Ai đúng, ai sai?

– Này, sao mày có thể sống một cuộc sống như thế nhờ? Tao thật không cam tâm ấy. Tao còn quá nhiều thứ muốn làm, mà xã hội thì… mày thấy đấy.

– Ừ thì, dạo này tao đơn giản lắm. Sống vui vẻ thoải mái là được.

– Vấn đề là tao không đóng kịch được!

Câu chuyện dừng lại trong sự im lặng của tôi cùng một cái nhoẻn cười. Có lẽ nhỏ nghĩ tôi hèn thật. Có lẽ trong mắt nhỏ, mọi sự nhún nhường nơi tôi đều được quy chụp về việc đánh mất chính mình.

Từng có lúc, tôi cũng băn khoăn liệu việc tôi im lặng, việc tôi bỏ qua những điều bình thường mọi người cho là chướng tai gai mắt, việc tôi không quá để tâm đến những tổn hại người khác gây ra cho mình… là tôi đang thật sự thiệt thòi hay không? Hay như việc tôi luôn có thể mỉm cười và bình tĩnh trước những người tôi thực sự không ưa liệu có phải là tôi đang giả tạo hay không? Rồi việc tôi sẵn sàng buông bỏ là tôi đang tự giải thoát cho chính mình hay chỉ đơn giản là đang hèn thật, đang trốn tránh thật?

Không ít lần tôi tự chất vấn mình những câu hỏi như thế. Không ít lần tôi vô tình rơi vào trạng thái trầm cảm nhẹ khi một chút mặc cảm trỗi dậy từ sâu thẳm bên trong. Hẳn rồi, tôi chẳng phải vĩ nhân gì mà tự tin với sự trung dung của mình cả. Tôi cũng chỉ là một người bình thường như bao người khác.

Thế nhưng, nếu xét mọi thứ trên một cục diện chung, tôi lại chưa từng bao giờ hối hận về những lựa chọn của mình.

Giữa việc cố chấp chạy theo ý niệm về tình yêu, về cuộc sống hôn nhân lý tưởng, tôi chọn một cuộc sống bình dị bên một người tốt được gia đình tôi yêu quý. Tôi vẫn thường vỗ vai đám bạn độc thân mà nói rằng, ít nhiều gì thì người sinh ra và chăm sóc mình trưởng thành sẽ là người hiểu mình cần gì. So với việc ở cạnh người mình yêu sống chết nhưng gia đình thì lạnh nhạt thì thử mở lòng với một người bình thường có tâm tính tốt, đã được thông qua kiểm duyệt cấp cao, mang tới tỷ lệ thành công bền vững hơn sự bồng bột của tôi ngày trẻ.

Giữa việc giành phần thắng tuyệt đối trong một cuộc tranh luận rồi dẫn tới không khí căng thẳng kéo dài một thời gian sau đó, người thua chẳng vui, người thắng ắt cũng vui không nổi, việc lùi một bước của tôi khi ấy thực ra cũng chẳng nề hà gì. Cảm xúc và kí ức là thứ duy nhất chúng ta mang theo được mãi trong quãng đời nhân thế, chẳng có lí do gì tôi lại lựa chọn mang theo cảm xúc tiêu cực và kí ức không vui bên mình suốt vài chục năm. Như vậy mới là không đáng.

Giữa việc mải mê chứng minh mình đúng, chứng minh lý tưởng, hoài bão của mình rồi để gia đình, để những người thực sự quan tâm mình lại phía sau, chắc chắn tôi sẽ không đánh đổi kiểu như vậy. Suy cho cùng, người thực sự quan tâm mình trên thế gian này vốn đã hiếm. Bạn có thể quen biết cả trăm người, được cả triệu người ngưỡng mộ, nhưng rồi cũng chỉ có vài ba người thực sự quan tâm bạn, thực sự sẵn sàng hi sinh chăm sóc bạn. Có thể là gia đình, có thể là bạn hữu, nhưng chắc chắn chỉ là số nhỏ trong mọi mối quan hệ xã hội của bạn. Đó mới là điều bạn cần trân quý chứ không phải sự cố chấp với lý tưởng riêng kia. Dĩ nhiên, tôi không nói bạn phải từ bỏ. Người thực sự quan tâm bạn cũng không muốn bạn từ bỏ. Chỉ là, chính bạn sẽ cần luôn tự vấn bản thân mình, liệu mình có đang bỏ rơi những người quan trọng nhất đời mình chỉ để đi chứng minh hoài bão của bạn không sai hay không. Chẳng ai có thể chờ đợi bạn mãi mãi. Đến khi thực hiện được lý tưởng, hoàn thành được hoài bão, bạn chợt nhận ra tất cả những người từng thực sự quan tâm bạn đã không còn bên cạnh bạn nữa… rồi sẽ ra sao?

