Bạn luôn nhìn thấy chính mình

Thế giới là một tấm gương lớn, tất cả những gì bạn nhìn thấy luôn là chính bạn. Bạn thấy điều gì, bên trong bạn có điều đó. Bạn gặp ai như thế nào, bên trong bạn cũng có phần như thế.

Đừng vội phàn nàn nhà cửa bừa bộn, bởi nếu bên trong bạn, ngôi nhà nội tâm không lộn xộn, thì bên ngoài, ngôi nhà vật lý của bạn cũng sẽ vô cùng ngăn nắp, sạch sẽ.

Đừng vội nói ai đó vô tâm, bởi chính bạn từ sâu thẳm bên trong cũng chưa chắc đã thực sự quan tâm người đó. Có chăng, đó chỉ là bạn đang cố gắng đảm bảo việc “mình sẽ được quan tâm” bằng cách “thực hiện những hành động được dán nhãn là quan tâm” dành cho đối phương… để rồi khi không nhận được hồi đáp, bạn lại thất vọng và phàn nàn.

Đừng vội chê ai đó vụng về, bởi chính bạn cũng chẳng phải một người toàn vẹn mọi việc. Bạn chẳng vụng cái nọ thì sẽ vụng cái kia. Thế giới rất rộng lớn. Bạn không khéo léo tất cả được.

Đừng vội phán xét ai đó lãng phí, bởi nếu bạn thực sự là người tối giản, bạn sẽ chẳng va phải những người bạn đang dán nhãn là lãng phí; và đâu đó bên trong bạn, vẫn có những mô thức lãng phí vi tế, dù bạn cho đó là một lượng nhỏ, nhưng có vẫn là có.

Không phải ngẫu nhiên bạn bắt gặp một khung cảnh đẹp, lãng mạn, khiến tim bạn như ngưng lại vài giây. Thế giới vốn vẫn luôn tươi đẹp theo cách riêng của nó. Những điều nhỏ bé diệu kỳ vẫn luôn tồn tại xung quanh bạn. Chỉ là vào đúng giây phút đó, nội tâm bạn đột nhiên trống không, không có sự làm phiền của tâm trí, có đủ không gian để cái đẹp đi vào.

Không phải ngẫu nhiên bạn nhận được nhiều sự giúp đỡ, cảm thấy mình may mắn khi làm gì cũng thấy thuận lợi. Vũ trụ luôn có đủ đầy nguồn lực cho tất cả. Con đường của bạn vẫn luôn ở ngay trước mắt, giống như một tấm thảm đỏ được trải sẵn. Chỉ là vào đúng thời điểm đó, nội tâm bạn tạm không còn bị xáo trộn bởi những cảm xúc không tên, đủ lặng để bạn có thể lắng nghe những chỉ dẫn bằng cả trái tim.

Không phải ngẫu nhiên ai đó vì bạn mà thay đổi. Có chăng chính nội tâm bạn đã tự thả lỏng, tự buông bớt kỳ vọng mong cầu, tự gỡ đi những hình tướng về đối phương mà bạn từng bám chấp. Khi không còn mong, bạn bớt khó tính hơn. Khi bớt khó tính hơn, bạn cảm thấy dường như người ta cũng không tệ. Thực ra họ vẫn vậy, vẫn là họ đầy nguyên bản với cuộc đời và hành trình linh hồn riêng. Chỉ là, mắt bạn đã trong hơn, tâm bạn đã sáng hơn.

Nội tâm bạn ra sao sẽ được phản ánh trọn vẹn ra thế giới xung quanh. Vậy nên, mọi thứ bạn nhìn thấy vốn luôn là bạn đang nhìn thấy chính mình. Thay vì cố gắng sửa chữa ngoại cảnh hay thay đổi ai đó, hãy quay về, về với mình, về với ngôi nhà nội tâm, dọn dẹp nó, trang hoàng nó, sắp xếp lại chính mình từ bên trong. Từ đó, thế giới bên ngoài bạn mới có thể xoay vần theo đúng như bạn nguyện.

