Yêu nhầm trai cung Lửa

Đây là chuyện kể trên người thật việc thật và không đảm bảo các trai này là thuần chủng. Vậy nên không có tính chất chiêm tinh gì trong câu chuyện này ngoài cái tiêu đề. Đừng hi vọng.

Mối tình đầu của nó là một chàng trai Sư Tử – Bạch Dương, mang nhiều nét Cự Giải. Nó vẫn hay gọi anh là thiên thần – người đã vô tình đến bên nó, sưởi ấm nó trong lúc tối tăm nhất khi cuộc đời nó đang ngập trong quá khứ & nước mắt với mối tình đơn phương. Anh trong mắt nó, hào nhoáng, như một món quà diệu kì tạo hóa ban tặng cho nó, để nó nâng niu, hi vọng và tin tưởng. 8 tháng yêu anh là 8 tháng mà nó có thể ngẩng cao đầu với bạn bè rằng mọt sách cũng có thể có được một tình yêu đẹp. Những lần đón đưa, những món quà bất ngờ trước cổng, lời nói yêu có phần ngại ngùng, những bài hát thu vội giữa đêm, những dòng blog anh viết cho nó… tất cả… tất cả đủ để làm bạn bè nó ghen tị, ước ao…

Nó đắm mình trong thế giới tình yêu của anh một cách vô thức và coi đó như một thói quen khó bỏ cho đến một ngày, nó nhận ra, chàng Sư Tử của nó luôn muốn tỏa sáng nhiều hơn thế nữa. Cái ngày anh lao đầu vào công việc, học hành với một vài lời hứa để lại nơi nó là ngày nó biết tất cả các bức tranh kỉ niệm của nó đều sẽ nhòa dần đi 1 bóng hình. Đã có lúc, nó quyết tâm chờ bằng được đến ngày anh “xuống núi”. Nó cố mơ, cố vẽ thêm vô vàn những viển vông để tự an ủi bản thân. Nhưng có lẽ sức chịu đựng của một con bé lớp 11 là không thể. Nó còn quá trẻ con, quá yếu đuối để trải qua những thứ tương tự vậy. Lẽ tất nhiên. Nó buông tay. Anh nói còn yêu, nhưng thôi vậy…

Những năm sau đó, nó tiếp tục say nắng một con người tương tự. Trực giác sớm mách bảo nó về một trái tim chỉ hướng đến sự nghiệp, xã hội và các cô gái khác đủ để tôn vinh anh ta lên tận mây xanh. Chạnh lòng nhưng nó hiểu, cái cảm giác ở bên anh chỉ như một chất gây nghiện với những lời đường mật lãng mạn mà một đứa như nó thích được nghe. Đôi lúc nó hận. Vì lí do gì nó cũng không rõ nữa. Nhưng phải thừa nhận rằng nó rất khó cưỡng lại được cái sức hút lạ kì ấy – một vầng hào quang tráng lệ vây quanh nó, đưa nó đến những thế giới chỉ có trong tưởng tượng. Nó vẫn hay gọi anh là ngọn gió của nó. Những ngày có gió sẽ luôn là những ngày có anh, sẽ luôn là lúc nó tự cho mình buông thả để ích kỉ cho cảm xúc của chính mình.

Nó yêu đơn phương một cậu bạn Bạch Dương độ hơn năm. Đã có những lúc tưởng như rất gần nhưng rồi lại tự bật ra vì những lí do ngớ ngẩn. Cảm giác quan tâm một anh chàng Bạch Dương khá thú vị, khi mà nó vừa giống như trẻ con để được trẻ con kia chăm sóc, vừa tự lập như người lớn để trẻ con chăm sóc cho có lệ và thỏa thú vui được quan tâm thôi. Ẩm ương theo thời tiết, nó chạy theo cảm xúc của chàng trai này như chơi ú tìm dù nó linh cảm rất rõ về con tim này. Có nó nhưng không có nó. Chỉ thoáng qua thôi, rất nhẹ thôi… Có lẽ nó thấy thú vị cái kiểu bộp chộp mà đầy bộc trực, giống như ngày bé nó được một cậu bàn cùng lớp cắm cổ chạy lại dúi vào tay một lá thư tình xong đi vội, không dám dừng lại nói một câu. Vụng về, nhưng nó biết, đã từng có những cảm xúc rất thật là của nó, không giả tạo, không dối lừa,… Đơn giản là nó xuất hiện nhầm thời điểm, chọn nhầm con đường,… vì chưa bao giờ nó nghĩ nó sẽ có 1 năm như thế…

