Làm giàu không khó – Ngày đó lỡ mồm =))

Đơn giản là một màn độc thoại nội tâm hoặc dành tặng cho những ai vẫn còn đang nấn ná giữa “đam mê” và “mưu sinh (?)”

IMGP2101_text.png

Thôi được rồi! Chả là dạo này…

…phụ huynh hay hỏi: “Thế công việc thế nào rồi? Thu nhập bao nhiêu?”

…bạn bè hay hỏi: “Sướng nhỉ. Đi làm thoải mái. Kiếm được không?”

…em út hay hỏi: “Chị ơi! Làm thế nào để được như chị? Được làm cái mình thích mà vẫn sống được?”

…mọi người hay bảo: “Nhất rồi! Làm thế chắc kiếm khá lắm.”

& nhiều nhiều thứ khác nữa…

Nghe riết rồi cũng chỉ tự cười thầm và trả lời gọn có 2 chữ: “Cố thôi!” =))
Nghĩ cũng nhanh. 3 tháng rồi. Chính xác thì 18 tháng từ ngày đầu tiên chạy theo cái tạm có thể gọi là “đam mê” và 3 tháng từ lúc đủ can đảm để bước ra một mình với nó.

Cuộc sống như mơ ước cũng bắt đầu từ đấy. Giờ giấc đi làm thoải mái. Công việc trong tầm kiểm soát. Tự do tự tại chọn không gian làm việc riêng. Tâm trạng có đất để thở. Cảm xúc có không gian riêng để sống. Tận hưởng trọn vẹn vị ly cafe sáng, hơi mưa sớm và tiếng piano êm dịu từ giàn loa thùng cũ mỗi sáng.

Ai nhìn cũng thích, cũng thèm. Dĩ nhiên!

Nhưng thực thì cũng ít ai biết, cái giá đổi lấy cuộc sống trong mơ ấy là gì…

Cuộc sống tự lập với một đơn vị nhỏ, mới lớn và tự thân đi lên đồng nghĩa với việc từ bỏ những thú vui xa xỉ và chỉ giữ lại cho mình những gì cô đọng, đủ đầy dư vị nhất của cuộc sống. Tự thúc bản thân cứng cáp hơn để vẫn đủ làm chỗ dựa phần nào cho gia đình. Tự buộc bản thân phải trưởng thành hơn, tiến bộ liên tục nếu không muốn mãi dậm chân tại chỗ. Học cách tiếc thời gian còn hơn cả tiếc tiền. Học cách hiểu áp lực của những ngày chỉ-để-nghỉ để rồi hiểu đôi lúc nó cũng cần thiết đến thế nào. Học cách gánh áp lực khi phải chịu trách nhiệm một phần cho cuộc sống và công việc của người khác. Tất cả… và còn nhiều hơn thế nữa những cái giá phải trả khi theo đuổi “đam mê”.

“Mày có vội không?” 25 rồi đấy!”

Thật ra là không. Quan niệm thành công hay ổn định trước và sau 30 tuổi cũng chỉ là một cách nhìn nhận. Quan trọng là ai đủ lì để đi hết chặng được đã định ra.

“Thế thì sống kiểu gì? Từ giờ cho đến lúc thành công ấy?”

À thì không lo chết đói được. Nếu chỉ là vấn đề kiếm tiền để trang trải cuộc sống thì vốn không phải là chuyện khó. Lấy ngắn nuôi dài vẫn là cái người ta lôi ra để khuyên nhau. Quan trọng là việc đặt góc nhìn. Bạn nhìn vấn đề đơn giản thì tự cách giải quyết sẽ đơn giản. Mà thật ra thì một khi đã đủ liều để nhảy ra khỏi vòng an toàn của cuộc sống, vốn bạn đã không còn biết sợ.

“Có từng lung lay không? Có từng muốn bỏ không?”

Có! =)) và Không! Dĩ nhiên là không!… dài dài! :v

Dù có những lúc “hèn hèn” đi làm “full-time” lại hay phải loay hoay lấy chỗ nọ đắp chỗ kia tạm thời thì việc bỏ cái mình theo đuổi chưa từng là ý nghĩ xuất hiện trong đầu. À… Giờ thì có rồi. Ai bảo hỏi. =))

Thì rõ là… câu chuyện trường vốn với đam mê chỉ là câu chuyện của các bạn có-điều-kiện. Vốn nó không phải là cuộc chơi dễ dàng, nên cũng chẳng có gì mâu thuẫn khi nghề và nghiệp đôi khi có thể tách đôi. Cũng giống như việc chạy theo thị hiếu hay cố gắng giữ giá trị cốt lõi vậy. Chẳng có bài toán hiệu quả nào cho việc loại bỏ một trong hai (dĩ nhiên không tính trường hợp nhà-điều-kiện). Cách duy nhất là cân bằng giữa hai thái cực để đi vững về phía trước… và ngừng việc quá khắt khe với những giá trị mà mình đặt ra. Mọi thứ đều có tính tương đối của nó. Chẳng ai đánh thuế việc tự thay đổi bản thân… nên bạn cũng không cần làm thế. :-j

Vậy. Làm thế nào?

Chả thế nào cả. Cắn răng mà làm. Thậm chí đứng lên vả đôm đốp vào mặt “số phận” và dặn nó cấm có cầm đèn chạy trước bước chân bạn :)). Sến hơn thì là tin vào những gì mình đang làm. Dù đúng hay sai thì vẫn có được ít nhất là “kinh nghiệm”. Bắt đầu lại chẳng bao giờ là quá muộn (hoặc ít ra 90% là thế =)) – đùa chứ không có gì là tuyệt đối cả).

Cuối cùng thì là bám riết lấy cái đích cuối hoặc mục tiêu gần nhất trước mắt. Không đi thì thôi. Đã đi thì phải biết nơi đến. Không thì tốn xăng và năng lượng lắm. Nhà có đủ điều kiện thì hãy chơi trò đó.