HN150426,

Lê Di.

Đời sống tối giản cần khởi nguồn từ bên trong

Chúng ta đang sống trong một thời đại mà sự “vừa đủ” dường như trở thành một khái niệm xa vời. Cơn lốc của chủ nghĩa tiêu dùng và sự bùng nổ thông tin khiến chúng ta luôn rơi vào trạng thái khát khao: khát khao sở hữu món đồ mới nhất, khát khao nắm bắt tin tức nhanh nhất, và khát khao đạt được những tiêu chuẩn thành công mà xã hội định nghĩa.

Nhiều người tìm đến lối sống tối giản như một chiếc phao cứu sinh. Họ bắt đầu dọn dẹp tủ quần áo, vứt bỏ những món đồ không dùng đến, bài trí căn nhà theo phong cách tinh giản nhất có thể. Nhưng sau tất cả những nỗ lực “quét dọn” ngoại cảnh đó, tại sao sự bất an vẫn còn nguyên vẹn? Tại sao khi đối diện với bốn bức tường trắng tinh khôi, tâm trí ta vẫn ồn ào như một phiên chợ vỡ?

Đó là bởi chúng ta thường nhầm tưởng tối giản là một hành động của đôi tay, trong khi thực chất, nó phải là một cuộc cách mạng của tâm thức. Một đời sống tối giản đích thực không bắt đầu từ chiếc tủ quần áo, mà khởi nguồn từ tận sâu bên trong.

Nếu coi tâm trí là một căn phòng, thì mỗi suy nghĩ, mỗi nỗi lo âu, mỗi định kiến chính là một món đồ ta đặt vào đó. Qua năm tháng, căn phòng ấy trở nên chật chội bởi những “món đồ cũ kỹ” mà ta quên chưa thanh lý: một lời chỉ trích từ mười năm trước, một nỗi sợ thất bại từ thuở bé, hay những kỳ vọng nặng nề về tương lai.

Khi đủ tĩnh lại để quan sát, ta bắt đầu nhận diện được những “rác tâm trí” này. Ta thấy mình đang mang vác quá nhiều những thứ không còn phục vụ cho sự phát triển của linh hồn.

Để thực sự có thể sống tối giản từ bên trong, ta cần học cách buông bỏ nhu cầu phải “kiểm soát mọi thứ”. Chúng ta thường tiêu tốn quá nhiều năng lượng để lo lắng về những việc chưa xảy ra, hoặc dằn vặt về những điều đã qua mà quên mất rằng hiện tại mới là tài sản duy nhất ta thực sự sở hữu. Việc tối giản những dòng suy nghĩ miên man giúp ta tiết kiệm được nguồn năng lượng quý giá để tập trung vào những giá trị cốt lõi trong cuộc sống của mình.

Lối sống tối giản khởi nguồn từ bên trong đòi hỏi chúng ta phải trung thực với chính mình. Mỗi khi có ý định nạp thêm một điều gì đó vào đời sống – dù là một món đồ vật chất, một mối quan hệ, hay một luồng thông tin – hãy dừng lại và quan sát.

Hãy tự hỏi: “Mình thực sự cần điều này, hay mình đang cố lấp đầy một khoảng trống sợ hãi bên trong?”.

Khi nội tâm thiếu hụt, ta có xu hướng tích trữ. Ta tích trữ đồ đạc để thấy mình giàu có, tích trữ kiến thức để thấy mình thông thái, tích trữ các mối quan hệ để thấy mình không cô đơn. Nhưng bạn thân mến, mọi sự tích trữ dựa trên nỗi sợ đều dẫn đến gánh nặng.

Khi bắt đầu kết nối được với sự đủ đầy tự thân, ta không còn bị cuốn theo những nhu cầu ảo ảnh. Ta nhận ra một bữa cơm đơn giản cũng đủ ngon, một bộ quần áo sạch sẽ cũng đủ đẹp, và một vài người bạn chân thành cũng đủ ấm áp. Sự “giảm” đi trong nhu cầu vật chất chính là biểu hiện tự nhiên của một nội tâm đã trở nên “tinh gọn” và vững chãi.