Tiếp tục chủ đề tình đơn phương, vặn ngược thời gian cho cái note về con trai Nhân Mã. 2 năm. Quá dài cho sự chờ đợi của đứa ham chơi như nó. Nó sống với thứ tình cảm mập mờ không biết yêu hay cảm. Hắn thì cứ mải mê như tia nắng nghịch ngợm, lúc đến lúc đi, chỉ đủ để làm nó cười trong chốc lát. Cuộc sống hắn mang đến cho nó như một cuốn tiểu thuyết với đầy đủ các cung bậc cảm xúc. Một chút yêu, một chút thương, một chút vấn vương, một chút đợi chờ, giận hờn rồi tha thứ. Hắn vẽ ra cho nó vô vàn những viễn cảnh đẹp đẽ, hay ít ra là nó có thể tưởng tượng được khi ở bên hắn. Ừ. Nó vẫn chết giấc bởi cái nụ cười ấy. Cái thứ ma lực đầy mãnh liệt, xua đi hết những buồn thương, bực bội nơi nó. Chỉ cần nhìn thấy hắn, nó sẽ quên… quên hết mọi thế giới xung quanh. Chỉ có nó, có hắn, có chút nắng, chút gió cho ngày hiu hiu đẹp. Ngày nhận ra nó lỡ yêu là ngày nó biết nó phải xa hắn mãi. Và nó hiểu nó chỉ là một chiếc lá bay ngang cuộc đời hắn, lướt nhẹ qua hắn để cảm nhận được cái nắng ấm, để được sáng lên, được lãng mạn sớm sương trong chốc lát. Hắn còn quá nhiều chân trời phía trước. Còn nó thì vốn chẳng phải một điểm dừng chân.

Với nó, thật khó lòng để cưỡng lại các chàng trai cung Lửa, khi cái lẽ sống của nó luôn thôi thúc nó kiếm tìm những giây phút vĩnh cửu của tình yêu. Cái cảm giác được cháy bùng, vỡ òa trong cảm xúc khi nhìn thấy họ khiến nó bị lôi cuốn một cách đầy vô thức, sẵn sàng gác mọi vết thương lòng để tự sống trong ảo tưởng. Hơn một lần nó trách nó yêu lầm, yêu dại. Nó hiểu nó không đáng, không nên dấn thân vào những cảm xúc đó. Nhưng rồi khẽ tự cười, nó lại để cho những ngọn lửa ấy choán trọn tâm trí trong chốc lát…

Rốt cuộc thì đứa ngốc nghếch vẫn luôn là nó tự cầm dao cứa vào tim mình theo 1 cách ngọt ngào nào đấy. Có lẽ cũng đến lúc nó nên tìm đến vài ngọn gió mới hoặc vài chén men nồng.

Con trai cung Lửa à. Ừ. Chào thân ái và quyết thắng.

HN11513

01:12

Jessy

Lạc.

Lạc vào đời, ta lạc giữa dòng trôi.
Lạc vào tình, ta lạc mình nông nổi.
Lạc vào người, ta lạc lời gian dối.
Lạc vào nhau, ta lạc mấy bồi hồi.

Chữ “duyên” là cái ta thường để dành cho những điều đẹp đẽ. Vô tình thôi ta gặp nhau. Vô tình thôi ta vội yêu. Vô tình thôi rồi ly biệt. Biết bao lần ta lạc trong giấc mơ nhau. Biết bao lần ta ngồi vẽ lên những mộng mơ thời thơ trẻ. Duyên đến rồi đi, mỗi người một vẻ. Đếm xuế sao những vẫn vương, mất mát.