Đồng ý là đặt mục tiêu rất khó. Đa số là “fail”. Nhưng mà thôi! Cũng chẳng khó lắm đâu. Thử thì biết. Ngồi đấy mà băn với chả khoăn. Già đấy! =))

Đó. Có nhiêu đấy thôi. Xin mời. :3

HN27416
19:42
-J-

“Yêu” là đặc quyền từ hai phía

Nói đến chuyện yêu cũng có thể hiểu là chuyện “yêu”. Nếu bạn không hiểu theo nghĩa yêu thì thời “yêu” cũng là đặc quyền từ hai phía. Vốn, chả khác nhau là mấy.

download

Yêu là chuyện thiêng liêng mà ai cũng nên thử một lần cho biết. Mà rõ nó là chuyện thiêng liêng thật, nhất là tình đầu, nhưng hình như ai cũng bị xấu hổ và muốn giấu lẹm đi càng lâu càng tốt. Chưa kể đến nhiều người còn không có nổi chút ý thức tôn trọng sự thiêng liêng của người khác mà chỉ quan tâm đến chính mình. À mà quên, nhân bất vị kỷ thiên tru địa diệt.

Thôi tạm bỏ qua mấy chuyện phong kiến, gia trường. Quay lại đề tài yêu đương lãng mạn.

Phụ nữ Á Đông và chuyện yêu

3171525527_1_13_0723FLAW

Ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên. Tình yêu chín ép khiến mọi thứ trở nên gượng gạo, rồi người ta sống với nhau như “khách” suốt cả chặng đường đời còn lại. Ấy thế nên mới nói “Yêu là đặc quyền đến từ hai phía”.

Chuyện yêu “đơn phương” là thứ yêu thương mãi chẳng có hồi “tới đích”. Và càng tệ hơn nếu như đối phương chỉ coi đó là nghĩa vụ họ phải làm cho giống với mọi người. “À. Yêu thì người ta hay làm thế. Thôi thì mình cứ thế xem sao”… Ôi…

Vậy mà đấy, các cô gái Á Đông vẫn canh cánh trong lòng một nỗi niềm thiên chức và hi sinh hết mình cho người được gọi là “người đàn ông của đời mình”. Một đời. Một kiếp. Chỉ cần người ấy cần, mình sẽ đáp ứng. Quan trọng là người ấy vui. Quan trọng là con cái. Ồ. Thế cái gọi là hưởng thụ và lãng mạn trong chuyện yêu, trong giấc mơ của mọi cô gái, chỉ đủ để lên phim ảnh thôi hả? Sao lại tự tước bỏ quyền lợi của mình như thế? Cũng đâu phải chuyện đáng xấu hổ hay phải ngượng ngùng gì về việc nói câu: “Anh à, em muốn được yêu nhiều hơn xíu.” Luật không cấm mà…

Phái mày râu – nhẹ nhàng, từ tốn là điều tối thiểu

couple-fashion-hug-kiss-Favim.com-497588_large

Ừ thì cứ cho rằng các nàng thường hay xấu hổ khi đối diện với người mình yêu, khi nhắc đến chuyện yêu. Nhưng từ phía cánh đàn ông mà nói, việc nhẹ nhàng, tình cảm, từ tốn với cô gái mình yêu, hoặc đã chọn để gắn bó cả đời cũng nên được coi là điều tối thiểu trong cuộc sống vợ chồng hay các cặp đôi đang tìm hiểu. Kể cả là chuyện tình chóng vánh theo kiểu tháng 1 xem mặt, tháng 2 dạm ngõ, ăn hỏi rồi cưới liền trong 2-3 ngày thì rõ là cô gái ấy cũng nên được tận hưởng đầy đủ các thủ tục được mẹ kể cho nghe trong những dòng cổ tích ngày bé. Cũng giống như việc muốn làm gì thì làm, cũng nên lên tầng xin phép ba mẹ trước khi dắt nàng xuống dưới.

Chứ thật lòng với tốc độ theo kiểu cho xong chuyện thì vốn chẳng khác gì yêu vì nghĩa vụ và làm tuột đi hết mọi hi vọng của nữ giới vào việc được yêu đúng cách – việc mà rất ít người dám nói ra với đức lang quân của mình. Phụ nữ sao có nhiều rào cản ngôn ngữ đến vậy?

Chậm thôi. Thậm chí đừng ngại hỏi cô gái của bạn thực sự muốn gì. Vì dù sau đó có làm được hay không, ít ra, nàng còn có quyền được nói, được chọn lựa và có cơ hội được yêu theo đúng cách nàng muốn. Và thậm chí dù nàng có ngượng không dám nói ra thì cũng sẽ ghi nhận thái độ trân trọng ý muốn của nàng và tìm cách để người đàn ông của mình cảm nhận được mong muốn đó.

Chỉ vài câu nói từ tốn, nhẹ nhàng thôi mà. Tại sao không?

Yêu là đặc quyền từ hai phía

beach-couple-kiss

Yêu là chuyện tự nhiên từ thuở khai sinh lập địa. Nói trần tục hơn nó là bản năng của con người để có thể tồn tại được đến giờ phút này.

Chuyện yêu không phải nghĩa vụ hay quyền lợi của riêng ai. Phái mạnh dù mạnh đến mấy cũng chỉ là một nửa chủ thể trong câu chuyện. Đấy là chưa nói đến việc mọi nỗi đau và nước mắt trong chuyện yêu đa phần sẽ đều dồn về phía nữ chính, dù hạnh phúc hoặc không.

Vậy nên, chuyện yêu vốn dĩ là đặc quyền đến từ hai phía, và chị em cũng không có gì phải ngần ngại trước những câu chuyện như vầy cả. Yêu thương thôi mà. Sao phải tự nặng gánh cho riêng mình.

HN27116
17:21
-J-

Phái mày râu và tự họa về những lựa chọn éo le của *con gái*

Lưu ý! Bài này chỉ dành cho con gái. Các bạn không thuộc tập này nên suy nghĩ kỹ trước khi đọc!