Đôi khi, đời sống của chúng ta trở nên rắc rối vì ta đang cố bám trụ lấy những vai diễn hoặc những mối quan hệ đã hết hạn.

Tối giản bên trong còn là sự dũng cảm để kết thúc những gì không còn phù hợp. Đó có thể là một công việc dù mang lại thu nhập cao nhưng khiến tâm hồn ta héo úa, hay một thói quen cố hữu khiến ta mãi mắc kẹt trong vòng lặp của sự phán xét.

Khi “thấy ra” những mô thức cũ này, ta không cần phải gồng mình để thay đổi. Chỉ cần đủ tỉnh để quan sát, ta sẽ biết điều gì cần giữ lại và điều gì nên để nó ra đi. Sự buông bỏ lúc này không phải là mất mát, mà là sự giải phóng không gian để những điều mới mẻ, thanh nhẹ hơn được hiển lộ.

Sau cùng, tối giản không phải là sống thiếu thốn hay khắc khổ. Ngược lại, đó là cách để chúng ta sống trọn vẹn nhất. Khi căn phòng tâm trí không còn những tạp niệm che lấp, ta mới có thể cảm nhận được vẻ đẹp của một nhành hoa, vị ngọt của một chén trà, hay sự rung động tinh tế của một hơi thở. Ta trân trọng mọi trải nghiệm đi ngang qua đời mình, nhưng không để chúng bám rễ và làm nặng lòng.

Bạn thân mến, nếu hôm nay bạn cảm thấy mệt mỏi với những bộn bề, đừng vội vã mua thêm một chiếc kệ để sắp xếp đồ đạc. Hãy ngồi xuống, nhắm mắt lại, và bắt đầu dọn dẹp căn phòng bên trong mình trước đã. Một nội tâm “tối giản” sẽ phóng chiếu tới bạn một đời sống “tối giản” đúng nghĩa nhất.

HN300331,

Lê Di

Xin chào “cảm xúc”! Ngồi xuống và uống một tách trà nhé!

Giữa những bộn bề cuộc sống, có lẽ chúng ta cũng đã quen với những buổi chiều yên ả trong căn nhà tâm hồn, đột nhiên, có tiếng gõ cửa ồn ào, dồn dập của một “cơn giận dữ”; hay tiếng cạch cạch rụt rè của “nỗi cô đơn”, cũng có thể là tiếng cào cửa âm thầm của “sự đố kỵ”. Vô thức, ta có thể sẽ giật mình, hoảng sợ, vội vàng chốt cửa thật chặt, bật nhạc thật to để át đi tiếng gõ. Cũng có khi, ta một mực kiên quyết yêu cầu “vị khách đó” rời đi. Ta dán nhãn đó là “những cảm xúc tiêu cực” cần phải loại bỏ. Thế nhưng, dường như những “vị khách cảm xúc này” lại rất kiên trì. Càng cố xua đuổi, “họ” lại càng náo động hơn, khiến ta mệt nhoài trong cuộc chiến tự thân, mệt hơn cả nỗi đau mà cảm xúc đó mang lại.

Đã bao nhiêu lâu rồi bạn giữ mãi một tư thế “gồng lên” để làm một “người hạnh phúc” hoàn hảo, hoàn toàn vắng bóng những cảm xúc xấu xí ấy?

Bạn có thấy đôi lúc mình kiệt sức đến độ chỉ muốn buông hết tất cả đi?

Bạn thừa hiểu là chẳng có cách nào có thể dập tắt những cơn bão cảm xúc ấy mà, phải không?

Thay vì chạy trốn hay la hét âm thầm ở bên trong, chi bằng hãy cho phép mình lùi lại một bước, hít một hơi thật sâu, và đưa ra một quyết định dũng cảm: Mở cửa đón những “vị khách cảm xúc không mời” vào ngôi nhà nội tâm của bạn.