Tính ra đến cuối cùng, tôi vẫn luôn ưu tiên lựa chọn niềm vui. Không phải niềm vui cho riêng tôi, mà là niềm vui chung nhiều nhất có thể cho tất cả mọi người. Tôi không thoải mái khi sống trong bầu không khí mà mọi người xung quanh đều không vui vẻ gì. Vậy nên, việc thiệt thòi một chút của tôi để đổi lấy không gian sống an yên, thoải mái chắc chắn sẽ dễ chịu hơn nhiều. Dĩ nhiên, bạn còn có nhiều lựa chọn khác. Tìm đến nhóm người có thể đồng cảm với bạn, không quan trọng họ thân hay sơ. Tự tạo dựng cuộc sống một mình với vô vàn công cụ dịch vụ hỗ trợ khiến đời sống của bạn tiện ích hơn mà không cần nhờ tới ai. Miễn bạn cảm thấy ổn với cuộc sống như vậy suốt phần đời còn lại. Có điều, sau nhiều năm dài quan sát, tôi chưa từng thấy ai sống giữa công chúng, được ngưỡng mộ, nhưng không ai thực sự quan tâm; chưa thấy ai lủi thủi một mình không cần ai bầu bạn… mà có cuộc sống thoải mái hay hạnh phúc cả. Đa số sẽ chìm trong chấp niệm, toan tính, ganh đua với đời, với người. Đa số họ… không thể ngừng lo âu.

Bạn thân mến, nếu đổi lại là bạn, bạn sẽ chọn gì?

Chuyện gieo nhân – gặt quả

Mấy nay đầu óc vẩn vơ mấy điều mơ hồ về nhân quả. Có lẽ một phần do vừa “tiêu hoá” xong phần 1 của “Muôn kiếp nhân sinh”. Không có ý tâm linh đâu, chỉ là khi nghiệm lại thấy nhiều điều đúng quá, ít ra là trong mấy chục năm ngắn ngủi vừa qua.
Luật Nhân quả không chỉ là luật trong đời sống con người, mà rộng hơn là quy luật chung của vạn vật. Một nhân lành gieo xuống, trái ngọt sẽ đến sau, dù có là rất rất lâu sau đó. Một nhân xấu dù lỡ tạo ra rồi cũng sẽ đến ngày trả nghiệp, bất kể khi nào, kiếp nào, hoàn cảnh nào. Thế mới càng thấm câu “mọi việc xảy ra đều có lí do của nó”. Thế mới biết mọi sự than trách dường như đều dư thừa, vô ích. Trách ai nào? Trách mình trong một thuở gần-xa nào đó đã làm một điều không nên. Oán ai nào? Oán chính mình đi vì quả đắng ấy chẳng ai khác mà là mình khởi tạo.
Dĩ nhiên, còn hàng vạn câu hỏi lướt qua trong đầu về ngày trước, về ngày nay, về những ngày sau đầy biến cố.
Chẳng thể biết được quả ngọt đang hưởng là do cơ duyên từ trước hay do may mắn để rồi phải trả lại vào một thời nào đó. Chẳng thể hay những trái đắng đang nếm là giá phải trả hay sẽ được bồi đáp vào kỳ thích hợp. Đau đầu phết chứ chẳng chơi.
Ấy thế mới nói, thà cứ chịu khó gieo nhân lành để bù đắp cho những lần vô thức. Nhưng nào đã đủ, vì động cơ làm điều tốt để không bị phạt thực chất vẫn mang tính vị kỷ của nó. Giống như việc học là để ấm vào thân nhưng đa số vẫn học vì bằng cấp vậy. Hay như việc làm người tốt thật sự khác hoàn toàn với việc làm người tốt để không bị bế vào khám, dù biểu hiện ra bên ngoài có vẻ giống nhau. Rắc rối ghê.
Thực ra thì, đời sống hữu hình này quá ngắn, ý thức thực tại này còn quá nông để quan tâm tới những hệ luỵ xa xôi còn quá mơ hồ với lý trí logic. Các lớp lang nhân – quả cũng trùng trùng điệp điệp và khó có thể truy xuất được đầu đuôi.
Thế nên là, nghĩ vậy thôi rồi lại quên đi, rồi lại vô thức cho đi hay nhận lại. Duy có điều không đổi là luôn giữ tâm sáng, luôn suy xét kỹ hệ quả trước khi hành động, luôn uốn lưỡi bảy lần trước khi nói và học cách buông đi… buông hết… buông cho nhẹ tâm – thân – thần – trí.
Mọi việc xảy ra đều có lý do của nó.
Giống như việc giác ngộ nhẹ lần này vậy.