Con gái và tiêu chuẩn người yêu

Mọi cô gái đều có mẫu hình lý tưởng. Ừ. Đúng. Nó cũng đơn giản thôi. Không cầu kỳ. Không quá phức tạp. Không quá khó để các chàng trai vươn tới được. Dù có mơ mộng đến đâu thì cô ấy luôn nghĩ nếu có gặp được ai đấy thật, thì chắc mình cũng sẽ hạ mức chuẩn xuống để đồng ý 1 anh chàng như sau:

1. Ngoại hình ổn, không cần phải giống hotboy.
2. Có công việc ổn định, thu nhập ổn định, đủ nuôi thân, đủ nuôi thêm được mình nữa thì tốt.
3. Có nhà (bé cũng được), có xe (máy trở lên).
4. Tâm lý, hiểu con gái.
5. Biếu điều, biết nhường nhịn mỗi lần cô ấy nổi nóng.
6. Biết làm cô ấy cười, có thể tiếp chuyện được với cô ấy dù tào lao đến đâu.
7. Không giáo điều, không áp đặt, không đòi hỏi và xen vào cuộc sống công việc của người yêu quá nhiều.

Nhưng con gái ạ. Mức chuẩn kiểu đó 90% nằm ở các anh chàng đã có chủ, và không một cô chủ nào nhận ra được mình đang may mắn sở hữu một chàng trai đúng chuẩn như thế nào.

1. Ngoại hình ổn, không cần phải giống hotboy. 

Cái này thì nó tùy vào độ tương hợp hormone của mỗi người Mà thực ra thì nhìn riết rồi cũng thấy quen và phát hiện ra nét duyên *ngầm* nào đó thôi.

2. Có công việc ổn định, thu nhập ổn định, đủ nuôi thân, đủ nuôi thêm được mình nữa thì tốt.

Các anh có được cái này mà chưa có người yêu thì thường sẽ không có được 4 tiêu chuẩn cuối.

Các bạn đáp ứng được điều này và 4 điều cuối thì thường đều đã gặp được ý trung nhân từ khi còn chưa có công việc ổn định, thu nhập chưa đủ nuôi thân. Còn mọi hệ lụy trong lúc bôn ba đó đều được một cô gái mang tên “người yêu” hoặc “vợ” gánh vác, thúc giục, động viên, đe dọa,… bạn ý phải phấn đấu để được như “ngày hôm nay”

3. Có nhà (bé cũng được), có xe (máy trở lên).

Ờm… Cái này thì… Giống cái trên. Hên ra thì giấy tờ nhà xe là của mẹ. Còn không thì chắc là của vợ, cho an toàn :-j

4. Tâm lý, hiểu con gái.
5. Biếu điều, biết nhường nhịn mỗi lần cô ấy nổi nóng.
6. Biết làm cô ấy cười, có thể tiếp chuyện được với cô ấy dù tào lao đến đâu.
7. Không giáo điều, không áp đặt, không đòi hỏi và xen vào cuộc sống công việc của người yêu quá nhiều.

Bạn nghĩ ai là người *training* cho *anh ý* về tất cả những điều trên?
Hên ra thì là chị gái. Còn không thì thường là vợ và người yêu :v
Nếu may mắn rơi vào đúng lúc *anh ý* đang thất tình thì chúc mừng bạn chứ còn không thì chắc nên đọc tiếp :v

Âu cũng là cái liễn khi các cô gái cứ hay chết đứ đừ những đấng mày râu đã có gia đình hay đã yên bề gấu mèo (thật ra là rất muốn dùng từ “gấu chó” cho nó vần, nhưng thôi tôn trọng các chị em đang tận hưởng hạnh phúc tí :v). Vầng. Hẳn là hào nhoáng và đáng ngưỡng mộ. Nhưng lúc khổ thì ai khổ cho. Thời bạn cũng đâu có diễm phúc được thấy anh ấy lúc bi đát, nát bét thuở sơ khai chưa mài dũa. Nên là, đọc tiếp đi :-j

Những cuộc tình dead-end
Tính viết dài phần này. Nhưng thôi chắc để khi khác. Đại khái là. Nó là những mối quan hệ kiểu “Ôi thích quá. Anh ý hay quá. Chỉ là đi chơi thôi mà. Người hay thế này mà không đi chơi cùng một lần thì phí.”

Và thế là bạn vui vẻ *dating* trong tâm thế *chỉ là bạn*. Rồi bạn nhận ra anh ý quá hoàn hảo để yêu. Và bạn rơi vào bài toán “con gà – quả trứng”

Giả thiết thứ nhất: Bạn cũng *quá hay* đi và anh ý bỏ lại tất cả, cùng bạn xây dựng tương lai mới.

Bạn: *Hừ. Hắn bỏ gái được thì cũng bỏ mình được. Hắn chả hoàn hảo như mình nghĩ. Biến!*

Giả thiết thứ hai: Anh ý vững như bàn thạch. Chiều bạn như cô em gái ruột. Và chỉ dừng lại ở đấy.

Bạn: *Ôi anh ý thật hoàn hào, thật chung thủy, thật đáng ngưỡng mộ… Ơ! Cơ mà!… Ơ!… Mình vẫn một mình =.= Hừm. Biến!*

Nói chung là đường nào thì bạn cũng quay về với kiếp sống độc thân. Vâng. Xin giới thiệu. Đó là mối quan hệ dead-end. Thực ra nó chả liên quan quái gì đến phần trên đâu. Chỉ là một ít hệ lụy từ việc con gái mơ mộng đến mẫu hình tưởng đơn giản mà không hiểu rằng rất nhiều cô gái khác phải hi sinh nhiều thứ để có được mẫu đàn ông như ý rồi lúc nào cũng chê bôi người đàn ông của mình. (cái này là đa phần thôi nhá :v còn lại thì mình vẫn gặp những trường hợp thần tượng ông chồng cho nên là không dám quy chụp cả :v) 

Lời khuyên không liên quan đến đề bài nhưng thời gian tận hưởng mối quan hệ dead-end đẹp nhất là từ 1 đến 2 tháng. Và tốt nhất là mối quan hệ này nên có hợp đồng đàng hoàng nếu như bạn không muốn rơi vào trạng thái khổ sở vật vã từ 6 tháng đến 1 năm sau đó. Hoặc dài hơn :-/

“Anh xin lỗi nhưng phải là cô ấy!”