Giây phút cánh cửa mở ra, bạn có thể sẽ giật mình đôi chút. Cơn giận ập vào như một ngọn lửa. Nỗi cô đơn lẻn vào như một làn sương lạnh. Không gian ban đầu sẽ chẳng thơ mộng, chẳng bình yên. Nhưng đừng vội bỏ chạy, đừng vội đối đầu, hãy cứ nhẹ nhàng ngồi xuống và nói: “Xin chào, bạn đến rồi à, ngồi xuống, uống tách trà nhé!”

Ngay lúc bạn tiếp nhận một cảm xúc, bất kể nó được xã hội dán nhãn là gì, bạn sẽ không còn là “nạn nhân” của nó như cách mọi người vẫn nghĩ, mà sẽ trở thành một vị chủ nhà bao dung, khiến vị khách của mình cảm thấy an tâm và không còn làm loạn nữa.

Hãy pha một trách trà bằng dòng nước mát của sự tỉnh thức và hương thơm của lòng trắc ẩn. Khi ấy, vô thức, bạn sẽ chậm lại, đưa tâm trí về trọn vẹn với hiện tại. Bạn đủ tĩnh để quan sát hơi thở đang gấp gáp vì cơn giận, cảm nhận bờ vai đang căng cứng vì nỗi lo, hay lồng ngực đang thắt lại vì sự cô đơn. Bạn ghi nhận tất cả những phản ứng đó trên thân thể một cách trung dung, không phán xét.

Khi hai bên đã ngồi đối diện bên chén trà đang tỏa hương, đừng hỏi: “Tại sao bạn lại đến?”, mà hãy tâm sự nhẹ nhàng: “Bạn đến đây để mang cho tôi thông điệp gì?”. Khi được lắng nghe với một trái tim không định kiến, các vị khách cảm xúc sẽ bắt đầu “nói”.

Sự đố kỵ có thể đang thầm thì về một ước mơ sâu kín mà linh hồn bạn hằng khao khát nhưng chưa dám thực hiện. Nó đến để nhắc bạn về tiềm năng của chính mình.

Nỗi cô đơn có thể đang chỉ ra cho bạn một khoảng trống bên trong khiến bạn khao khát sự thấu cảm bên ngoài, nhắc bạn rằng bạn đã quá lâu rồi không kết nối sâu sắc với chính mình.

Cơn giận dữ có thể đang ôm lấy một nỗi sợ vô hình bên trong bạn đang bị kích hoạt, khiến bạn phải “xù” lên để bảo vệ sự mong manh của mình.

Mỗi cảm xúc, dù “xấu xí” đến đâu, đều là một sứ giả mang theo một bài học cần thiết cho sự tiến hóa của linh hồn. Chúng đến không phải để hủy diệt bạn, mà để giúp bạn “thấy ra” chính mình rõ ràng hơn.

Khi ta đủ tĩnh lặng để nhấp từng ngụm trà quan sát, ta thấy rõ các mô thức hành vi cũ của mình. Ta thấy mình đã từng giận dữ vô minh ra sao, từng chìm đắm trong đau khổ như thế nào. Cái thấy biết chân thực đó dập tắt nhu cầu phản ứng bốc đồng. Ta không còn lồng lộn lên để tìm lối thoát, cũng không hùa theo cảm xúc tiêu cực để tự làm đau mình thêm lần nữa.

Ta chỉ đơn giản là đứng đó, tĩnh lặng quan sát vị khách cảm xúc đang kể câu chuyện của mình. Và bạn biết không, cảm xúc, giống như hơi nước bốc lên từ tách trà nóng, chúng đến rồi sẽ đi. Khi đã được “thấy ra”, được lắng nghe đủ đầy và thấu cảm trọn vẹn, vị khách ấy sẽ tự đứng dậy và rời đi trong êm đẹp mà không cần ta xua đuổi.

Căn nhà tâm hồn ta trở lại sự phẳng lặng ban đầu, nhưng không còn là sự phẳng lặng của một ngôi nhà hoang vắng, mà là sự tĩnh lặng của một không gian đã trải qua sự chuyển hóa. Ta thấy mình bao dung hơn, thấu suốt hơn, và yêu thương cả những “vùng tối” mà ta từng chối bỏ.