Hà Nội vội vã nhịp đời cuốn đi ít nhiều những gì ta mong đợi. Những tình thân, những quan tâm cũng nhiều nghĩ suy, trăn trở hơn của những con tim đang cháy. Một lớp trẻ nữa. Một lớp đam mê, hoài bão nữa ùa ra với bao kì vọng, mưu sinh. Còn ta… ta vô tình… chững lại…

Giật mình bám víu vào người bạn già quen thuộc. Giấu bặt trong bóng đèn phố đêm le lắt. Muốn tìm lối ra cho một mùa phượng hồng thơ dại, cho cái xuyến xao cánh bằng lăng tím, cho nét buồn man mác phố điệp rơi. Chạy đua… trốn tránh cái gì… ta cũng không còn rõ. Chỉ biết ta chưa sẵn sàng cho những vặn mình xung quanh… quá vội.

Những bước chân mơ hồ đưa ta theo vài miền đất mới. Những cánh cửa mập mờ ẩn hiện cũng chẳng đủ xóa đi những thờ ơ ta vốn có, bởi Hà thành vẫn đó, vẫn gọi mời biết bao những chân trời kỉ niệm. Ta không đủ dũng cảm bước đi… một mình… như ta thường nghĩ.

Tình đến tình đi quá vội vàng
Như mây xuống núi bỗng chợt tan
Luồn chân trong đám mù man mác
Nắng lên lại nhớ phút mơ màng

Sa Pa, 08/2007

Vẫn là con bé ngốc nghếch, mãi mải mê kiếm tìm một giấc mộng mùa đông, mải mê theo gió để giữ gió trong lòng. Ta vẫn mơ thật nhiều cho một tương lai kì diệu, cho cái chốn ta vẫn gọi là nhà có thể chứa được 17 con tim độc thân vui vẻ lúc cần. Ta gạt hết những nỗi đau giằng xé, đổi lại phút bình yên nơi đó.

Liệu rồi có còn gần bên nhau như đã hứa? Liệu rồi cuộc sống có đủ sắc để mài giũa những tình thương vốn của riêng ta? hay chính ta rồi có đổi thay không màng ngày xưa cũ?

Chẳng thể hết được những suy tư với một con bé đầy mâu thuẫn… Và có lẽ cái duy nhất ta còn tin là từ sâu thẳm trong tim, ta vẫn mãi lạc vào nhau như ngày đầu gặp mặt… chỉ cần một chút men…

HN25413
00:49

Jessy

Niềm tin

Từng có một cái note mang tên “Hy vọng” khi bản thân trôi vào khoảng vô vọng nhất… khi nhận ra đứa trẻ con trong mình ngất lịm đi, quá mỏi mệt với 1 đứa ẩm ương chưa lớn hẳn… khi hình như vô tình tổn thương 1 trái tim.

Không khác nhau là mấy với chữ “Niềm tin” lần này. Vẫn là cái sự lớn lên ngỡ ngàng, giật mình nhìn lại và tự sợ hãi với bản thân.

– Này! Sao em không ghen à?
– Không. Ghen làm gì?
– Em không giận ai bao giờ thật à?
– Ừ. Chả có lí do gì để giận cả ý. Với lại em mau quên lắm.
– Ơ. Heo hâm.


– Mày bị điên à? Nó đối xử với mày như thế mà còn làm lành được.
– Thôi. Nó có cái khó của nó. Thông cảm cho nhau tí.
– Haizzz. Sống thế thì khổ cái thân thôi, con hâm này.


– Đời bạc lắm em. Chả tin nổi ai cả.
– Anh đừng bi quan thế. Cái gì rồi cũng qua mà. Chắc anh chưa gặp đúng người thôi.


– Từ sau vụ đấy, anh thề là anh chỉ tin mỗi anh. Không dám cậy bố con thằng nào cả. Xã hội giờ chán lắm.
– Em thấy bình thường mà. Cái gì cho qua được thì bỏ đi. Để bụng làm gì. Chắc vấn đề về quan điểm.


– Mấy đứa làm gì cũng cần phải đặt trách nhiệm của bản thân lên và có dự phòng cho mọi thứ ấy. Phân công công việc là một chuyện, còn vẫn phải chủ động phương án xấu nhất là phải làm một mình.
– Dạ vâng…

Sau bao nhiêu năm, từ một đứa nhẹ dạ cả tin luôn nghĩ cho người khác, sống vì người khác, nó cứ ngấm dần câu“Người không vì mình trời chu đất diệt” mà tự quay sang bảo vệ lấy bản thân mình. Lương tâm nó giằng xé vì nó vốn thích con người trước kia của nó hơn, sống hết mình vì tất cả những gì nó tin tưởng và yêu quý. Nhưng những thực tại xung quanh nó đủ đau khiến nó hiểu rằng lòng tin và tình yêu của nó không phải là thứ có thể rải bừa ra thiên hạđể hứng chịu những đọa đày.