Có nhiều câu chuyện về người yêu cũ, người yêu ngoài luồng, bồ nhí, vợ nhí, người yêu đơn phương,… dạng dạng như này:
– Hồi đó, anh có yêu em chứ?
– Ừ có.
– Vậy sau anh không đến với em? Đi với em không vui hả?
– Không. Ở bên em anh rất vui. Nhưng… Anh xin lỗi. Phải là cô ấy.
– Tại sao?
– Vì dù trời có sập xuống, thì người cuối cùng anh muốn nhìn thấy sẽ là cô ấy.

Thực ra thì… Trái Đất vốn phức tạp. Cam đoan là Sao Hỏa dễ chịu hơn nhiều. Nên thành ra là người Trái Đất cũng phức tạp vậy thôi. Còn đàn ông thì luôn tỉnh táo hơn phụ nữ.

Thầy mình từng nói: “Để chọn được đúng bạn đời, thì cần quên hết cảm giác yêu đương đi, vứt tình yêu vào một xó, để xem là nếu người đó chỉ là bạn thì mình có ở trọ được với họ trong khoảng 50-80 năm mà không có xích mích, khó chịu gì quá lớn không?”Nếu câu trả lời là có thì hẵng tự tin nói “Con đồng ý”.

Các đấng mày râu thì hình như đơn giản hơn “Ở bên cô ấy, mình có được yên thân không?”. Có cái là thôi triển đã rồi tính tiếp. Nhưng thường thì sẽ đúng.

Còn bạn, với câu hỏi “Ở bên anh ấy mình có hạnh phúc không?”… Ờm… Cái này thì… đố bạn trả lời được đấy? À. Đố bạn giữ được câu trả lời nguyên vẹn đến cuối đời đấy? Ừ thì trừ khi bạn trả lời được câu hỏi trên của thầy mình. Không thì. Đố đấy! Hừ.

Sự thật bên dưới những tấm chăn

Giở đi giờ lại thì không phải ngẫu nhiên các cụ nói “Trong chăn mới biết chăn có rận”. Không phải vì các ông chồng lười tắm (dù thường thì là như thế) mà đơn giản là thuyết tương đối tồn tại ở mọi nơi. Mà như mình đã nói ban đầu thì “không một cô chủ nào nhận ra được mình đang may mắn sở hữu một chàng trai đúng chuẩn” trong mắt nhiều người.

Chồng/Người yêu là đối tượng xin nhất quyết không cho, mua tuyệt nhiên không bán nhưng cứ hở ra là bị phê bình và động cái là tuyến lệ các nàng lại có vấn đề… mà chả vì lý do gì hay họa hoằn lắm có nặn được ra cái gọi là lý do thì có khi chỉ vì anh ý không mặc cái áo mới nhất nàng vừa tặng. Trong khi thì tỉ đứa đứng ngoài thòm thèm mà không được, mấy *cô chủ* ạ.

Nói thế thôi chứ rồi đến khi vớt được đấng lang quân về nhà thì bạn, với tư cách là kẻ đứng ngoài một thời, cũng sẽ lại đồng cảm với những *cô chủ* khó tính kể trên. Và chúc mừng. Vòng lặp lại tiếp tục.

Dĩ nhiên là chẳng cái gì hoàn hảo cả. Gia đình nào chả có vỏ bọc đẹp đẽ nhu mì bên ngoài để đậy hết những cãi vã, xích mích, bất đồng bên trong. Ông chồng nào chả có tính xấu chỉ phô ra với một mình vợ mà không bao giờ thể hiện với các gái bên ngoài. Và gã người yêu nào chả chỉ lươn khươn với mỗi cô gái của đời mình vì chỉ cô ấy mới đủ vị tha để tha thứ cho mọi khiếm khuyết anh mang. Còn với gái, thì anh phải phong độ!

Biết thế cũng để thế thôi. Vì không có hắn, thì bạn cũng sẽ lạnh chết run mỗi mùa rét mướt như thế này. Không có hắn, sẽ chẳng có ai chăm chỉ đưa bạn đi làm, đi chơi, đi mua sắm, và tỉ thứ công chuyện khác. Không có hắn, sẽ không có ai mua đồ ăn cho bạn vô điều kiện vào những lúc oái oăm dù vừa mua vừa lầm bầm trong đầu hai từ *phiền phức*. (Đương nhiên là đây đang nói đến “hắn” với tư cách “the right one” nhé!). Và không có hắn, sẽ chẳng có ai gọi là “người yêu” để bạn có thể hãnh diện với đám FA, tíu tít tâm sự với mẹ về “anh ý” (cái này tùy gái, cơ mà thấy có nhiều nên vẫn đề cập), và *cảm thấy* “hạnh phúc” mỗi lần hắn chìa vai ra khi bạn mệt mỏi và cần chỗ dựa. (Nhân tiện thì hắn sẽ hạnh phúc hơn nếu bạn mệt quá đến độ không lảm nhảm được nữa và để hắn yên thân làm việc)

Sà vào yêu như cách bạn muốn. Có điều… Đừng hối hận!

Thôi tám thế đủ rồi. Đọc xong đừng buồn, đừng hoang mang, hay thất vọng về những gì bạn đang có. “The right one” của bạn cũng chưa hẳn là tuyệt chủng đâu. Hắn chỉ đang đi lạc đâu đó thôi.

Và vì bạn rất khó để lọt vào top 0.01% may mắn nên luôn nhớ rằng “Đằng sau một người đàn ông hoàn hảo, luôn có bóng dáng *ít nhất* 1 người phụ nữ”  (hên là mẹ, còn thường thì là vợ, đen nữa là cả 2 :v) và “Việc thay đổi lẫn nhau là rất khó, trừ khi bạn tìm được cách dung hòa với họ cả về tâm và sinh lý” (Cái này là nói về bản tính, chứ thói quen thì có thể có cơ hội cứu vớt, nhưng tốt nhất thì đừng hi vọng)

Nên là nếu đọc đến đây rồi thì quên hết đi :)) rồi lao vào mà yêu như chưa biết gì ý =)) Rồi đến một ngày đẹp trời, ăn mặc thật đẹp, đi một đôi giày đẹp, suy nghĩ thật kỹ về câu hỏi “Nếu hắn chỉ là bạn thì mình có ở trọ yên bình được với hắn trong 80 năm tới không?”, sau đó dắt hắn lên cầu, nắm tay hắn nhẹ nhàng và hỏi “Anh muốn cưới em ở đây hay dưới đó?” :v

Có điều là. Một khi đã quyết định. Thì đừng hối hận!

