Đi nhanh và đi xa – P2

2012…

“Người ta nói để đi nhanh, bạn nên bước đi 1 mình, nhưng để đi xa, bạn cần đồng hành cùng với nhiều người.”

– Đi nhanh và đi xa –

 

2014…

Để đi nhanh hơn, bạn cần người giỏi. Để đi xa hơn, bạn cần người đồng chí hướng.

Một tổ chức muốn thành công chóng vánh, họ cần nhân sự giỏi. Một tổ chức muốn phát triển lâu dài, họ cần những con tim cùng chung định hướng.

Hầu hết sẽ chẳng ai gặp khó khăn gì khi lựa chọn giữa việc muốn đi nhanh hơn hay xa hơn. Bất kỳ lãnh đạo nào đủ nhạy cảm đều xoay chuyển rất tốt mục đích của mình theo thời điểm để đưa ra quyết định về việc đưa tổ chức đi nhanh hay đi xa. (Nếu không làm được điều đó thì chỉ nên gọi họ là “nhà quản lý”). Câu hỏi khó khăn hơn luôn là: “Bạn cần người giỏi nhưng không đồng chí hướng hay người đồng chí hướng, cần thời gian đào tạo và không thể phát triển đến ngưỡng của người giỏi kia được?”. Dĩ nhiên là ban sẽ chẳng thể nào tìm được một người giỏi và đồng chí hướng vì tỷ lệ đó rất hiếm hoi trên tập ứng viên bạn tuyển dụng, dù trong bất cứ môi trường nào.

 

Từ học nhóm đến hoạt động của một tổ chức.

Quay trở lại ghế nhà trường với khối lượng bài tập nhóm đồ sộ hàng kỳ.

Việc nhóm của bạn hoàn thiện sản phẩm cuối cùng đến đâu phụ thuộc nhiều vào cá tính của các thành viên hợp lại. Bỏ qua giả thiết bạn giỏi, bạn muốn đi thật nhanh về đích và quyết định làm hết công việc của nhóm trong vài đêm và lăn ra ốm vào cuối kỳ. Bạn lúc này khôn ngoan hơn những năm trước, chọn việc sẽ chia sẻ và cùng làm với tất cả các thành viên trong nhóm để có kết quả công việc ăn ý hơn và nhẹ nhàng hơn. Ngay lập tức, bạn sẽ đối mặt với một cuộc tranh luận mà vốn tâm lý Á Đông nói chung không hề ưa gì.

 

May mắn cho bạn nếu bài tập đó chỉ gói gọn trong vài tuần hay một tháng và vấn đề chỉ phải trình bày thuần trên sách vở vì dù có hợp nhau hay không, có cùng chung hướng phân tích hay giải quyết hay không thì các bạn cũng dễ dàng bổ ngang dàn bài để mỗi người tự làm phần của mình và tự trả bài. Bạn vẫn sẽ có điểm cá nhân tốt, các phần dù không liên quan lắm nhưng cũng sẽ chẳng ảnh hưởng mấy vì cơ bản những gì bạn lấy từ trong sách đã chiếm quá nửa số điểm của bạn rồi, phân tích thêm chắc cũng chỉ để làm màu.

 

Trái lại, mọi chuyện sẽ rất khác nếu bài tập của bạn lớn hơn, cần phân tích rộng hơn và mang tính chất tự nghiên cứu nhiều hơn, câu chuyện sẽ làm bạn phải suy nghĩ lại, “Tại sao tôi lại chọn một nhóm như thế này?”, “Tại sao tôi lại bị vào một nhóm như thế này?”,… Vấn đề không phải là bài tập khó mà là nội tại nhóm không cùng quan điểm, không đồng chí hướng. Đến lúc này thì dù cả nhóm có giỏi đến đâu, kết quả cuối cùng cũng bị phá tan hoang và chả liên quan gì. Câu chuyện không phải là ai đúng ai sai mà là cùng nhau chọn ra một hướng đi cho phù hợp. Bạn sẽ không đạt được gì nếu không vượt qua được ải này. Và dĩ nhiên, nếu không đủ cứng rắn, khôn khéo hay thông minh để thuyết phục những người “giỏi” còn lại – thứ hiện thức khá khó và hiếm khi xảy ra – thì thứ duy nhất bạn muốn lúc đó chỉ là “Tôi cần người ủng hộ!”, “Tôi cần người cùng chí hướng!”.

