
Em thấy buổi chiều vàng
Cuộn tròn cánh hoa ngoan
Ngấp nghé cười đầu ngõ
Ngập ngừng mảng mùa nghiêng
Chợt người ta to tiếng
Buổi chiều trốn mất tiêu
Cánh hoa nhỏ buồn hiu
Ngày dập dìu đi mất
Vì ta mải mắng nhau
HN8516
21:18
-J-

Em thấy buổi chiều vàng
Cuộn tròn cánh hoa ngoan
Ngấp nghé cười đầu ngõ
Ngập ngừng mảng mùa nghiêng
Chợt người ta to tiếng
Buổi chiều trốn mất tiêu
Cánh hoa nhỏ buồn hiu
Ngày dập dìu đi mất
Vì ta mải mắng nhau
HN8516
21:18
-J-
Em gọi ngày gió lên
Mang mùa hè đi trốn
Em gọi chút mưa về
Dắt nắng cất thật sâu
Em gọi chiều thật lâu
Đưa tim tìm bến đợi
Em gọi nhịp mùa trôi…
HN8516
21:10
-J-
Cảm xúc là thứ ích kỷ. Vốn vậy. Chỉ cần xuất hiện, lẩn khuất đâu đó, nó sẽ kéo theo sự “ích kỷ” đi cùng như một người bạn đồng hành không thể thiếu… dù cho có là thứ cảm xúc cao thường đến mấy.
Người ta nói cảm xúc mãnh liệt nhất là tình yêu. Vậy nên, những hành động ích kỷ nhất âu cũng bắt nguồn từ thứ khá mơ hồ này…
…tình yêu một miền đất có thể khiến ta ích kỷ với cả chính tương lai của mình chỉ để được sống cùng nó và được nó ôm vào lòng;
…tình yêu của các bậc cha mẹ tạo nên một lớp vỏ bọc hoàn hảo xung quanh con cái. Thế giới màu hồng họ tạo nên mong cho con họ luôn hạnh phúc là thực sự tốt cho nó hay chỉ để họ tự bảo vệ bản thân khỏi những rắc rối có thể xuất hiện thêm trong cuộc sống của mình;
…tình yêu vô bờ của một người vợ dành cho chồng tạo nên những đặc quyền bất thành văn anh nghiễm nhiên được hưởng thụ liệu có thực sự khiến chị hạnh phúc hay chị đã vô tình ích kỷ với chồng mình, không cho anh cơ hội được “yêu thương” ngược lại hay thậm chí cơ hội nhận ra rằng mình cần như vậy…
…tình yêu đơn phương của một cô gái nhỏ tạo ra những thói quen khó bỏ cho người mình thương và chẳng bao giờ mong anh nhận ra chỉ để ích kỷ giữ anh bên mình càng lâu càng tốt.
Phải. Ngay đến cả sự vị tha cũng có góc ích kỷ của nó.
(Vị tha – Ích kỷ, ranh giới như chưa từng tồn tại)
Ấy vậy mới quay lại câu chuyện của một thưở rất xưa rằng vốn chẳng có gì là hoàn hảo. Mọi hành động rồi cũng chỉ hướng đến phục vụ nhu cầu sâu thẳm, ích kỷ nhất của bản thân dù nó có vẻ “tốt đẹp” nhất với xã hội như thế nào.
Giả như: “Tôi muốn mọi người đều được vuvi vẻ, hạnh phúc.” nhưng cái “tôi” ở đây quên mất rằng…
…cái họ muốn cha chắc đã là thứ người khác muốn;
…có những người nghiện đau và chỉ có việc cảm nhận nỗi đau mới khiến họ thoải mái (?);
…có những lúc việc vui vẻ là thứ dường như quá xa xỉ với một người đang cần được sống với nỗi buồn một thời gian;
…và việc cứ ích kỷ với cái mình “muốn” mà không lắng nghe mong đợi của những người xung quanh có thể sẽ chẳng mang lại lợi ích gì.
Giống như việc đặt “nụ cười” vào nhầm chỗ vậy… bạn có thể sẽ không còn cơ hội mỉm cười lần thứ hai nữa.