Chẳng có cái gì gọi là tiêu chuẩn cho một người phù hợp đâu. Không đủ can đảm đánh đổi ít thời gian, công sức, tâm huyết, tình cảm, hi sinh thì bạn chỉ còn nước lên giời tìm người yêu thôi. Tin vui cho bạn thì giai sao Hỏa cũng đẹp và kute overload. Nhưng tin buồn là cũng khó cưa lắm và thường các anh ấy không yêu nhau thì cũng có gu lạ nên là chắc bạn cũng chẳng đủ may mắn nữa để mà rơi vào 0.001% đâu. Chưa kể còn phải cạnh tranh với gái Sao Hỏa nữa :v.

Con gái ạ. Bi kịch của đàn ông là không được có bi kịch vì sinh ra là phụ nữ đã là cả một bi kịch lớn lao cho phái đẹp rồi. Nên là. Phải thông cảm. Kiềm chế. Không được đánh người. Không thông cảm thì không yêu được. Đã yêu rồi thì đừng kêu ca nhiều. Ôm đi! Không yếu đấy! :v

Thôi đùa đấy! Dọa thế thôi. Bắt đầu đến đoạn nói nhảm vô nghĩa rồi. Đi ngủ đây. Chúc các bạn yêu đương vui vẻ.

HN 11115
01:11

*Nói nhảm nhân ngày rét mướt*

Jessy

Đi nhanh và đi xa – P2

2012…

“Người ta nói để đi nhanh, bạn nên bước đi 1 mình, nhưng để đi xa, bạn cần đồng hành cùng với nhiều người.”

– Đi nhanh và đi xa –

 

2014…

Để đi nhanh hơn, bạn cần người giỏi. Để đi xa hơn, bạn cần người đồng chí hướng.

Một tổ chức muốn thành công chóng vánh, họ cần nhân sự giỏi. Một tổ chức muốn phát triển lâu dài, họ cần những con tim cùng chung định hướng.

Hầu hết sẽ chẳng ai gặp khó khăn gì khi lựa chọn giữa việc muốn đi nhanh hơn hay xa hơn. Bất kỳ lãnh đạo nào đủ nhạy cảm đều xoay chuyển rất tốt mục đích của mình theo thời điểm để đưa ra quyết định về việc đưa tổ chức đi nhanh hay đi xa. (Nếu không làm được điều đó thì chỉ nên gọi họ là “nhà quản lý”). Câu hỏi khó khăn hơn luôn là: “Bạn cần người giỏi nhưng không đồng chí hướng hay người đồng chí hướng, cần thời gian đào tạo và không thể phát triển đến ngưỡng của người giỏi kia được?”. Dĩ nhiên là ban sẽ chẳng thể nào tìm được một người giỏi và đồng chí hướng vì tỷ lệ đó rất hiếm hoi trên tập ứng viên bạn tuyển dụng, dù trong bất cứ môi trường nào.

 

Từ học nhóm đến hoạt động của một tổ chức.

Quay trở lại ghế nhà trường với khối lượng bài tập nhóm đồ sộ hàng kỳ.

Việc nhóm của bạn hoàn thiện sản phẩm cuối cùng đến đâu phụ thuộc nhiều vào cá tính của các thành viên hợp lại. Bỏ qua giả thiết bạn giỏi, bạn muốn đi thật nhanh về đích và quyết định làm hết công việc của nhóm trong vài đêm và lăn ra ốm vào cuối kỳ. Bạn lúc này khôn ngoan hơn những năm trước, chọn việc sẽ chia sẻ và cùng làm với tất cả các thành viên trong nhóm để có kết quả công việc ăn ý hơn và nhẹ nhàng hơn. Ngay lập tức, bạn sẽ đối mặt với một cuộc tranh luận mà vốn tâm lý Á Đông nói chung không hề ưa gì.

 

May mắn cho bạn nếu bài tập đó chỉ gói gọn trong vài tuần hay một tháng và vấn đề chỉ phải trình bày thuần trên sách vở vì dù có hợp nhau hay không, có cùng chung hướng phân tích hay giải quyết hay không thì các bạn cũng dễ dàng bổ ngang dàn bài để mỗi người tự làm phần của mình và tự trả bài. Bạn vẫn sẽ có điểm cá nhân tốt, các phần dù không liên quan lắm nhưng cũng sẽ chẳng ảnh hưởng mấy vì cơ bản những gì bạn lấy từ trong sách đã chiếm quá nửa số điểm của bạn rồi, phân tích thêm chắc cũng chỉ để làm màu.

 

Trái lại, mọi chuyện sẽ rất khác nếu bài tập của bạn lớn hơn, cần phân tích rộng hơn và mang tính chất tự nghiên cứu nhiều hơn, câu chuyện sẽ làm bạn phải suy nghĩ lại, “Tại sao tôi lại chọn một nhóm như thế này?”, “Tại sao tôi lại bị vào một nhóm như thế này?”,… Vấn đề không phải là bài tập khó mà là nội tại nhóm không cùng quan điểm, không đồng chí hướng. Đến lúc này thì dù cả nhóm có giỏi đến đâu, kết quả cuối cùng cũng bị phá tan hoang và chả liên quan gì. Câu chuyện không phải là ai đúng ai sai mà là cùng nhau chọn ra một hướng đi cho phù hợp. Bạn sẽ không đạt được gì nếu không vượt qua được ải này. Và dĩ nhiên, nếu không đủ cứng rắn, khôn khéo hay thông minh để thuyết phục những người “giỏi” còn lại – thứ hiện thức khá khó và hiếm khi xảy ra – thì thứ duy nhất bạn muốn lúc đó chỉ là “Tôi cần người ủng hộ!”, “Tôi cần người cùng chí hướng!”.

 

Thực tế cũng cho thấy rằng việc cùng làm và phát triển ý tưởng theo mục tiêu thống nhất đem lại kết quả tốt hơn nhiều so với việc xé lẻ bài ra cho từng cá nhân làm riêng cả về phương diện nhóm, cá nhân và vấn đề điểm số.