 

Thực tế cũng cho thấy rằng việc cùng làm và phát triển ý tưởng theo mục tiêu thống nhất đem lại kết quả tốt hơn nhiều so với việc xé lẻ bài ra cho từng cá nhân làm riêng cả về phương diện nhóm, cá nhân và vấn đề điểm số.

 

Điều tương tự cũng sẽ diễn ra với một tổ chức, dù hoạt động có lợi nhuận hay không.

 

Như đã nói ở trên: “Một tổ chức muốn thành công chóng vánh, họ cần nhân sự giỏi. Một tổ chức muốn phát triển lâu dài, họ cần những con tim cùng chung định hướng.”. Đặt vị trí vào một người vừa lên nắm quyền lãnh đạo một tổ chức, nhiệm vụ sẽ cực kỳ bất khả thi nếu xung quanh bạn không có lấy nổi một vài người cùng chí hướng. Quan trọng không phải là việc con đường bạn muốn đi đúng hay sai, vì mọi con đường đều dẫn đến thành Rome, chưa kể bạn vẫn đang ở độ tuổi còn quá trẻ để được phạm sai lầm thêm vài năm nữa; quan trọng là bạn có những người sát cánh và ủng hộ để thực hiện con đường đó theo đúng những gì bạn vẽ ra. Việc cùng đi, cùng vấp ngã, cùng rút ra bài học, cùng đứng dậy với người đang dẫn dắt tổ chức của bạn tốt hơn nhiều so với việc bỏ mặc anh ta tự điên cuồng với ý tưởng bạn cho là ngớ ngẩn, tự vấp ngã và bạn thì đứng cười hả hê khoái chí. Có thể điều đó không ảnh hưởng đến bạn nhưng chính bạn lại là nhân tố đang vô tình hay cố ý gián tiếp phá tan tổ chức.

 

Dù ở vị trí nào thì những hành động và phản ứng của bạn sẽ luôn có tác động nhất định đến những người xung quanh. Đừng nói là bạn chỉ “tâm sự” với những người “không quan trọng” vì mọi thành viên trong tổ chức đều là một phần của mắt xích và chỉ cần vài cái mắt bị mẻ thôi thì đã khó đạp nổi xe rồi. Vậy nên, nếu đã không muốn làm thì hãy chủ động rút chân ra, bạn sẽ có ích hơn rất nhiều việc cứ yên vị trong tổ chức mà không có bất cứ nỗ lực gì ngoài nỗ lực “tâm sự”. Còn trong trường hợp, bạn luôn khẳng định mình còn yêu tổ chức, còn nặng tình với nơi đã nuôi dưỡng con người bạn, thì cái duy nhất bạn cần gác lại là “cái tôi” đang phật ý vì không được trọng dụng ý tưởng, vì thực chất, nếu không là lãnh đạo, bạn vốn đã không có quyền quyết định. Thứ duy nhất bạn có thể quyết định là ra đi hoặc ở lại toàn tâm toàn ý phát triển con đường lãnh đạo tổ chức đề ra và hướng những người xung quanh tập trung vào định hướng đó.

 

Không phải nghiễm nhiên, những người đang làm bạn không phục kia, họ ngồi được ở vị trí đó (bỏ qua các trường hợp “nhất quan hệ – nhì tiền tệ”). Vậy nên, trừ khi bạn đủ cứng để lật họ xuống và xây dựng đế chế cho riêng mình, thì hãy chỉ dừng ở việc góp ý có tính xây dựng và ra đi nếu mọi việc diễn ra đi ngược lại với lẽ sống của bạn.

 

Câu chuyện nói xa xôi có thể nhìn về thời phong kiến khi các nhân sĩ chọn chủ để thờ hay các thủ lĩnh chọn tướng để dùng. Vua hùng đến mấy không phải tướng tài nào cũng phục tùng. Tướng giỏi đến đâu không phải vị vua nào cũng có thể trọng dụng. Đơn giản vì lí tưởng của hai bên không thể chung đường.

 

Rồi. Xong phần lan man với tư cách là một thành viên. Lâu không viết lách ý tứ lủng củng không thoát được. Hẳn là lụt nghề.

 

Làm lãnh đạo phải biết “nhẫn” và có “tâm”

 

Lúc nào cũng vậy, tổ chức dù mạnh đến đâu cũng luôn trong trạng thái đối mặt với sóng gió tiềm tàng, nhất là trong quá trình chuyển giao về nhân sự hay định hướng – thời điểm nhạy cảm dễ làm lung lay lòng người nhất. Dĩ nhiên nếu bạn đủ khôn ngoan thì hai việc dưới đây luôn là cái được bạn ưu tiên nếu muốn duy trì tổ chức của mình đi một cách lâu dài.