HN31121
– J –

Chuyện cho đi

Giờ này hai năm trước, chắc tầm như vậy, mạnh dạn nhận chấp bút một cuốn sách đang còn dang dở cho một người anh có thể coi là mới quen. Ngày ấy không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ là cần làm gì đó với một thứ hay nhưng chưa có hình hài rõ ràng. Ngày ấy cũng chẳng bàn nhiều, chỉ lôi về tổ chức lại, viết thêm và không quên giao người anh nhiệm vụ tự đi tổng hợp contact của toàn bộ các đơn vị xuất bản khả thi để chuẩn bị xong hàng là bắn đi, dù niềm tin được nhận xuất bản không cao mấy.
Trầy trật mất khoảng 9 tháng mới sửa xong rồi thả ngỏ cho người anh đi chào. Ấy mà ai dè đâu cháu nó được đỡ đầu thật, dù sau đó dịch giã hoành hành và dự kiến ra mắt lùi lại vài lần, đến giờ là đợi tới tận cuối năm nay, mong là ổn.
Gần đây, kinh nghiệm đầy mình từ cuốn đầu, người anh mạnh tay tự xử cuốn thứ hai và có thể nói trộm vía là thành công vang dội. Lót đường từ cộng đồng tới kênh bán, được các nhà xuất bản săn đón đến độ được đặt hợp đồng lên bàn để chọn. Chà. Chuyện đó có ai ngờ. Người anh bảo, lần đầu tiên trong đời anh được săn đón như thế, cảm thấy có tí tự hào nhẹ. Cái sự vui này, không tìm được ngôn từ diễn tả, nó không giống với mọi sự vui nào về những thành tựu mình từng đạt được.
Cách đây hơn một tháng, qua một cơ duyên, mình vô tình nhận lời biên tập truyện ngắn cho một chị không quen ở miền Trung. Đột nhiên thôi, chẳng vì gì cả. Chị nói chị viết xong 28 chương truyện rồi nhưng bị phản hồi không tốt và muốn nhờ biên lại. Ban đầu mình nhận đọc thôi xem sao đã, nhưng rồi chị tha thiết lắm, một mực muốn nhờ mình biên giúp, và dĩ nhiên… chỉ là giúp thôi. Chị không có gì ngoài 28 chương truyện đó… thực sự.
Và… Mình nhận lời.
Có lẽ là duyên nợ, mình gác hết lại các dự án cá nhân để tập trung vào bản thảo truyện đó. Khối lượng phải sửa rất nhiều, từ nội dung, ngữ pháp, chính tả, trình bày… Ngoài cốt truyện và tên nhân vật ra, gần như mình phải sửa lại tất cả.
Mình chưa một lần đặt câu hỏi về lý do vì sao mình phải làm việc đó, cũng chưa từng ý thức việc mình đang tốn thời gian cho một người không quen biết, hay đang trả nợ gì đó, kể cả đến ngày bản thảo sửa hoàn thiện và được gửi kịp đi thi vòng 2 của một cuộc thi nào đó.
Mình và chị không liên lạc với nhau từ sau đó. Mình cũng quên bẵng đi cho đến gần đây, vũ trụ tưởng chừng như đang ưu ái hết mức, mình mới chợt nhớ ra. Và rồi, sự vui kể trên quay lại, rất khó hiểu.
Trộm nghĩ, có lẽ là hệ quả của những lần cho đi vô thức. Chỉ đơn giản là thấy có thể cho, nên cho, cần cho ngay lúc đó, không nghĩ ngợi nhiều. Trái ngọt đến vào những lúc không ngờ. Sự vui lâng lâng, không quá màu mè, nhưng là có thật. Nó không tạo động lực để cho đi vô điều kiện tiếp đâu vì việc này cần cơ duyên hợp lý. Chỉ là sự vui này là những điểm nhấn đáng nhớ trong hành trình trưởng thành hiện tại.
Giờ mình cũng vừa vô thức bắt đầu một cuộc cho đi khác, ở quy mô lớn hơn. Không rõ là điều gì sẽ đến tiếp theo, nhưng tin rằng những sự vui lâng lâng như trên sẽ thoắt ẩn thoắt hiện trong thời gian tới, trộm vía sẽ đủ để mùa đông không lạnh.
Cảm ơn vũ trụ đã đồng hành và luôn có những phản hồi hợp lý.