 

Điều tương tự cũng sẽ diễn ra với một tổ chức, dù hoạt động có lợi nhuận hay không.

 

Như đã nói ở trên: “Một tổ chức muốn thành công chóng vánh, họ cần nhân sự giỏi. Một tổ chức muốn phát triển lâu dài, họ cần những con tim cùng chung định hướng.”. Đặt vị trí vào một người vừa lên nắm quyền lãnh đạo một tổ chức, nhiệm vụ sẽ cực kỳ bất khả thi nếu xung quanh bạn không có lấy nổi một vài người cùng chí hướng. Quan trọng không phải là việc con đường bạn muốn đi đúng hay sai, vì mọi con đường đều dẫn đến thành Rome, chưa kể bạn vẫn đang ở độ tuổi còn quá trẻ để được phạm sai lầm thêm vài năm nữa; quan trọng là bạn có những người sát cánh và ủng hộ để thực hiện con đường đó theo đúng những gì bạn vẽ ra. Việc cùng đi, cùng vấp ngã, cùng rút ra bài học, cùng đứng dậy với người đang dẫn dắt tổ chức của bạn tốt hơn nhiều so với việc bỏ mặc anh ta tự điên cuồng với ý tưởng bạn cho là ngớ ngẩn, tự vấp ngã và bạn thì đứng cười hả hê khoái chí. Có thể điều đó không ảnh hưởng đến bạn nhưng chính bạn lại là nhân tố đang vô tình hay cố ý gián tiếp phá tan tổ chức.

 

Dù ở vị trí nào thì những hành động và phản ứng của bạn sẽ luôn có tác động nhất định đến những người xung quanh. Đừng nói là bạn chỉ “tâm sự” với những người “không quan trọng” vì mọi thành viên trong tổ chức đều là một phần của mắt xích và chỉ cần vài cái mắt bị mẻ thôi thì đã khó đạp nổi xe rồi. Vậy nên, nếu đã không muốn làm thì hãy chủ động rút chân ra, bạn sẽ có ích hơn rất nhiều việc cứ yên vị trong tổ chức mà không có bất cứ nỗ lực gì ngoài nỗ lực “tâm sự”. Còn trong trường hợp, bạn luôn khẳng định mình còn yêu tổ chức, còn nặng tình với nơi đã nuôi dưỡng con người bạn, thì cái duy nhất bạn cần gác lại là “cái tôi” đang phật ý vì không được trọng dụng ý tưởng, vì thực chất, nếu không là lãnh đạo, bạn vốn đã không có quyền quyết định. Thứ duy nhất bạn có thể quyết định là ra đi hoặc ở lại toàn tâm toàn ý phát triển con đường lãnh đạo tổ chức đề ra và hướng những người xung quanh tập trung vào định hướng đó.

 

Không phải nghiễm nhiên, những người đang làm bạn không phục kia, họ ngồi được ở vị trí đó (bỏ qua các trường hợp “nhất quan hệ – nhì tiền tệ”). Vậy nên, trừ khi bạn đủ cứng để lật họ xuống và xây dựng đế chế cho riêng mình, thì hãy chỉ dừng ở việc góp ý có tính xây dựng và ra đi nếu mọi việc diễn ra đi ngược lại với lẽ sống của bạn.

 

Câu chuyện nói xa xôi có thể nhìn về thời phong kiến khi các nhân sĩ chọn chủ để thờ hay các thủ lĩnh chọn tướng để dùng. Vua hùng đến mấy không phải tướng tài nào cũng phục tùng. Tướng giỏi đến đâu không phải vị vua nào cũng có thể trọng dụng. Đơn giản vì lí tưởng của hai bên không thể chung đường.

 

Rồi. Xong phần lan man với tư cách là một thành viên. Lâu không viết lách ý tứ lủng củng không thoát được. Hẳn là lụt nghề.

 

Làm lãnh đạo phải biết “nhẫn” và có “tâm”

 

Lúc nào cũng vậy, tổ chức dù mạnh đến đâu cũng luôn trong trạng thái đối mặt với sóng gió tiềm tàng, nhất là trong quá trình chuyển giao về nhân sự hay định hướng – thời điểm nhạy cảm dễ làm lung lay lòng người nhất. Dĩ nhiên nếu bạn đủ khôn ngoan thì hai việc dưới đây luôn là cái được bạn ưu tiên nếu muốn duy trì tổ chức của mình đi một cách lâu dài.

 

Đầu tư cho người có tiềm năng và hiểu bạn.

 

Vấn đề của bạn sẽ trở nên thật sự bất khả thi nếu bạn nằm dài tận hưởng vinh quang chờ thủy triều lên rồi mới xách ghế chạy vào bờ, vì đảm bảo bạn sẽ còn chẳng kịp nhấc nổi mông dậy khi sóng tới. Chuyện đố kị, bất mãn dù ít hay nhiều đều đã luôn có mầm mống từ khi bạn vô tình hay hữu ý bị đẩy lên vị trí lãnh đạo. Chuyện gặp khủng hoảng nhân sự sẽ chỉ là vấn đề sớm hay muộn với bạn mà thôi. Đơn giản thì là vì con gà tức nhau tiếng gáy. Bạn vào tổ chức cùng lúc với người ta rồi một ngày đẹp trời bạn ở vị trí cao hơn người ta, âu họ cũng có tí chạnh lòng dù ngoài mặt vẫn tươi cười với bạn. Ở cái độ tuổi ngoại tứ tuần mà người ta còn khó giữ được bình tĩnh cho những chuyện như vậy thì trách sao được bạn vẫn đang ở lứa 18 – 20 mà không khỏi ganh tị với đứa bạn thành công hơn mình. Vậy nên, dù bạn ở vị trí đang ghen hay được ghen thì cũng đừng đặt bút tự hỏi tại sao, vì tâm lý chung nó thế và nó cũng sẽ hết nhanh thôi khi người đang ghen tìm được chốn dung thân và phát triển lý tưởng của riêng mình hoặc hi hữu bỏ được cái cố chấp trẻ con và không còn tiếc những thứ phù du vốn chẳng phải của họ. (cái viễn cảnh sau có vẻ lởm và cần độ nhanh thì 2 3 năm may ra mới thấy)