Hạnh phúc đích thực không phải là khi căn nhà tâm hồn ta trống rỗng, không một bóng khách cảm xúc ghé thăm. Bình yên thực sự chỉ hiển lộ khi ta đủ bản lĩnh và yêu thương để mời bất cứ cảm xúc nào ghé thăm, bất cứ lúc nào.

HN260330,

Lê Di.

Đi nhanh và đi xa – P2

2012…

“Người ta nói để đi nhanh, bạn nên bước đi 1 mình, nhưng để đi xa, bạn cần đồng hành cùng với nhiều người.”

– Đi nhanh và đi xa –

 

2014…

Để đi nhanh hơn, bạn cần người giỏi. Để đi xa hơn, bạn cần người đồng chí hướng.

Một tổ chức muốn thành công chóng vánh, họ cần nhân sự giỏi. Một tổ chức muốn phát triển lâu dài, họ cần những con tim cùng chung định hướng.

Hầu hết sẽ chẳng ai gặp khó khăn gì khi lựa chọn giữa việc muốn đi nhanh hơn hay xa hơn. Bất kỳ lãnh đạo nào đủ nhạy cảm đều xoay chuyển rất tốt mục đích của mình theo thời điểm để đưa ra quyết định về việc đưa tổ chức đi nhanh hay đi xa. (Nếu không làm được điều đó thì chỉ nên gọi họ là “nhà quản lý”). Câu hỏi khó khăn hơn luôn là: “Bạn cần người giỏi nhưng không đồng chí hướng hay người đồng chí hướng, cần thời gian đào tạo và không thể phát triển đến ngưỡng của người giỏi kia được?”. Dĩ nhiên là ban sẽ chẳng thể nào tìm được một người giỏi và đồng chí hướng vì tỷ lệ đó rất hiếm hoi trên tập ứng viên bạn tuyển dụng, dù trong bất cứ môi trường nào.

 

Từ học nhóm đến hoạt động của một tổ chức.

Quay trở lại ghế nhà trường với khối lượng bài tập nhóm đồ sộ hàng kỳ.

Việc nhóm của bạn hoàn thiện sản phẩm cuối cùng đến đâu phụ thuộc nhiều vào cá tính của các thành viên hợp lại. Bỏ qua giả thiết bạn giỏi, bạn muốn đi thật nhanh về đích và quyết định làm hết công việc của nhóm trong vài đêm và lăn ra ốm vào cuối kỳ. Bạn lúc này khôn ngoan hơn những năm trước, chọn việc sẽ chia sẻ và cùng làm với tất cả các thành viên trong nhóm để có kết quả công việc ăn ý hơn và nhẹ nhàng hơn. Ngay lập tức, bạn sẽ đối mặt với một cuộc tranh luận mà vốn tâm lý Á Đông nói chung không hề ưa gì.

 

May mắn cho bạn nếu bài tập đó chỉ gói gọn trong vài tuần hay một tháng và vấn đề chỉ phải trình bày thuần trên sách vở vì dù có hợp nhau hay không, có cùng chung hướng phân tích hay giải quyết hay không thì các bạn cũng dễ dàng bổ ngang dàn bài để mỗi người tự làm phần của mình và tự trả bài. Bạn vẫn sẽ có điểm cá nhân tốt, các phần dù không liên quan lắm nhưng cũng sẽ chẳng ảnh hưởng mấy vì cơ bản những gì bạn lấy từ trong sách đã chiếm quá nửa số điểm của bạn rồi, phân tích thêm chắc cũng chỉ để làm màu.