Nó vẫn mở lòng, vẫn tiếp tục là cái ao sầu thiên hạ để cứu vớt lại phần nào sự đổi thay trong nó, nhưng đã từ rất lâu nó không thay đổi cảm xúc theo từng emo nó gửi… đã từ rất lâu những câu chuyện nó nghe rồi cũng đổ ào như gáo nước hắt đi. Thiên hạ nhẹ lòng, nó nhẹ tình. Chỉ cần vậy thôi. Nó chả còn hơi đâu đi lo chuyện bao đồng như hồi thơ dại.

Giữ chặt mình trong vỏ bọc nhìn ra thế giới bên ngoài. Sau vô vàn cú sốc lớn nhỏ thì chưa bao giờ nó dám tin tưởng thật sự một ai trừ gia đình nó… mà không… cũng tùy lúc. Cái cảm giác của một đứa quen được nuông chiều phải tự đứng trên đôi chân của mình luôn nặng nề, mệt mỏi. Chưa lúc nào dó dám buông lơi chỉ một phút giây những thứ nó có trong tay rơi vào vòng định đoạt của người khác – trừ khi gáo nước đó không phải thật của nó hoặc cũng chỉ để trực đổ đi dù có nó hay không.

Nó biết đâu đó trong nó vẫn mơ mộng về 1 thế giới không tưởng như trong “Cô gái đến từ tương lai” hay những điều đại loại thế. Nó cố vùng vẫy để không bị cuộc sống nặn thành hình như bao người khác. Nó cố chống chọi, bảo vệ chút niềm tin cuối cùng trong nó để còn biết khát khao, yêu thương, hi vọng,… mặc cho sự đa đoan cứ từng bước lấn dần sâu vào tâm trí nó.

Một lần cho đi. Một lần đau.
Một lần tin tưởng. Một lần khờ.
Một lần vụng dại. Niềm tin đổ.
Lặng tiếng thương ai nặng vần thơ.

Thèm chút ngây ngô…

…trở lại.

HN18413
01:18

Jessy

 

Đau.

wpid-531-have-you-ever-been-hurt3“Đau là một cảm giác khó chịu, xuất hiện cùng lúc với sự tổn thương của các mô tế bào. 

Đau là kinh nghiệm được lượng giá bởi nhận thức chủ quan tùy theo từng người, từng cảm giác về mỗi loại đau, là dấu hiệu của bệnh tật và phải tìm ra nguyên nhân để chữa.

Đau cũng được định nghĩa là cảm giác tạo ra bởi hệ thống thần kinh khi có tác động tại các thụ cảm thể nhận cảm đau.

Đau là một yếu tố quan trọng của sự sinh tồn. Nhờ biết đau mà con vật có phản ứng, theo phản xạ hay kinh nghiệm, tránh để không tiếp tục bị chấn thương.”

– Wikipedia –

Ừ. Ta vẫn thường hay cảm nhận nỗi đau như thế, từ từ… từ từ… như để trả nợ cho cái nỗi đau kinh hoàng ngày ta được sinh ra.

Có thể đó là sự vấp váp đầu đời của đứa bé chập chững tập đi.

Có thể đó là vài vết xước xát bánh xe đạp và pê-đan vô tình để lại.

Có thể đó là cái nhói lòng với một vài lời nói tổn thương trái tim non nớt.

Có thể đó là cái quặn đau thấu tận đáy tim trước mỗi cuộc tình dang dở.

Nỗi đau tăng dần cho mỗi lần nó lấn sâu dần vào cơ thể, ngấm dần từ thịt da lên tâm trí đến con tim. Đã hơn 1 lần ta thấy tim mình đau nhói, đúng nghĩa. Cảm giác lòng thắt lại nơi đáy tim siết chặt lấy tâm hôn ta không hiểu lí do. Nỗi đau rất thật… rất thật…

Ta vẫn tưởng đau thế cũng chỉ đến thế thôi. Ta cứ tự hận đời hận mình làm ta đau đến độ cho đến một ngày ta vô tình rơi vào 1 khoảng không thật lặng…

Ta thở phào khi thoát khỏi sự quanh quẩn những niềm đau. Lâu rồi ta mới được mìm cười, dù nụ cười có chưa lành lặn. Ta tự cho phép mình ngủ quên trong cõi vô không đó với những kí ức vô hồn. Ta tự hài lòng với thực tại, tự cho phép ta quên đi cảm xúc của chính mình.