 

Còn bạn, sau khi học được cách không sốc trước những phản ứng “bình thường” đó rồi thì chịu khó tập trung cho những gì hiện tại, vào những người tin tưởng bạn, vào những người tiềm năng bạn có thể đào tạo được và vào những gì bạn có thể nỗ lực để đi đúng con đường mình đã chọn và luôn tin vào những gì mình làm sẽ tốt cho tổ chức. Đừng quá lo lắng về việc bạn có thể đang vô tình phá hoại vì nếu thật sự điều đó xảy ra, tự những người tâm huyết, những người sáng lập tổ chức sẽ rước bạn xuống ngay tắp lự. Đừng quên rằng phía sau một tổ chức luôn có những người cha, người mẹ thân sinh và đỡ đầu đang theo dõi bạn, và lý do duy nhất họ chọn bạn là vì bạn có cùng lý tưởng và năng lực của bạn có nhỉnh hơn những người cùng lứa.

 

Việc đi cùng với những người hiểu mình, đào tạo những người có tiềm năng và có thể hiểu mình sẽ giúp bạn rảnh tay hơn và chèo lái con thuyền của mình dễ dàng hơn rất nhiều. Đừng ngại tốn thời gian. Bạn cần một chữ “nhẫn” để làm tốt điều này.

 

Không tiếc những người đã ra đi.

 

Và cuối cùng, bạn cần có “tâm” để biết nắm những thứ cần nắm, buông những thứ cần buông, không nắm nhầm những cái cần buông và không buông nhầm cái gì cần nắm(mượn tạm ý tứ của một thầy dạy quân sự trong giờ chiến thuật – sưu tầm). Việc ích kỷ cho bản thân cảm xúc của bạn chính là ích kỷ cho tổ chức và cho người bạn muốn giữ khi họ không còn phù hợp. Vậy nên, hãy sống có “tâm” để làm những gì tốt nhất cho tổ chức và những người xung quanh bạn, kể cả việc mở ra cho họ một con đường mới, hướng phát triển mới nằm ngoài tổ chức.

 

Nuôi một cái đầu lạnh.

Giữ một trái tim nóng.

Làm người có ích luôn tốt hơn trở thành kẻ phá hoại, dù bạn giỏi đến đâu.

Sống tốt cho những gì xung quanh thì tự bản thân sẽ tốt lên.

Lì và láo giúp bạn phát triển. “Nhẫn” và “tâm” giúp bạn tồn tại.

 

HN12614

22:37

Jessy.

Khi giọt nước tràn ly…

Cảm giác rất khó diễn tả bằng lời…

Có thể mặt bàn sẽ ướt. Có thể nước mắt sẽ rơi. Có thể cổ họng sẽ nghẹn lại không thốt nên lời. Có thể sẽ thẫn thờ rất lâu trong vô định. Có thể sẽ có một vài vết rạn trong lòng… trong tim… trong nhau.

Khi ai đó nói với bạn 2 từ “Quá muộn…”, bạn chẳng thể khóc ngay lúc đó, cũng chẳng thể nói được câu nào. Bạn để cho những tiếc nuối, hoài niệm gặm nhấm con tim trong vô vọng. Và có lẽ giọt nước sẽ chỉ tràn ly khi bạn đóng lại cánh cửa phòng về với thế giới riêng bất khả xâm phạm của mình.

Khi bạn dồn hết sức lực để chạy theo một cái gì đó nhưng cứ mỗi khi bạn tưởng như sắp với được tới điểm dừng thì nó lại tự động rời xa bạn. Bạn như rơi vào cuộc trường chinh không ngừng nghỉ tìm đến đường chân trời. Bạn rơi vào khoảng không cảm xúc. Bạn muốn nổ tung mà không thể. Cho đến cái ngày bạn chạm được đầu ngón tay giữa vào vạch đích, có thể bạn sẽ ngất trước khi vụ nổ đó xảy ra.

Nhân bất vị kỷ thiên tru địa diệt. Bạn thấm nhuần câu nói cũng như nguyên do của nó. Tuy nhiên thì phần “người” trong bạn quá lớn để tha thứ và cảm thông cho những phần “con” khác, mặc cho nó có khốn nạn và vô sỉ đến thế nào. Bạn tự mình ôm bực dọc, ấm ức vào người chẳng vì lí do gì chính đáng. Có chăng thì là bạn cảm thấy cần phải làm thế để cứu rỗi nhưng phần “con” lầm lạc đó. Nhưng bạn lại quên mất bản thân mình. Giọt nước cuối cùng sánh tràn cảm xúc. Cổ họng bạn nghẹn đắng không thể nói thành câu… Phần “con” mãi mãi cũng chỉ là phần “con”.

 

P151213

01:20

 

Jessy

Tôi không tiếc những người đã ra đi

Dành tặng một thời sóng gió.

Chuyện kể về tôi của ngày xưa…

… Đầy tham vọng và khát khao quyền lực.

… Luôn muốn trở thành trung tâm của vũ trụ.

… Luôn muốn áp đặt ý chí và đức tin của mình lên mọi thứ.

… Muốn đạp bằng dưới chân tất cả những thứ trong tầm kiểm soát.

Và dĩ nhiên, tôi đã làm được. Dễ dàng. Độc đoán. Lạnh lùng với vỏ bọc hiền hòa nhưng đầy cứng rắn. Hiếm hoi một vài người thân thiết quanh tôi cảm nhận được cái lạnh và sự sắc đến đáng sợ trong mắt tôi ngày ấy. Việc mà đến bây giờ nghe kể lại tôi cũng thấy rùng mình về mình của ngày đã qua.

Tôi chấp nhận đánh đổi rất nhiều cho con đường đó trong suốt hơn một năm dài đằng đẵng. Tôi hiểu tối đã đặt dưới chân quá nhiều thứ mà có lẽ đến khi bạn nhìn vào, cũng không thể tưởng tượng được tôi đã từng tàn nhẫn như thế: gia đình – bạn bè – tình yêu – … và đôi khi là cả chính tôi.