 

Trái lại, mọi chuyện sẽ rất khác nếu bài tập của bạn lớn hơn, cần phân tích rộng hơn và mang tính chất tự nghiên cứu nhiều hơn, câu chuyện sẽ làm bạn phải suy nghĩ lại, “Tại sao tôi lại chọn một nhóm như thế này?”, “Tại sao tôi lại bị vào một nhóm như thế này?”,… Vấn đề không phải là bài tập khó mà là nội tại nhóm không cùng quan điểm, không đồng chí hướng. Đến lúc này thì dù cả nhóm có giỏi đến đâu, kết quả cuối cùng cũng bị phá tan hoang và chả liên quan gì. Câu chuyện không phải là ai đúng ai sai mà là cùng nhau chọn ra một hướng đi cho phù hợp. Bạn sẽ không đạt được gì nếu không vượt qua được ải này. Và dĩ nhiên, nếu không đủ cứng rắn, khôn khéo hay thông minh để thuyết phục những người “giỏi” còn lại – thứ hiện thức khá khó và hiếm khi xảy ra – thì thứ duy nhất bạn muốn lúc đó chỉ là “Tôi cần người ủng hộ!”, “Tôi cần người cùng chí hướng!”.

 

Thực tế cũng cho thấy rằng việc cùng làm và phát triển ý tưởng theo mục tiêu thống nhất đem lại kết quả tốt hơn nhiều so với việc xé lẻ bài ra cho từng cá nhân làm riêng cả về phương diện nhóm, cá nhân và vấn đề điểm số.

 

Điều tương tự cũng sẽ diễn ra với một tổ chức, dù hoạt động có lợi nhuận hay không.

 

Như đã nói ở trên: “Một tổ chức muốn thành công chóng vánh, họ cần nhân sự giỏi. Một tổ chức muốn phát triển lâu dài, họ cần những con tim cùng chung định hướng.”. Đặt vị trí vào một người vừa lên nắm quyền lãnh đạo một tổ chức, nhiệm vụ sẽ cực kỳ bất khả thi nếu xung quanh bạn không có lấy nổi một vài người cùng chí hướng. Quan trọng không phải là việc con đường bạn muốn đi đúng hay sai, vì mọi con đường đều dẫn đến thành Rome, chưa kể bạn vẫn đang ở độ tuổi còn quá trẻ để được phạm sai lầm thêm vài năm nữa; quan trọng là bạn có những người sát cánh và ủng hộ để thực hiện con đường đó theo đúng những gì bạn vẽ ra. Việc cùng đi, cùng vấp ngã, cùng rút ra bài học, cùng đứng dậy với người đang dẫn dắt tổ chức của bạn tốt hơn nhiều so với việc bỏ mặc anh ta tự điên cuồng với ý tưởng bạn cho là ngớ ngẩn, tự vấp ngã và bạn thì đứng cười hả hê khoái chí. Có thể điều đó không ảnh hưởng đến bạn nhưng chính bạn lại là nhân tố đang vô tình hay cố ý gián tiếp phá tan tổ chức.

 

Dù ở vị trí nào thì những hành động và phản ứng của bạn sẽ luôn có tác động nhất định đến những người xung quanh. Đừng nói là bạn chỉ “tâm sự” với những người “không quan trọng” vì mọi thành viên trong tổ chức đều là một phần của mắt xích và chỉ cần vài cái mắt bị mẻ thôi thì đã khó đạp nổi xe rồi. Vậy nên, nếu đã không muốn làm thì hãy chủ động rút chân ra, bạn sẽ có ích hơn rất nhiều việc cứ yên vị trong tổ chức mà không có bất cứ nỗ lực gì ngoài nỗ lực “tâm sự”. Còn trong trường hợp, bạn luôn khẳng định mình còn yêu tổ chức, còn nặng tình với nơi đã nuôi dưỡng con người bạn, thì cái duy nhất bạn cần gác lại là “cái tôi” đang phật ý vì không được trọng dụng ý tưởng, vì thực chất, nếu không là lãnh đạo, bạn vốn đã không có quyền quyết định. Thứ duy nhất bạn có thể quyết định là ra đi hoặc ở lại toàn tâm toàn ý phát triển con đường lãnh đạo tổ chức đề ra và hướng những người xung quanh tập trung vào định hướng đó.