HN211029
-J-

Yêu thương, cảm thông và thấu hiểu

“Khi đủ thấu hiểu, bạn sẽ thấy cảm thông rồi từ đó yêu thương nhiều hơn.”, tôi đã thực hành liên tục tâm niệm này trong suốt 5 năm qua và thực sự cảm thấy biết ơn vì mình đã luôn đi theo tôn chỉ đó. Mới nghe qua, có thể bạn sẽ thấy dường như tôi đang hơi dễ dãi với tất cả mọi thứ xung quanh. Thế nhưng, chỉ khi thực sự trải nghiệm điều này, bạn mới có thể cảm thấy những nhẹ nhõm, hân hoan trong tâm trí và mới thực sự hiểu câu tôi vừa nói.

Đó là những lần tôi bị mắng té tát bởi một lỗi nhỏ nào đó tôi còn chẳng nhớ mình từng làm. Trí nhớ ngắn hạn của tôi không cho phép tôi lưu trữ quá nhiều dữ kiện trong đầu nên những việc thường ngày ít quan trọng với tôi sẽ “được quên” ngay sau khi làm. Dĩ nhiên, không phải kiểu xoá hẳn, tôi vẫn nhớ mình từng làm điều đó, chỉ không nhớ chính xác mình đã làm như thế nào hay các tiểu tiết khác xoay quanh việc đó ra sao. Nhưng, với nhiêu đó dữ liệu trong đầu, tôi vẫn có thể phản kháng, biện minh cho chính mình rằng tôi không làm, hoặc tôi vì lý do nào đó đã làm nhầm, hoặc việc đó quá nhỏ để bị lôi ra phàn nàn và ai cũng có thể mắc lỗi tương tự, kể cả người vừa trách mắng tôi. Tuy nhiên, nếu để ý, bạn sẽ thấy, mọi cuộc tranh luận kiểu đó đều sẽ chìm vào im lặng, thứ im lặng đáng sợ kéo dài vài tiếng sau đó, làm không khí như đặc quánh lại, khiến tâm trạng của bạn trùng xuống đầy ngao ngán.

Vậy, hãy lật sang một trang khác và viết lại câu chuyện này. Đúng rồi. Chuyện tôi bị mắng và kể cả là tôi biết mình bị mắng oan. Câu hỏi đầu tiên thường trực trong đầu tôi sẽ là: “Vì sao người ta lại nổi nóng với mình?”. Bạn biết đấy, mỗi khi bạn tức giận cũng vậy thôi. Bạn sẽ nhằm ngay vào thứ khiến bạn ngứa mắt gần nhất và nói dăm ba câu nặng nhẹ với khổ chủ khi ấy cho bõ cơn tăng xông đang diễn ra. Vì sao bạn tức giận ư? Có thể chẳng vì người bị mắng kia. Có thể bạn đang mệt mỏi, buồn bực vì một điều nào đó khác và cần được giải toả. Có thể bạn đang gặp áp lực ở đâu đó, chẳng thể trút đi đâu. Và còn vô vàn các lý do trên trời dưới biển khác, kể cả chuyện giận cá chém thớt hay chuyện bản tính của người mắng bạn chẳng hạn. Và ngay khi tôi mờ mờ nhận ra được lý do vì sao tôi lại trở thành đối tượng bị mắng, vì sao người mắng tôi lại trở nên bực bội với tôi, mọi chuyện hoàn toàn được giải quyết.

Nếu lý do nằm ở tôi, hẳn rồi, tôi sẽ xin lỗi.

Nếu lý do nằm ở phía đối phương, tôi sẽ thực hành bước tiếp theo, cảm thông. Tôi thông cảm cho họ, thông cảm cho những lý do cá nhân khiến họ trở nên bực bội và vô tình hay cố ý trút cơn bực đó vào tôi.