Nhưng rồi, tiềm thức gọi ta dậy với gì đó không ổn. Nỗi đau chưa bao giờ ra đi nhanh như thế. Ta đâu dễ dàng buông rơi nhiều đến vậy. Ta đang ở đâu. Trái tim ta đang nghĩ gì. Ta đang làm gì với chính xúc cảm của mình trong suốt những mùa tàn vương vừa vụt mất. Ta giật mình. Ta không biết, không giải thích nổi với chính con tim.

Ừ. Rõ. Ta không còn đau. Nước mắt cũng cạn cho tháng ngày vô lệ. Cái sự rưng rưng cũng lâu rồi không chạm nổi đến ta. Nhưng rõ là còn thiếu… còn thiếu cái gì đó khiến ta cứ day dứt cái niềm đau không tên. Chột dạ. Cảm xúc lìa xa ta đến thế rồi sao? hay tại ta cứ do dự trước những cái tay nắm cửa? Có những tháng ngày vô lệ đủ vui phút chốc… nhưng có lẽ cái ta cần là thà ta đắm mình vào chuỗi lệ dài đau khổ còn hơn vô cảm như lúc này…

Vô lệ

Khóc chi em khi nhạt hết sầu thương?

Khóc chi em khi chẳng những chán chường?

Khóc chi em khi khổ đau chẳng vướng?

Khóc chi em khi đã hết thê lương?

Nhìn tôi xem, vô lệ này em.

Nhìn tôi xem, cười vui ngày tươi đẹp.

Nhìn tôi xem, bao lệ nhòa đã khép.

Nhìn tôi xem, vô lệ này em.

Cười đi em. Vô lệ đi em.

Dẫu vô lệ không phải không rơi lệ.

Dẫu ngày mưa hãy cứ cười như thế.

Cười đi em. Cứ vô lệ đi em.

Lệ ngừng rơi không phải một ngày vui.

Lòng se thắt, tim đau, cay mờ bụi,

Nhưng chẳng tìm nổi một dòng lệ tủi.

Lệ cạn rồi. Vô lệ rồi thôi.

Lệ cạn khô hong rạn khóe mi tôi.

Nhìn tôi xem, vô lệ trong ngày mới.

Vô lệ ngày đầu dẫu khổ đau bối rối.

Ngày tháng dần trôi vô lệ cũng thành vui.

Đời vô lệ bởi đời không có lệ,

Hay lệ hết rồi, chẳng rơi cũng vậy thôi.

Cười đi em, cứ vô lệ như tôi.

Để ngày mưa em cùng người chung lối.

Em lại được một lần lệ rơi…

HN5608

Ngày vô lệ

[B]

Nhân một ngày bị đau răng & thèm được khóc…

HN14413

02:00

Jessy

 

Hà Nội những tháng cuối mùa…

Nói chung là trong lúc đang hỗn độn như này thì nên tạm quên hết những thứ lung tung đi để ngồi viết note. Nhân 1 ngày trời mưa vô duyên và một đống lộn xộn ập đến ngập ngụa.

Khó tính luôn là cái từ dành cho Hà Nội năm nay hay mấy năm gần đây. Giao mùa ngày càng trở thành thứ gì đó quá xa xỉ với những con tim đợi mong nhiều khi vô vọng. Hà Nội nắng nhanh, mưa nhanh, ẩm ương nhanh. Cái cụm từ “những ngày cuối…” gì gì đó đã không còn bắt kịp xúc cảm vì chả ai hiểu nổi Hà Nội đang ở khung mùa nào. Vậy nên những tháng gọi là cuối mùa cũng chả khác vào mùa là mấy. Mất dần những cảm nhận hay Hà Nội vốn đã đổi thay. Chung quy lại thì là lòng người vô tâm thôi bởi sự chuyển mình của Hà Nội sẽ chẳng bao giờ nhanh đến độ đứa con yêu Hà thành không thể nhận ra.