 

Không phải nghiễm nhiên, những người đang làm bạn không phục kia, họ ngồi được ở vị trí đó (bỏ qua các trường hợp “nhất quan hệ – nhì tiền tệ”). Vậy nên, trừ khi bạn đủ cứng để lật họ xuống và xây dựng đế chế cho riêng mình, thì hãy chỉ dừng ở việc góp ý có tính xây dựng và ra đi nếu mọi việc diễn ra đi ngược lại với lẽ sống của bạn.

 

Câu chuyện nói xa xôi có thể nhìn về thời phong kiến khi các nhân sĩ chọn chủ để thờ hay các thủ lĩnh chọn tướng để dùng. Vua hùng đến mấy không phải tướng tài nào cũng phục tùng. Tướng giỏi đến đâu không phải vị vua nào cũng có thể trọng dụng. Đơn giản vì lí tưởng của hai bên không thể chung đường.

 

Rồi. Xong phần lan man với tư cách là một thành viên. Lâu không viết lách ý tứ lủng củng không thoát được. Hẳn là lụt nghề.

 

Làm lãnh đạo phải biết “nhẫn” và có “tâm”

 

Lúc nào cũng vậy, tổ chức dù mạnh đến đâu cũng luôn trong trạng thái đối mặt với sóng gió tiềm tàng, nhất là trong quá trình chuyển giao về nhân sự hay định hướng – thời điểm nhạy cảm dễ làm lung lay lòng người nhất. Dĩ nhiên nếu bạn đủ khôn ngoan thì hai việc dưới đây luôn là cái được bạn ưu tiên nếu muốn duy trì tổ chức của mình đi một cách lâu dài.

 

Đầu tư cho người có tiềm năng và hiểu bạn.

 

Vấn đề của bạn sẽ trở nên thật sự bất khả thi nếu bạn nằm dài tận hưởng vinh quang chờ thủy triều lên rồi mới xách ghế chạy vào bờ, vì đảm bảo bạn sẽ còn chẳng kịp nhấc nổi mông dậy khi sóng tới. Chuyện đố kị, bất mãn dù ít hay nhiều đều đã luôn có mầm mống từ khi bạn vô tình hay hữu ý bị đẩy lên vị trí lãnh đạo. Chuyện gặp khủng hoảng nhân sự sẽ chỉ là vấn đề sớm hay muộn với bạn mà thôi. Đơn giản thì là vì con gà tức nhau tiếng gáy. Bạn vào tổ chức cùng lúc với người ta rồi một ngày đẹp trời bạn ở vị trí cao hơn người ta, âu họ cũng có tí chạnh lòng dù ngoài mặt vẫn tươi cười với bạn. Ở cái độ tuổi ngoại tứ tuần mà người ta còn khó giữ được bình tĩnh cho những chuyện như vậy thì trách sao được bạn vẫn đang ở lứa 18 – 20 mà không khỏi ganh tị với đứa bạn thành công hơn mình. Vậy nên, dù bạn ở vị trí đang ghen hay được ghen thì cũng đừng đặt bút tự hỏi tại sao, vì tâm lý chung nó thế và nó cũng sẽ hết nhanh thôi khi người đang ghen tìm được chốn dung thân và phát triển lý tưởng của riêng mình hoặc hi hữu bỏ được cái cố chấp trẻ con và không còn tiếc những thứ phù du vốn chẳng phải của họ. (cái viễn cảnh sau có vẻ lởm và cần độ nhanh thì 2 3 năm may ra mới thấy)

 

Còn bạn, sau khi học được cách không sốc trước những phản ứng “bình thường” đó rồi thì chịu khó tập trung cho những gì hiện tại, vào những người tin tưởng bạn, vào những người tiềm năng bạn có thể đào tạo được và vào những gì bạn có thể nỗ lực để đi đúng con đường mình đã chọn và luôn tin vào những gì mình làm sẽ tốt cho tổ chức. Đừng quá lo lắng về việc bạn có thể đang vô tình phá hoại vì nếu thật sự điều đó xảy ra, tự những người tâm huyết, những người sáng lập tổ chức sẽ rước bạn xuống ngay tắp lự. Đừng quên rằng phía sau một tổ chức luôn có những người cha, người mẹ thân sinh và đỡ đầu đang theo dõi bạn, và lý do duy nhất họ chọn bạn là vì bạn có cùng lý tưởng và năng lực của bạn có nhỉnh hơn những người cùng lứa.