Nếu lý do quá vô lý, tôi sẽ giải thích lại cho họ, nhưng sẽ chỉ nói một lần duy nhất và không đôi co lại. Tôi không cần chiến thắng trong cuộc tranh luận. Tôi chỉ cần họ nghe được thông tin từ phía tôi. Vậy là đủ. Bởi khi cơn giận qua đi, những gì tôi nói vẫn nằm ở đó, còn họ thì sẽ đủ bình tĩnh hơn để nhận ra mình đã từng vô lý, và không còn chiến tranh lạnh với tôi nữa. Tôi không trách móc, nhưng cũng không vồn vã làm hoà. Đơn giản là, tôi không sai hẳn, nhưng cũng không đúng hẳn. Việc tôi xuất hiện trước cơn thịnh nộ của họ đã là không đúng. Và việc tôi từng làm gì đó khiến họ có thể biến nó thành cái cớ để họ tức tôi cũng là sai ở tôi một phần. Thế nên, tôi sẽ không đưa mối quan hệ vào bế tắc chỉ vì mong muốn giành chiến thắng. Tôi không hổ thẹn với lòng mình là được. Cho đối phương thời gian để bình tĩnh nhìn nhận lại có lẽ là giải pháp hoà bình hơn tất cả.

Tôi không cần chiến thắng trong cuộc tranh luận. Tôi chỉ cần họ nghe được thông tin từ phía tôi. Vậy là đủ.

J

Sau mỗi lần như vậy, tâm trí tôi lắng xuống nhiều nhất như tôi từng thấy có lẽ khoảng 72 giờ, rồi mọi thứ lại bừng sáng và hân hoan khi đối phương thoát khỏi tâm trí giận dữ, trở về trạng thái bình ổn của thường nhật và bù đắp lại những vết xước đã gây ra cho tôi. Tôi nhận lời xin lỗi vô hình ấy một cách tự nhiên, không nhắc lại, không trì chiết lại những gì đã xảy ra. Đôi khi, tôi khiến đối phương cảm thấy như đang tạo thêm vài ân huệ. Không sao cả, miễn là tôi biết họ đã vui vẻ và bình ổn trở lại, không còn thấy bức bối trong người nữa.

Dần dà, tôi cảm thấy tâm tư mình nhẹ bẫng. Tôi ít oán thán hơn, ít than thở hơn, ít kêu ca hơn vì những ấm ức thường ngày. Vốn tôi là người nhạy cảm, và chuyện “bán than” là điều diễn ra thường xuyên trước khi tôi thực hành phương pháp này.

Dĩ nhiên, mọi mối quan hệ chẳng thể duy trì một chiều. Sẽ có lúc, thời gian bạn dành cho đối phương để nguôi một cơn giận vô lý là vô thời hạn. Họ không sẵn sàng đối diện với sự thật bạn đã đưa ra. Họ quá sĩ diện vì một điều gì đó mà không thể xuống nước với bạn. Họ chẳng thể bỏ qua cái tôi để tiếp tục mối quan hệ với bạn. Khi đó, mọi thứ sẽ dần trôi vào dĩ vãng, và bạn cũng không cần phải nuối tiếc những dạng quan hệ kiểu vậy.

Tương tự với mọi điều nhỏ nhặt khác trong cuộc sống, khi đột nhiên bạn bị gán những chiếc mác xấu xí không thuộc về mình. Hãy thử hỏi xem “Vì sao lại thế?” và trả lời câu hỏi đó theo cách khách quan nhất bạn có thể nhìn nhận. Sau đó, bắt đầu thực hành thấu hiểu để cảm thông và từ đó lan toả yêu thương.

Biết đâu đấy, một ngày nào đó, bạn cũng sẽ giống như tôi, đủ tĩnh tâm ngồi lại và kể về hành trình riêng của mình, nơi tâm tư bạn chẳng còn mấy xung động của cái tôi vị kỷ.

HN2196,

-J-

Khi yêu thương trao đi bị ném trả như một hòn đá rơi tõm xuống mặt biển sâu…

Chống chỉ định với những ai đang tư duy logic!

Đều đặn mỗi năm một lần, tôi lại thử một lần trao đi, dù biết mình có thể sẽ nhận lại những gì.

Có những cố chấp tôi giữ cho riêng mình, khi lựa chọn hi sinh nốt kiếp này cho những thế hệ về sau yên ấm.

Yêu thương trao đi. Năm nào cũng thử lại, dù là gượng ép. Năm nào cũng “được” ném trả lại như một hòn đá rơi tõm xuống mặt biển sâu.

Có năm tôi đau như mặt nước bị viên đá xé ra rồi chìm xuống.

Có năm tôi như tầng nước biển thật sâu chỉ lặng lẽ nhìn viên đá chìm dần và nằm lại.

Hơn 20 năm… và tôi vẫn chưa biết phải đối mặt thực sự với vết sẹo hở đó như thế nào cho phải.