Hà Nội dạo này gắn liền với lá. Bắt gặp mưa lá thường xuyên mọi lúc mọi nơi. Lần nào bước ra khỏi cổng cũng thấy lá rơi. Chạm khẽ. Biết bao lần dọc phố về bánh xe lăn xạo xạc, lá vờn quanh xao xác. Thoáng bồi hồi. Những xúc cảm dội về rồi tan biến. Câu chuyện lá đa tình xa cây hờ hững để bắt đầu chuỗi ngày quên khổ đau cùng gió và tìm thấy những giá trị mới bất tận cứ quẩn quanh trong đầu về số phận những mảnh vàng vừa rơi rớt.

Mưa vội vàng, tất bật. Chợt ghé qua hỏi thăm vài câu rồi bay biến. Dù sao thì mưa vẫn không bỏ được thói quen ngày xưa. Mưa chỉ đến lúc cần tâm sự, cần lau đi vài dòng buồn nhớ hay cần chia vui những phút nghẹn ngào. Mưa vẫn thế lúc vồn vã, tới tấp, nhắng nhít đòi nghe kể chuyện… khi dịu dàng vuốt nhẹ mắt môi… lúc bồi hồi thở dài san sẻ. Yêu mưa từ lẽ tự nhiên ngày đó.

Chút nắng, chút gió luôn là cái kéo cảm xúc đi lại như kẻ say giữa phố. Nắng bắt đầu trái tính. Lúc mát lành, lúc nóng bực, mặc cho gió có dịu dàng, mơn trớn đến mức nào. Những góc phố quen bắt đầu trải dần màu nắng. Đốm li ti trưa hè vắng lặng. Dải lụa dài vắt khung cửa sớm mai. Sóng đổ ào đưa trưa vào thành nội. Lặng có. Bộn bề có. Những cái nao nao kì hè bắt đầu xuyến xao vài đứa học trò cuối cấp. Lâu rồi không gặp nhánh phượng rơi.

Hà Nội gọi về con tim bâng khuâng, lạc lõng. Khẽ thì thầm, nhắc lại một ngày về. Hà Nội cảm thương vết rạn lòng khờ dại. Phố ấp ôm con tim bé nhỏ một thời bơ vơ kiếm tìm nơi trú ngụ. Cảm giác như một đứa bé con chạy về lòng mẹ. Hà Nội nhẹ nhàng vài khúc tình ca của riêng ta nơi chỉ những người bạn già thấu hiểu. Thèm phố. Thèm cái le lắt. Thèm chút hương xưa. Ngày đợi.

HN21313

01:04

Jessy

 

Chàng trai Nhân Mã – Những cảm xúc không thể chối từ.

Câu chuyện bắt đầu từ một ngày tháng 7 nắng đẹp.

Nó đến phòng tập vẫn trong cái cảm giác ngẩn ngơ nuối tiếc một anh chàng Thiên Bình duyên dáng. Cái tình cảm mà nó chẳng biết xuất phát từ đâu, chỉ là cảm động từ những cử chỉ quan tâm thường ngày và nụ cười duyên thầm ấy. Nó sống ngẩn ngơ với những cảm xúc không tên từng giúp nó thoát ra khỏi ám ảnh cuộc tình 7 năm để rơi vào một mối ám ảnh khác.

Ngày hôm ấy một chiều hè đẹp lắm

Nhưng trong lòng nỗi nhớ vẫn xôn xao

Nhớ một người ở tận mãi nơi nao

Một cổ tích chẳng bao giờ có thật

Một vài lời giới thiệu, một vài câu làm quen, một nụ cười tỏa nắng,… chàng trai Nhân Mã đầu tiên đến với nó nhẹ nhàng như một ngọn lửa vụt qua trong tâm trạng u ám của nó. Trời như sáng hơn. Nắng như ngọt hơn. Nó bị trói vào nụ cười ấy không ngần ngại để lại một mâu thuẫn giằng xé giữa người luôn làm nó khóc và người luôn làm nó cười.