Nhưng. Tôi chưa từng một giây hối hận về quãng ngày đó… về những việc làm đó… về những người tôi đã đánh rơi… dù vô tình hay hữu ý. Chưa bao giờ.

Tôi của ngày hôm nay…

… Vẫn đầy tham vọng nhưng luôn hướng con tim và tình yêu thương về gia đình… mái ấm.

… Sẵn sàng nhường cái rốn vũ trụ lại cho một người thứ ba, hay thậm chí hướng dẫn họ tỏa sáng theo cách họ muốn.

… Biết lắng nghe và tôn trọng ý chí, đức tin của người khác.

… Biết nâng niu, chăm sóc mọi thứ trong tầm kiểm soát một cách khéo léo, tinh tế hơn nhiều.

Và tôi… vẫn không tiếc những người đã ra đi.

Việc một tổ chức mất đi một hay thậm chí một cơ số người không phải là cái gì đó quá kinh hoàng hay đáng sợ. Một mối quan hệ rạn nứt, dù là hiểu nhầm hay cố ý cũng không phải cái gì đáng để lo lắng đến mất ăn mất ngủ. Chuyện mang tiếng xấu cũng vậy. Chuyện bị thiên hạ chửi bới, dè bỉu cũng vậy.

Níu kéo thứ gì đó không còn là của mình là điều vô nghĩa nhất bạn có thể làm cho tổ chức của bạn. Tôi đã từng ở vị trí người ra đi hay thậm chí người bị đuổi đi. Câu chuyện âu cũng là một mối. Dù trong hoàn cảnh nào, nếu một phép màu vô tình bay đến khiến tôi quyết định ở lại hay cầu xin ở lại thì dù tôi có giỏi đến đâu, đó cũng không còn là chốn đáng để dung tôi hay để tôi dung thân. Còn tổ chức của bạn cũng có thể vì tôi mà tan đàn xẻ nghé.

Vậy nên, đừng tiếc những người đã ra đi.

Bạn có thể nói tôi lạnh lùng nhưng trong mọi mối quan hệ, thời gian là cái bạn luôn phải đánh đổi. Giống như việc bạn cứ vồn vã giải thích hiểu lầm trong lúc đối phương cả giận mất khôn là thứ cực kì ngu xuẩn. Nếu lúc đó bạn lựa chọn ra đi và bỏ mặc người kia tức tối có khi câu chuyện vẫn còn có thể cứu vãn được khi họ bắt đầu lặng xuống và sẵn sàng lắng nghe bạn nói.

Như tôi từng viết trong nhiều note trước về việc giữ chân nhân sự. Có vô vàn lí do trên trời dưới biển người ta có thể đưa ra để rời khỏi bạn. Đôi khi cũng chỉ vì hiểu lầm ý tứ hành vi từ phía bạn nhưng họ cũng có cái tôi đủ to để không xin lỗi và quay lại… hoặc giả như có trở về bên bạn, họ cũng không còn thoải mái như xưa. Vậy. Sao phải giữ?

Hãy cho họ thời gian bình tĩnh lại và xả bẹp cái tôi của mình xuống trước khi đủ nghiêm túc để quay lại bên bạn. Đồng ý là có thể sẽ lâu. Nhưng sự quay trở lại đó đáng để bạn đánh đổi.

Nhân sự. Bài toán trông cậy nhiều vào duyên số này cần rất nhiều thời gian để tích lũy đủ những hỉ nộ ái ố trong cuộc sống để hiểu thấu lòng người. Ấy vậy mà đôi lúc cũng đành lắc đầu ngán ngẩm nhìn nhân viên của mình ra đi. Vậy thì bạn… ở cái độ tuổi ngoài 20, bắt đầu chập chững bước vào thế giới nền của cái gọi là “leadership” không nên lo lắng quá nhiều về năng lực bản thân khi bạn không giữ được một hay vài người ở lại.

Hãy học cách yêu những gì mình có và phát triển từ những gì còn lại.

Tuổi trẻ. Cụm từ kì diệu. Khi mà ta có độ gần 20 năm để vấp ngã và đứng dậy một cách dễ dàng. Còn bạn thì tốt nhất là nên trân trọng những cú vấp đó hơn là cố gắng tìm cách lấp liếm nó.

Câu chuyện về một người anh

Anh tôi. Có lẽ đến giờ tôi vẫn nên gọi anh một câu như vậy. Một người anh mà tôi không thể không dành tặng hai từ “nể phục” và “cảm ơn”.

Anh và tôi – giống nhau rất nhiều về tính cách và lối đi. Chỉ khác là quãng đường anh đi và những gì anh trải qua đồ sộ hơn tôi rất nhiều. Số người bỏ anh tôi ra đi hay vì anh tôi mà phải ra đi có thể liệt kê rất dài, không kể siết. Anh không níu kéo, không cầu nài mà chỉ để họ ra đi có thể ngẩng đầu cao ngạo.

Tôi từng luôn tự hỏi tại sao anh tôi có thể đủ dũng khí “gây thù chuốc oán” với cơ số người như vậy. Nhưng quanh đi quẩn lại vài năm, những con người đó chỉ là “nhân viên anh tôi đã mất” chứ không phải là “người bạn anh tôi mất đi”. Và ngay cả những người ra đi đó, họ cũng đủ lông đủ cánh để tung hoành ngang dọc một khoảng trời và luôn cảm ơn anh tôi về quãng ngày đó.

Câu chuyện về ông giám đốc và anh nhân viên có lẽ tôi sẽ không kể lại. Còn đến đây thì tôi tin những người cần đọc cũng đã có thể hiểu được mình phải làm gì.

Vội vàng quyết định. Vội vàng làm. Vội vàng hối hận… là thứ khiến tôi day dứt nhất trong quãng thời gian hoạt động của mình. Vậy nên, sóng gió cần được đương đầu trong tâm thế vững chứ không cuống. Con người cũng vậy. Những thứ đã trở thành chân giá trị thì mãi mãi vẫn sẽ còn đó. Và bạn… hãy nghĩ đến những thứ tốt đẹp có thể làm cho ngày mai hơn là gặm nhấm những hỏng hóc quá khứ và làm nó nát bét lên vô nghĩa.

Đừng tiếc những người đã ra đi.

P31013

18:27

Jessy