—
Câu chuyện chỉ chợt vụt qua trong đầu cho một thứ xúc cảm đầy ích kỷ kéo dài đã ngót nửa năm, chỉ để vẽ ra cho bản thân một thế giới trong mơ mới, một chuỗi ký ức đẹp, nhỏ xinh, lẩn khuất các góc Hà Thành như những ngày xưa cũ. Thứ cảm xúc ích kỷ cho mình, cho người, cho chính tương lai của bản thân mà cũng chẳng rõ bao giờ nó sẽ kết thúc. Chắc sắp thôi. Một ngày nào đấy…
Chẳng có một ý niệm gì về mục đích, chỉ đơn giản là phải kéo mọi thứ ra khỏi đầu, để dành chỗ cho vô vàn những dòng hỗn độn mới về một điều phiền muộn gì đó.

Hương cappuccino nóng hổi…
Mùi gió thoảng vị hồng…
Nắng hát qua vòm lá cây già trên phố…
Chào những dư vị ngày sớm…
hoặc chiều…
Cũng chẳng còn nhớ nổi nữa.
HN8516
16:26
-J-
Lovers – Lá bài vẫn được coi là đẹp nhất trong mọi bộ bài Tarot. Một trong những lá luôn được săn đón để xem trước khi quyết định mua một bộ bài hay không. Cách đây 3 năm, khi mới đến với Tarot, có lẽ phần nào đó trong mình cũng một thời thần tượng nó như một tia “hy vọng” để bám vào trong lúc rối bời nhất. Chỉ cần có nó xuất hiện trong trải bài, mọi thứ sẽ sáng hơn và niềm tin sẽ nhiều lên đáng kể…

Nhưng rồi, bằng cách này hay cách khác, mọi trạng thái “Lovers” xuất hiện trong cuộc sống của mình 2 năm gần đây dường như bắt đầu đào lộn mọi thứ mình từng tin vào Tarot. Có thể do việc mình bắt đầu tin vào những thứ gọi là tương đối, hoặc đơn giản vốn Tarot là như vậy, chỉ là mình có nhìn nhận hay chấp nhận nó hay không.
Để các bạn khỏi quên thì nghĩa gốc của Lovers vốn là “sự lựa chọn” sau đó mới đến “tình yêu”.
Love is choice – Tình yêu là sự lựa chọn.
Một mối quan hệ được gọi là “người yêu” là do cả hai “chọn” trở thành một nửa của nhau chứ không hẳn đã hoàn toàn có cái cảm xúc như trong lá 2 cốc – thứ cảm xúc mới chớm nhưng mang đậm vẻ rung động của “tình yêu” theo định nghĩa lãng mạn mà các bạn vẫn hằng tưởng tượng.
Nếu được hỏi hiện muốn có gì hơn thì có lẽ việc chọn lá 2 cốc sẽ dễ dàng hơn rất nhiều so với việc dũng cảm chọn lá Lovers. Lựa chọn trong Lovers mang tính đánh đổi và đôi khi nó dứt khoát và mạnh mẽ đến nỗi có thể đánh đổi chính cảm xúc của mình để lựa chọn một đường lui an toàn cho con tim.
Mỗi lần xuất hiện lá Lovers chỉ đơn thuần đồng nghĩa với việc xuất hiện một lựa chọn… và thường họ chọn “có nhau”. Nhưng đôi khi, lựa chọn ấy cũng chỉ đơn giản là bạn bắt gặp được thứ gì đó bạn thực sự yêu thích nó, bạn chọn “có nhau” chỉ trong khoảnh khắc đó,… hoặc thậm chí bạn chọn lui lại vì chưa phải thời điểm thích hợp.
Vậy, có gì đáng hi vọng cho một lá bài vốn mang đầy tính hai mặt đó? Chỉ là bạn đang cố tự đánh lừa bản thân rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn? Chỉ là bạn vẫn cố vin vào những gì bạn từng tin từ thuở đầu để xoa dịu những hoang mang đang hiện hữu? Hay chính trái tim đang bắt bạn phải duy ý chí (?) để luôn hướng về những giả thiết tốt đẹp nhất?
Chẳng gì cả. Đơn giản là bức tranh Lovers hứa hẹn mang lại quá lớn – một tình yêu thực sự, một định mệnh mà người ta sẵn sàng đánh đổi, dùng cả lý trí để cân nhắc trước khi đến với nhau, một thứ tình cảm bền lâu, được vun đắp vẹn đầy và có thể đi lâu dài. Phải. Một giấc mơ quá đáng để mong đợi, để chờ vô thức đến mòn người. Và bạn sẽ chẳng bao giờ hiểu nổi vì sao nó luôn theo sau bởi những thứ như Death, 10 kiếm, 3 kiếm, 5 cốc, 8 cốc,… trong trải bài cho đến khi 50% ý nghĩa còn lại của nó xảy đến… khi chính bạn lại là người bật công tắc ấy lên và “lựa chọn” chấm dứt chính thứ “Lovers” mình tự tay dựng lên.
