi biết đc việc hai nhỏ bạn muốn đi cà phê, vì vốn nó đã bỏ qua hi vọng trong ngày này khi nhìn lịch chỉ thấy toàn là đi làm và xem hàng, nhập hàng.

Dĩ nhiên. Anh xuất hiện… và nó thì đang ở đủ xa để chỉ còn nước bám càng anh về nhà nếu không muốn bị lạc.

Ngày hôm đó nó đủ đáng yêu theo tiêu chuẩn, nó biết. Váy xòe và voan trắng cơ bản luôn là thứ dễ nhất để biến một đứa như nó trở nên điệu đà. Hình như cả tối anh chỉ để mắt vào hai thứ: nó và cái điện thoại. Hoặc là độ tự tin trong nó lên quá cao… hoặc là linh cảm của nó đúng. Dù sao thì cũng phải có cái gì đó để nó vin vào cho cái ngày vốn nên đặc biệt này.

Anh đưa nó về. Không nói gì. Cuộc thoại duy nhất có lẽ là lúc nó tò mò hỏi một chuyện gì đó. Rồi lại im lặng. Có chút hoang mang. Là anh đang có chuyện hay là vốn không muốn nói chuyện với nó nữa. Nó lặng lẽ nhủ thầm nếu anh không rẽ vào hẳn nhà thì coi như anh chính thức bước vào danh sách tổng hợp anh trai không giới hạn của nó.

Dừng xe trước cổng nhà nó. Ngạc nhiên là anh vẫn đứng đó chờ nó vào nhà. Vậy là câu chuyện có lẽ theo đúng được kịch bản của nó một phần. Nó bảo anh đưa máy, vừa lưu số vừa cười thâm và lung túng thoát ra vụng về vì vốn không quen dùng hệ điều hành đó. “Le Lady” – Nó thích thủ tự nhủ lại cái tên rất tâm đắc, đóng cổng và chạy vào nhà.

Gọi nhỏ bạn, khoe loạn xạ trước khi đi ngủ, nó đã kịp đòi được số anh để chuẩn bị cho trò chơi sáng hôm sau.

(còn tiếp)

HN25914

Jessy

Mơ đầu mùa (P18)

Lướt qua lướt lại tin nhắn của em từ hôm họp mặt sinh viên mới, tôi với tay cầm cốc cafe nhâm nhi cười thầm cái tin nhắn trả lại vụng về của mình. Chỗ tựa ghế bành hướng ra cửa sổ đón cái nắng như mới hơn mọi ngày. Trời cũng đã ngả sang thu với chút se se ngày sớm. Không gian dưới phố vẫn tĩnh mịch một màu sương giá qua đêm. Vào tầm giờ này, cư dân thành phố chắc cũng chẳng mấy ai tỉnh dậy, ngồi tựa lưng ngắm phố trong tâm trạng lim dim như gã tôi cả.

Đưa mặt nhìn một dọc dài cả con phố vắng ướt hơi sương, chợt nhạn ra thoáng cái đã hơn một tháng từ ngày tôi ngồi trên cái ghế đó lần đầu nhìn thấy em. Không biết từ lúc nào, mọi thứ màu trong mắt tôi đều trở nên tươi mát ở mảnh đất vốn ngập đầy màu hoài cổ này. Lâu rồi mới có một sáng Chủ Nhật nhẹ nhàng ngồi nghe nhạc, đọc tin nhắn, xem ảnh và tự cho mình vài phút vu vơ như thế.

“Ủa? Mấy đứa qua sớm vậy hả?”

“Dạ! Bọn em tiện bắt xe sớm luôn chứ chuyến sau tận trưa mất.”

“Anh ơi bọn em mua đồ ăn này. Anh cất đi lát tráng miệng”

“Ừ. Mang vào bỏ tủ đi. Một đứa lên tầng gọi bạn kia xuống bình minh ăn sáng luôn thể.”

“Dạ.”

Cuộc hội thoại  loáng thoáng phía dưới làm tôi thoát khỏi dòng suy nghĩ. Chưa kịp trở mình thì đã thấy em ngó đầu vào.

– Anh! Xuống ăn sáng nhé! Có đồ ngon cực!

– Ừ! Em xuống trước đi. Anh xuống giờ. – Tôi lúng túng vừa trả lời vừa tìm cách đạp đống chăn ra để leo xuống giường.

Em nháy mắt cười ghẹo rồi đóng cửa. Cảm giác nóng ran lan dần từ mặt đến tai. Lần đầu tiên tôi thấy em trong trạng thái hoạt bát như vậy. Vui vẻ. Nhanh nhảu . Lém lỉnh. Khác xa với em hàng ngày của những nét buồn ngẩn ngơ.

Xếp gọn chăn gối lên đầu giường, tôi khóa cửa phòng, đi xuống nhà theo tiếng gọi của mùi bánh mỳ nướng phô mai thơm phức. Vừa đặt chân đến cửa, tôi đã nghe tiếng rối rít của ba đứa nhỏ.

“Alo cả nhà cho em mượn máy! Nhanh! Khẩn trương! Chuyện gấp!”

“Sao thế? Chị đang đăng ký cái này.”

“Mày để tý nữa đi. Đang nhờ anh Hai làm hộ. Từ từ.”

“Thôi cho em mượn máy đi. Em đang được cầu hôn. Máy em sụt nguồn rồi.”

“Hả? Cầu hôn hả? Thế thì đang làm gì cũng bỏ. Đây. Vào dùng đi.”

“Em xin. Em xin.”

Nói rồi em hí hửng nhảy vào máy. Nét mặt em rạng ngời hơn hẳn một tháng qua. Thì ra những nét buồn trong thời gian đó, người em vẫn thường lấy làm ví dụ để kể lể buồn vui là người mà em vẫn đợi lời câu hôn bất ngờ đó. Nhưng liệu có quá sớm với cuộc tình chưa đầy ba tháng yêu xa. Tôi bất giác chột dạ, nhưng rồi cũng vội đẩy cái suy nghĩ đó đi để cho em giữ lại khoảnh khắc bình yên đáng nhớ này.

Cuộc hội thoại kết thúc chóng vánh với cái gật đầu dĩ nhiên từ em. Em tíu tít kể lại cho chúng tôi nghe đầu đuôi câu chuyện trong bữa sáng và dự định năm năm vừa nhận được cùng cái kết đầy hứa hẹn ở phía cuối con đường. Hóa ra niềm vui với cô bé bí ẩn của tôi cũng chỉ đơn giản có vậy. Thứ người ta vẫn gọi là hạnh phúc với em dường như quá xa xỉ đến độ chỉ cần một câu nói, một cử chỉ quan tâm cũng khiến em có thể vui cả ngày. Còn giờ thì có lẽ tôi sẽ không bao giờ thấy lại đôi mắt ngấn nước buồn và khuôn mặt thơ thẩn nghĩ suy của em nữa. Bến đỗ của em có lẽ đã quá đẹp so với những gì em mong đợi. Một thoáng gợn buồn chạy qua tôi cùng lời chúc em hạnh phúc…

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P17)