 

Đầu tư cho người có tiềm năng và hiểu bạn.

 

Vấn đề của bạn sẽ trở nên thật sự bất khả thi nếu bạn nằm dài tận hưởng vinh quang chờ thủy triều lên rồi mới xách ghế chạy vào bờ, vì đảm bảo bạn sẽ còn chẳng kịp nhấc nổi mông dậy khi sóng tới. Chuyện đố kị, bất mãn dù ít hay nhiều đều đã luôn có mầm mống từ khi bạn vô tình hay hữu ý bị đẩy lên vị trí lãnh đạo. Chuyện gặp khủng hoảng nhân sự sẽ chỉ là vấn đề sớm hay muộn với bạn mà thôi. Đơn giản thì là vì con gà tức nhau tiếng gáy. Bạn vào tổ chức cùng lúc với người ta rồi một ngày đẹp trời bạn ở vị trí cao hơn người ta, âu họ cũng có tí chạnh lòng dù ngoài mặt vẫn tươi cười với bạn. Ở cái độ tuổi ngoại tứ tuần mà người ta còn khó giữ được bình tĩnh cho những chuyện như vậy thì trách sao được bạn vẫn đang ở lứa 18 – 20 mà không khỏi ganh tị với đứa bạn thành công hơn mình. Vậy nên, dù bạn ở vị trí đang ghen hay được ghen thì cũng đừng đặt bút tự hỏi tại sao, vì tâm lý chung nó thế và nó cũng sẽ hết nhanh thôi khi người đang ghen tìm được chốn dung thân và phát triển lý tưởng của riêng mình hoặc hi hữu bỏ được cái cố chấp trẻ con và không còn tiếc những thứ phù du vốn chẳng phải của họ. (cái viễn cảnh sau có vẻ lởm và cần độ nhanh thì 2 3 năm may ra mới thấy)

 

Còn bạn, sau khi học được cách không sốc trước những phản ứng “bình thường” đó rồi thì chịu khó tập trung cho những gì hiện tại, vào những người tin tưởng bạn, vào những người tiềm năng bạn có thể đào tạo được và vào những gì bạn có thể nỗ lực để đi đúng con đường mình đã chọn và luôn tin vào những gì mình làm sẽ tốt cho tổ chức. Đừng quá lo lắng về việc bạn có thể đang vô tình phá hoại vì nếu thật sự điều đó xảy ra, tự những người tâm huyết, những người sáng lập tổ chức sẽ rước bạn xuống ngay tắp lự. Đừng quên rằng phía sau một tổ chức luôn có những người cha, người mẹ thân sinh và đỡ đầu đang theo dõi bạn, và lý do duy nhất họ chọn bạn là vì bạn có cùng lý tưởng và năng lực của bạn có nhỉnh hơn những người cùng lứa.

 

Việc đi cùng với những người hiểu mình, đào tạo những người có tiềm năng và có thể hiểu mình sẽ giúp bạn rảnh tay hơn và chèo lái con thuyền của mình dễ dàng hơn rất nhiều. Đừng ngại tốn thời gian. Bạn cần một chữ “nhẫn” để làm tốt điều này.

 

Không tiếc những người đã ra đi.

 

Và cuối cùng, bạn cần có “tâm” để biết nắm những thứ cần nắm, buông những thứ cần buông, không nắm nhầm những cái cần buông và không buông nhầm cái gì cần nắm(mượn tạm ý tứ của một thầy dạy quân sự trong giờ chiến thuật – sưu tầm). Việc ích kỷ cho bản thân cảm xúc của bạn chính là ích kỷ cho tổ chức và cho người bạn muốn giữ khi họ không còn phù hợp. Vậy nên, hãy sống có “tâm” để làm những gì tốt nhất cho tổ chức và những người xung quanh bạn, kể cả việc mở ra cho họ một con đường mới, hướng phát triển mới nằm ngoài tổ chức.

 

Nuôi một cái đầu lạnh.

Giữ một trái tim nóng.

Làm người có ích luôn tốt hơn trở thành kẻ phá hoại, dù bạn giỏi đến đâu.

Sống tốt cho những gì xung quanh thì tự bản thân sẽ tốt lên.

Lì và láo giúp bạn phát triển. “Nhẫn” và “tâm” giúp bạn tồn tại.

 

HN12614

22:37

Jessy.

Unknown's avatar

Author: jessaminetran

I'm just like the wind. Nevermind!

Leave a comment