Có lẽ do hệ giá trị khác nhau.

Có lẽ do hệ quan điểm khác nhau.

Có lẽ do nhận thức quá khác nhau.

Cố gắng mấy mà chẳng có điểm chung thì thương yêu thế nào cũng trở nên sai cách.

Cách yêu thương của tôi dù thay đổi thế nào cũng không bao giờ đúng với người nhận.

Cách nhận từ phía bên kia cũng chẳng khá khẩm hơn.

Duy có điều, nghĩa vụ trao đi của tôi không được ngừng, mặc cho việc “nhận” sai cách tôi muốn cứ mỗi năm lại đặt thêm một vết cứa vào trong tiềm thức.

Phải. Chỉ là sự đón nhận yêu thương tôi trao đi không đúng như cách tôi muốn, không phải cách làm tôi thoải mái. Chỉ do vậy thôi. Chẳng thể trách hờn ai. Cũng chẳng thể trách hờn vũ trụ.

Tập sống quen với những “tự nhiên” như thế, vết sẹo hở nơi tôi liệu có một ngày lành.

Tôi vẫn tự bù đắp cho mình những thương yêu nơi khác, vẫn tự tìm cho mình những “đón nhận” đủ làm tôi thoải mái lại đôi phần.

Góc nhức nhối mỗi năm vẫn một đầy lên.

Nhưng góc hạnh phúc mỗi năm trong tôi cũng đong đầy dần để cân bằng cục diện.

Chúng ta quá nhỏ bé để nói với nhau thế nào là đúng sai phải trái. Chỉ có thể nhìn nhau mỉm cười một cái rồi lúc lắc đầu, miệng lẩm bẩm “That’s life…” – “Cuộc sống mà…”

Thế thôi… Nhỉ?

Tôi và gã (2)

Bữa nay gã nói tôi mong manh.

Gã là Nhân Mã thứ hai nói với tôi điều đó.

Chàng Nhân Mã đầu tiên ôm lấy tôi trên thành cầu, thủ thỉ những lời như vậy với tôi, đã lặng lẽ rời xa tôi theo một cô gái khác, sau khi dẫn tôi về gặp gia đình.

Thế nên, câu mong manh từ gã… đáng để giật mình sao.

Đến cả gã, đến cả tâm hồn tôi tưởng như đã gần đồng điệu ấy, hóa ra vẫn e ngại tâm hồn luôn chực vỡ tan nơi tôi. Hóa ra, gã chẳng phải tấm phiên lớn, hoặc sẽ chẳng muốn trở thành tấm phiên lớn che chở cho đời tôi, cho bản ngã thẳm sâu trong tôi được tự do vẫy vùng dưới nắng. Hóa ra, gã cũng như bao người, cũng chỉ cần một chốn yên thân, an toàn cho mọi sự.

Tôi chẳng thể trách gã.

Cũng chẳng muốn trách mình.

Tôi là vậy. Không khước từ.

Cái mong manh ấy, tôi vẫn có thể tự che chở mình suốt bao năm qua. Gã không sai khi chẳng thể chở thành bức tường đủ lớn để thay tôi che chở chính tôi. Chỉ là tôi sai khi vô tình nuôi hi vọng.

Mỗi năm một cánh cửa khép lại. Mỗi năm một con tim khép lại. Có lẽ năm nay sẽ là gã. Tôi cũng đã quen dần.

Quen có người đến bên thế giới của tôi. Quen vui vẻ mở lòng đến những gì mong manh nhất. Quen đợi chờ người ta suy nghĩ thật kỹ xem có muốn thay tôi canh gác tâm hồn dễ vỡ của riêng tôi. Quen những cái lắc đầu ái ngại.

Tôi không nề hà những bước lùi chân ấy.

Tôi chỉ cười chính mình vẫn có thể tiếp tục đón nhận khách viếng thăm như chưa từng bị tổn thương.

Có lẽ tôi trung dung thật.

Hoặc có lẽ khát khao yêu và được yêu trong tôi lớn tới mức có thể kiên nhẫn đến thế chỉ để chờ đợi một cái gật đầu.

Tôi không biết.

Số phận có lẽ cũng không biết.

Chúng tôi chỉ biết lặng lẽ song hành cùng nhau cho đến một ngày tìm ra lời giải đáp… hoặc không.

Ừ thì. Gã vẫn ở đấy thôi. Câu chuyện vẫn chưa tới một hồi kết nào cụ thể. Năm còn dài. Tháng còn dài. Vội chi.

#Lê_Di