Rồi khi trái tim tôi đang buồn nhất

Lòng nhói đau xa hoàng tử trong mơ

Anh bước đến như một người bạn nhỏ

Đem nụ cười ánh sáng đến bên tôi

Tình yêu cũng đến với nó một cách vô thức. Nó yêu hắn lúc nào không hay. Nó lăn vào cảm giác thăng hoa trong những câu chuyện, cái cảm giác thích thú khi thấy hắn cười và việc nó thở phào nhẹ nhõm mỗi lần thấy hắn xuất hiện, dù chỉ trong giây lát, gặp mặt hay online.

Ba tháng hè êm dịu đó dần trôi

Tôi tự nhủ anh chỉ là người bạn

Người giúp tôi quên đi bao buồn chán

Người giúp tôi quên bóng một con người

3 tháng hè đó quả thật trôi qua rất êm đềm với nó. Một chút quan tâm. Một chút bay bổng. Tất cả những gì nó biết đến là tiếng cười. Không hề suy tư đến sự kết thúc hay chia li. Chưa bao giờ nó nghĩ nó có thể khóc hơn một lần cho hắn.

Nhưng số phận phải chăng muốn trêu người

Vội vàng lấy anh đi xa tôi mãi

Nỗi nhớ kia vừa mới nguôi ngoai lại

Nỗi nhớ anh lại xâm chiếm lòng tôi

Tháng 9. Nó nhớ rõ cái ngày tháng 9 đó. Khi nó biết tin sẽ không được gặp hắn trong một thời gian dài. Mọi cảm xúc như chết lặng. Nó giận dõi một cách vô cớ như kiểu hắn đã hứa hẹn cái gì với nó vậy. Đi từ bi kịch này sang bi kịch khác. Nó khóc rất nhiều. Vì hắn. Nhiều hơn cả nước mắt nó nghĩ đã quá nhiều cho anh chàng Thiên Bình ngày ấy.

Tôi tự nhủ anh âu người thay thế

Thay thế thôi sao nhung nhớ làm chi

Thay thế thôi sao nước mắt đọng mi

Thay thế thôi sao chơi vơi kì lạ

Một ngày kia tôi bỗng chợt nhận ra

Anh quan trọng với tôi hơn tôi nghĩ

Không phải vì anh là người thay thế

Mà chỉ vì anh chính là anh

Một năm dài xa anh: buồn và nhớ

Nỗi nhớ anh chỉ còn lại chơi vơi

Bóng hình anh chỉ còn là kỉ niệm

Để lòng tôi một khoảng trống quạnh hiu

Cũng chả đến 1 năm, nhưng cảm giác của nó thì dài dằng dặc. Thi thoảng nó bắt gặp hắn đang online hoặc đơn giản là tương tác gì đó với blog của nó. Vài lần hẹn không thành. Nhưng với nó, chỉ cần hắn còn xuất hiện quanh quẩn trong đời, nước mắt nó sẽ tự khô, tự dừng lại.

Rồi tình cờ một sáng hè nắng dịu

Tôi đến đây vẫn nối nhỡ ngày xưa

Chợt dáng ai mỉm cười thân quen lạ

Là chính anh chứ không phải là mơ

Vẫn là một ngày tháng 7 đầy nắng. Nó vẫn ngẩn ngơ với cây vợt trên sân, nơi nó có thể hét lên mọi cảm xúc, thả trôi bản thân mình trong những tiếng vút vợt. Nó thích cái sân tập đấy, vì nó có thể quên đi con người nó phải sống trong chốc lát.

Một tiếng gọi vu vơ. Một nụ cười tỏa nắng. Nó sững lại. Người đối diện nó đang vào sân là hắn. Nó cười không ngớt. Nói không nên lời. Mọi thứ lại như mỉm cười với nó. Trời sáng hơn. Nắng như ngọt hơn…

Ba tháng hè trôi qua như vần thơ

Tôi bên anh vui cười như ngày trước

Dẫu giữa hai ta chỉ là tình bạn

Vì tôi đâu mong đợi một tình yêu

Nhưng dù tôi có nghĩ vậy bao nhiêu

Tình trong tôi dành cho anh vẫn lớn

Những suy nghĩ trong tôi sao bề bộn

Yêu anh rồi hay ngộ nhận ngu ngơ

– Mày ơi! Nếu T luôn làm tao khóc còn D luôn làm tao cười thì là tao đang yêu ai?

– Xa 2 đứa mày có buồn không?

– Xa T thì tao không buồn lắm. Nhưng xa D thì tao rất buồn. Như hụt hẫng ấy.