Đau.
Ừ.
Phải.
Đau chứ.
Niềm tin với Tarot cũng phai dần từ đấy. Mọi hoài nghi dội lên rất mạnh mỗi lần nhìn thấy “hạnh phúc” hứa hẹn trước mắt. Chẳng có gì trọn vẹn được quá 2 tuần, 2 tháng hoặc 2 ngày. Nhịp điệu mọi thứ trong cuộc sống của bạn cũng vậy. 12 nhà… nhà này ổn thì nhà kia tự nát. 12 tháng… tháng này vui ắt tháng sau có biến. 7 ngày trong tuần… sau mỗi ngày vui tột độ sẽ là chuỗi những ngày thê thảm theo một cách nào đó. Dĩ nhiên, bạn vẫn phải sống và tiếp tục sống bằng cách này hay cách khác; tìm cách giữ cho nhịp sống đều đặn được càng lâu càng tốt, nếu không muốn bản thân bị thả trôi ở một nơi nhiễu nhương nào đó của cảm xúc.
Ấy vậy mới nói “hạnh phúc” là thứ xa xỉ… giống như “phép thuật” trong “Once upon a time” vậy. Mọi “phép thuật” đều có cái giá của nó… và “hạnh phúc” cũng vậy. Tiền bạc, thời gian, tuổi trẻ, thất bại, cái tôi, lý tưởng, hoài bão, công danh,… tất cả đều có thể trở thành cái giá cho thử người ta cho là “hạnh phúc” mà đôi lúc ta sẵn sàng mù quáng đánh đổi, hi sinh. “Lovers” đó – “The Choice” đó có quá lớn?
Không hề. Vì đúng là những đánh đổi đó không vô ích. Ít nhất, kỉ niệm nó mang lại là những gì độc nhất vô nhị, là thứ đến khi nhắm mắt bạn cũng không tiếc nuối vì đã đưa ra “lựa chọn” đó. Nhưng chính nó cũng sẽ song hành với mạo hiểm… vì bạn chẳng thể biết chắc được phần thắng cuối cùng liệu có về mình hay không. “Lựa chọn” trong “Lovers” để đi đến được cái đích cuối cùng luôn cần là lựa chọn đến từ hai phía… và những kho báu trong trải bài thường chẳng thể nào khẳng định được hết “lựa chọn” đó đang đến từ đâu và sẽ đưa bạn đi về đâu.
Có lẽ, thứ duy nhất giữ chân mình lại với những trải bài đơn giản là niềm tin vào góc “tâm linh” nào đó lẩn khuất trong Tarot… niềm tin vào tiềm thức và trực giác của chính mình được phán ánh trên trải bài; học cách sống và trân trọng từng khoảnh khắc;… rồi lẩm nhẩm câu “Whatever will be, will be.”

At least, you are one of the choices.
HN4516
23:41
-J-
“Mai em làm gì không?”
“Vẫn thú vui cũ thôi.”
“Thế mai lúc nào lleen anh gọi nhé?”
“Ừ. Nhớ đấy. Hẹn mãi rồi.”
“Ừ. Em ngủ ngon.”
Vậy là xong kế hoạch cho ngày đầu tiên của kỳ nghỉ lễ… và quan trọng là tôi đã hoàn thành chỉ tiêu “có em trong đó”. Giờ thì đến tôi háo hức với chính cái hẹn của mình. Em sẽ không còn phải đi quá xa để tới chỗ toi sau khi tan ca mà sẽ là tôi đi về phía em… về góc nhỏ của riêng em.
Nói vậy rồi cũng phải chiều muộn như mọi khi tôi mới thu xếp được xong công việc của mình.
Chút hờn dỗi nơi em – dĩ nhiên – bằng cách nào đó vẫn được khỏa lấp bằng điệu bộ cười trừ đầy hối lỗi của tôi, dù biết rất xấu tính khi tôi cứ vin vào nó để làm em nguôi giận.
Giờ em tan ca cũng là lúc vãn người. Chỉ còn tôi và em cùng khoảng không gian rộng, thoáng buổi chiều tà. Mặt nước ánh lên chút lóng lánh cuối ngày của hoàng hôn, nhuộm đỏ cả mấy con thuyền phía xa và hàng cây trước hiên.