 

Việc đi cùng với những người hiểu mình, đào tạo những người có tiềm năng và có thể hiểu mình sẽ giúp bạn rảnh tay hơn và chèo lái con thuyền của mình dễ dàng hơn rất nhiều. Đừng ngại tốn thời gian. Bạn cần một chữ “nhẫn” để làm tốt điều này.

 

Không tiếc những người đã ra đi.

 

Và cuối cùng, bạn cần có “tâm” để biết nắm những thứ cần nắm, buông những thứ cần buông, không nắm nhầm những cái cần buông và không buông nhầm cái gì cần nắm(mượn tạm ý tứ của một thầy dạy quân sự trong giờ chiến thuật – sưu tầm). Việc ích kỷ cho bản thân cảm xúc của bạn chính là ích kỷ cho tổ chức và cho người bạn muốn giữ khi họ không còn phù hợp. Vậy nên, hãy sống có “tâm” để làm những gì tốt nhất cho tổ chức và những người xung quanh bạn, kể cả việc mở ra cho họ một con đường mới, hướng phát triển mới nằm ngoài tổ chức.

 

Nuôi một cái đầu lạnh.

Giữ một trái tim nóng.

Làm người có ích luôn tốt hơn trở thành kẻ phá hoại, dù bạn giỏi đến đâu.

Sống tốt cho những gì xung quanh thì tự bản thân sẽ tốt lên.

Lì và láo giúp bạn phát triển. “Nhẫn” và “tâm” giúp bạn tồn tại.

 

HN12614

22:37

Jessy.

Khi giọt nước tràn ly…

Cảm giác rất khó diễn tả bằng lời…

Có thể mặt bàn sẽ ướt. Có thể nước mắt sẽ rơi. Có thể cổ họng sẽ nghẹn lại không thốt nên lời. Có thể sẽ thẫn thờ rất lâu trong vô định. Có thể sẽ có một vài vết rạn trong lòng… trong tim… trong nhau.

Khi ai đó nói với bạn 2 từ “Quá muộn…”, bạn chẳng thể khóc ngay lúc đó, cũng chẳng thể nói được câu nào. Bạn để cho những tiếc nuối, hoài niệm gặm nhấm con tim trong vô vọng. Và có lẽ giọt nước sẽ chỉ tràn ly khi bạn đóng lại cánh cửa phòng về với thế giới riêng bất khả xâm phạm của mình.

Khi bạn dồn hết sức lực để chạy theo một cái gì đó nhưng cứ mỗi khi bạn tưởng như sắp với được tới điểm dừng thì nó lại tự động rời xa bạn. Bạn như rơi vào cuộc trường chinh không ngừng nghỉ tìm đến đường chân trời. Bạn rơi vào khoảng không cảm xúc. Bạn muốn nổ tung mà không thể. Cho đến cái ngày bạn chạm được đầu ngón tay giữa vào vạch đích, có thể bạn sẽ ngất trước khi vụ nổ đó xảy ra.

Nhân bất vị kỷ thiên tru địa diệt. Bạn thấm nhuần câu nói cũng như nguyên do của nó. Tuy nhiên thì phần “người” trong bạn quá lớn để tha thứ và cảm thông cho những phần “con” khác, mặc cho nó có khốn nạn và vô sỉ đến thế nào. Bạn tự mình ôm bực dọc, ấm ức vào người chẳng vì lí do gì chính đáng. Có chăng thì là bạn cảm thấy cần phải làm thế để cứu rỗi nhưng phần “con” lầm lạc đó. Nhưng bạn lại quên mất bản thân mình. Giọt nước cuối cùng sánh tràn cảm xúc. Cổ họng bạn nghẹn đắng không thể nói thành câu… Phần “con” mãi mãi cũng chỉ là phần “con”.

 

P151213

01:20

 

Jessy