– Tao nghĩ là người mày yêu thật lòng là người có thể lấy đi nước mắt của mày. Còn với D tao thấy chỉ là mày thích cái cảm giác ở bên cạnh nó thôi.

– Em đọc bài này đi. Chị yêu rồi phải không?

– Ôi chị ơi sao lại khổ như này. Chị yêu vào khổ quá.

Tôi hỏi anh, anh chỉ nói vu vơ

Rằng: “Tình bạn là mối tình đẹp nhất

Hai chúng ta còn tương lai trước mắt

Hãy cứ là những người bạn của nhau.”

Tôi biết rằng thời gian sẽ trôi mau

Dẫu anh yêu hay coi tôi là bạn

Thì tôi vẫn luôn bên anh những lúc

Anh cần tôi ở trên bước đường đời.

Chưa bao giờ nó nghĩ nó lại có thể vừa yêu vừa hận một con người đến thế. Những tháng ngày hắn xa nó, nó ghét hắn đến tận đáy lòng. Nhưng chỉ cần một lần gặp lại, nó sẽ lại tự buông xuôi & tha thứ tất cả những lỗi lầm nó tự vẽ ra cho hắn. Cái cảm giác mà có lẽ không bao giờ nó có thể giải thích được… Cho đến một ngày… chàng trai Nhân Mã thứ 2 xuất hiện…

Ba mối tình trong 7 năm tiếp theo của nó không phải nhẹ nhàng, không sóng gió gì. Nó sống qua vô vàn những đớn đau, trớ trêu của định mệnh. Có những lúc tưởng như rất gần rồi lại trôi đi rất xa, rất xa. Nó chết đi sống lại với cảm xúc, với con tim, với buồn thương nhung nhớ. Đôi lúc nó trách phận hẩm hiu hay số phận luôn bất công với nó. Đôi lúc nó tự trách con tim nó sao không chịu ngồi yên. Có những lỗi lầm, có những tủi hờn để một đứa dễ tổn thương như nó nghiêm nhiên trở nên vô cảm với cái nó vốn tôn thờ – Tình Yêu.

Cái ngày anh đến với nó. Trời không sáng như cái nắng hè tháng 7 ngày đó. Mọi thứ nhẹ nhàng, mơn man, lắng đọng. Tất cả cảm xúc cuộc tình vụt qua làm bùng cháy tất cả những vô cảm trong nó, giúp nó lấy lại vẹn nguyên những gì từng thuộc về nó, xóa tan sự chai sạn trong con tim mỏng manh. Nó lao theo cảm xúc như một luồng gió bị hút vào đám lửa ngút trời, nơi ham muốn và xúc cảm hòa quyện, thăng hoa.

Nó thích thú đắm chìm trong cái thế giới nó vẽ ra, trong cái tương lai nó tưởng tượng & trong những kí ức nó mong chờ. Nó chẳng còn quan tâm đến những gì xung quanh, chỉ biết nó đang phiêu theo mọi cung bậc thăng trầm của cảm xúc.

Nó rời xa anh cũng nhẹ và nhanh như ngày nó đến. Chỉ đơn giản là nó vụt bay đi, không vết tích, để lại những câu chuyện như chưa bắt đầu cùng bao xót xa ẩn sâu đâu đó. Nó đủ trải nghiệm để hiểu mọi kết thúc đều đến với niềm đau dù việc ra đi có chuẩn bị kĩ đến thế nào. Nó, một đứa yếu đuối như nó cũng không nằm nổi ngoài vòng quay của số phận.

Nó đau. Một nỗi đau không tên. Vì vốn, nó là người bước chân ra. Chỉ biết rằng. Nước mắt nó cứ rơi một lần cho mãi mãi. Có những vòng tay. Có những cái ôm đủ mạnh, giữ chặt nó trong tiếng nấc. Có những bờ vai, những cảm thông cho cái đứa ngốc nghếch là nó luôn sống quên cả bản thân mình.

Nó tỉnh dậy. Đôi mắt đỏ hoe. Nắng vuốt nhẹ lên má nó. Gió khẽ xoa dịu dàng bên tóc nó. Chiếc lá lướt nhẹ qua khung cửa. Hiu hiu. Trưa hè. Một giấc mơ. Ngọt nhẹ.

22:53

18313

Jessy