Em gần như không rời mắt nổi khỏi khung cảnh lung linh đó. Và tôi thì không thể ròi mắt khỏi em trong khoảnh khắc thật hiếm hoi.
Buổi chiều của những điều giản dị.

Em từng nói với tôi “Tình nhân họ nói với nhau những điều đơn giản lắm.” khi tôi nói gì đó đến chuyện yêu đương. Câu nói trích từ cuốn sách nhỏ em từng đọc đôi lần.
Tôi vẫn mơ hồ câu nói đó cho tới tận chiều hôm ấy… khi câu chuyện của em và tôi bắt đầu xoay quanh những thứ thường nhật… về tôi… về em.. về một ngày của hai đứa… về những thứ đồ nhỏ tôi định mua… về những câu chuyện xung quanh vừa xảy đến… những điều giản dị tưởng chừng như lan man nhưng đầy gắn kết.
Vẫn còn nhiều lắm những điều ở em tôi chẳng tài nào hiểu hết. Giống như việc em cũng chẳng mấy để tâm tới những điều khiến tôi tò mò, hứng thú. Thế giới của em và tôi chỉ có vài điểm giao thoa.
Có lẽ vì thế mà tôi vẫn luôn thôi thúc và bị hút vào em đầy vô thức. Hoặc có thể do em đủ khéo để vừa cho tôi biết em đang lắng nghe và sẵn sàng ủng hộ mọi hoài bão nơi tôi; nhưng cũng đủ để nói với tôi rằng em đang nhìn về một thế giới khác của riêng mình – nơi em vẫn muốn chỉ cho tôi thấy bằng cách này hay cách khác.
– Tối em đi đâu không?
– Đi đâu được?
– Hay ra chỗ hôm trước em mới tìm được xem?
– Ừ. Cũng được.
Để xe trong một khoảng sân nhỏ. Anh bạn phục vụ nhanh chóng ra dấu cho chúng tôi men theo lỗi đi nhỏ dược bao bởi hai thảm cỏ và dải cây thấp.
Không gian mở dần ra.
Em lặng đi.
Nụ cười rạng ngời trên môi em tự lúc nào.
Tôi đưa mắt nhìn quanh một lượt…
…khu hòn non bộ mở như trong khuôn viên của một vườn thượng uyển thu nhỏ;
…khu nhà mái vòm ngoài trời lung linh ánh đèn vàng xung quanh làm bật lên màu xanh rời của tán cây gần đó;
…khu vườn nhỏ phía dưới chân dải đồi bé xíu bao quanh bởi rặng hồng gai tí ti, đỏ lựng một góc sân, che bên trên là giàn đèn chăng lóng lánh như sao rơi gần mặt đất;
…ngôi nhà 8 cạnh trắng tinh, bọc kính với quầy gọi đồ nhỏ ngay chính giữa;…
Phải. Chỉ nhiêu đấy thôi… có thể đủ hiểu vì sao em lại như vậy. Tất cả hội tụ đủ tiêu chí cho khu vườn bí mật của em… cho một khuôn viên em hằng mơ.

– Em. Sao thế?
– Không. Nó đẹp ngoài sức tưởng tượng thôi.
– Vậy hả?
– Ừ! Ôi!!!!!
Đôi mắt em long lanh như tìm được kho báu cho riêng mình. Cảm giác thổn thức hiện rõ trong em. Dường như em chỉ muốn lao ngay vào chốn diệu kỳ ấy.
Em thiếp thiếp đi trên ghế, tay thả lơi cuốn sách đang đọc dở. Nhìn em bình yên ngả lưng trong khu vườn nhẹ gió, thoảng hương hoa, tiếng nhạc êm ru và nụ cười nhẹ trên môi… khiến tôi thấy lòng mình bình yên lạ.
– Gì đấy?
– Không. Em tỉnh rồi à. Mệt thì cứ ngủ tiếp đi.
– Không. Xấu tính. Anh hết thứ để nhìn rồi à.
Giọng cười trừ quen thuộc… và câu chuyện của những điều giản dị lại bắt đầu.
HN2516
0:17
-J-
Buổi tiệc kéo dài tới tận khuya kéo tôi miên man đến mãi chiều hôm đó. Loạng quạng với vội cái điện thoại ở đầu giường, tôi gọi cho em.
– Alo ạ! – Giọng em có vẻ đã đỡ nhiều và vui hơn hẳn.
– Ừ. Em đang ở đâu thế? Đi ra ngoài không?
– Giọng anh sao thế? Ốm à?
– Không. Anh vừa ngủ dậy. – Tôi vừa nói vừa uể oải vươn vai, chưa dứt nổi người ra khỏi chăn.
– Em đang trên đường lên phố. Anh lên đây luôn đi. Đến nơi em nhắn địa chỉ cho.
– Ừ. Thế nha. Lát gặp.
– Ok.
Em chọn cho mình một không gian lẩn khuất trong khu phố cổ. Một chiếc bàn rộng đủ cho tất cả máy tính, sách bút, tài liệu,… đặt dưới mái vòm kính được phủ một phần bởi giàn hoa giấy mảnh, đủ để vẫn le lói vài tia nắng chiều xuống trang sách em đang đọc. Cafe sách và những không gian vừa thoáng để thiết đãi tầm mắt vẫn luôn là sở thích của em.

Tôi đến muộn cùng ít bánh em thích. Nét hồ hơi nơi em khi vừa nhìn thấy tôi… ừ… hoặc túi bánh trên tay tôi, trông rất ngộ. Chỉ kịp nhìn tôi và cười như vậy, em lại tiếp tục công việc của mình với những con chữ. Tôi để lại cho em không gian tĩnh lặng vốn có cùng tiếng nhạc nhẹ nhàng bằng thứ tiếng Latin tôi chẳng hiểu mấy lời.
Em nói thứ nhạc ấy đủ để em tập trung… để em quên đi những thực tại đang hỗn độn nơi em… như nhấc bổng em vào giấc mơ một ngày trong căn phòng lớn có tường kính, một chiếc piano màu hồng phớt, một bản nhạc waltz nhẹ nhàng và một chàng trai lạ đưa bước chân em theo điệu nhạc đó. Chưa bao giờ em kể cho tôi phần kết của giấc mơ ấy. Chỉ biết đến cuối cùng, em cũng nhận ra người đó là ai.
Bữa tối nhẹ cho em tại nhà. Không tin lắm vào may mắn của mình nhưng tôi vẫn tìm cách chuẩn bị cho em từ hôm trước để đền bù cho những dỗi hờn tôi đã vô tình gây ra. Em nhận lời và quyết không để tôi phải đụng vào gian bếp. Có những thứ thuộc về bản năng thật thú vị khi hiển hiện trong em – một con người sinh ra dành cho công việc và xã hội.
Bữa tối thịnh soạn được em bày ra nhanh chóng chỉ với một vài “order” đơn giản từ tôi lúc mới bày nguyên liệu ra bàn. Em kể cho tôi về một quán cafe mới em phát hiện trên quãng dạo bộ về nhà;
…về cuốn sách mới em vừa hoàn thành;
…về căn nhà mới xây, nơi có cái hộc cửa lớn cho em đọc sách và hứng gió biển, dù chiều hay sáng;
…về tất cả những gì tôi đã bỏ lỡ lúc không gặp em, như mọi khi.
– Quanh đây có chỗ nào thoáng, đi bộ được không?
– Uhm… Có đấy. Đi!
– Ok.
Em đứng lên, đầy hồ hơi. Mỗi lần nhắc đến những nơi có “không khí” để “hít thở” là em lại như vậy… Cũng là những lúc tôi thấy em đáng yêu đến nhường nào.
Dắt em đi dọc con phố già, dưới những tán cây đang mùa thay lá. Em nói Hà Nội thật lạ, chẳng như người ta. Mùa lá rụng của Hà Nội là vào đầu hè, khi cả điệp và lá cây cổ thụ thi nhau ngả vàng, rơi liên tục. Còn mùa xanh nhất của Hà Nội lại là lúc chớm đông. Ai nói thủ đô đầy đủ bốn mùa xuân hạ thu đông như một Paris thu nhỏ thì hẳn là chưa từng một lần “sống” trong lòng Hà Nội.

Mọt khu khuôn viên đủ rộng, cách nhà gần nửa tiếng đi bộ là nơi tôi vẫn hay lui tới sau giờ cơm chiều hay mỗi lần muốn tìm nơi một mình suy nghĩ. Em thích thú ùa vào giữa đám cỏ xanh rờn trước mắt, men theo những làn gạch nhỏ để đến được giữa khu bãi đó.
Tôi ngồi xuống cạnh em, yên lặng nhìn em bắt đầu đếm những ngôi sao vừa chợt sáng khi tan mây và bắt đầu những câu chuyện kể của riêng mình…
HN1516
21:08
-J-