Chuyện chòm xóm

“Nhà đấy sốt xuất huyết rồi!”

“Ôi thấy bác cháu bế nhau đi viện sáng nay đấy!”

“Chết chưa chứ lại…”

Tiếng xì xào làm xôn xao cả con hẻm nhỏ của một khu tập thể cũ giữa lòng thủ đô. Tôi lẳng lặng kéo tấm rèm cuốn trong che cửa ra vào xuống để tránh tiếp xúc tối đa với “nhà” vừa bị “sốt xuất huyết” đó.

Là cô hàng xóm mới, hay đúng hơn chúng tôi mới được gọi là hàng xóm mới của cô, khi mà cả gia đình vừa mới chuyển đến ở được nửa năm. Một căn hộ mới tinh tươm, nội thất hiện đại theo lối tối giản đang thịnh hành, ẩn mình trong lòng một khu tập thể cấp bốn cũ mèm được cất móng hình như từ sau giải phóng. Chúng tôi chuyển đến nhờ một cơ duyên, nửa ưng nửa không, nhưng dù sao cũng là tổ ấm chính thức đầu tiên sau hai năm thuê trọ, khi mà đứa lớn đã đến tuổi đi trường, còn đứa bé thì chuẩn bị chào đời.

Rèm vừa thả xuống xong thì bà nội đi chợ về. Ngày nào cũng vậy, dáng vẻ tất tả đi từ cửa sau vào, tay xách đồ, tay cởi mũ áo, rồi lại lật đật chạy về phía tủ lạnh chia đồ, rồi thoắt cái đã thấy bà ở bếp để sơ chế một vài thứ cần thiết. Thấy tôi thả rèm, bà hỏi ngay:

“Làm sao đấy? Mở ra cho thoáng!”

“Bên kia cô sốt xuất huyết rồi, thấy bảo con bé cháu đưa đi viện. Mà hình như nhập viện luôn rồi mẹ ạ.”

“Chết dở nhờ…”

Bà thở dài, lắc đầu rồi vào bếp làm bữa sáng. Tôi cũng đủng đỉnh kiểm tra em bé, dọn dẹp chiến trường buổi sáng sau khi giao đứa lớn cho ông ngoại đưa đi học.

Một vài tiếng ho cất lên từ phía căn hộ tối om nhà cô hàng xóm, căn hộ chắn ngay trước lối ra đến đầu hẻm mà tôi thường tả vui với chúng bạn rằng “Nhà tao phải đi xuyên qua nhà hàng xóm mới ra đến được đường…”

Mẹ tôi đặt đũa cơm sáng xuống, lật đật chạy ra cửa gọi với:

“Ô chị ở nhà à? Sao bảo nhập viện rồi?”

Một giọng thều thào khàn khàn đáp lại mẹ tôi:

“Ôi dồi đang nằm còng queo đây. Viện viếc gì!”

“Thế người thế nào rồi? Có sốt lắm không? Sáng giờ ăn uống gì chưa?”

Không thấy cô đáp lại. Mẹ tôi kéo rèm, mở cửa chạy sang, không quên đeo khẩu trang, bật đèn vào hỏi thăm.

*

“Ốm còng queo nằm trên giường rồi, sốt cao lắm, thấy có nồi cháo bên bếp, chồng con chả thấy đâu, cháu chắt thì đi làm, rõ khổ.”, mẹ tôi quay trở về, vừa đi vừa lắc đầu than thở.

“Thế mà nãy con lại nghe là nhập viện, đang còn nghĩ xem sao sốt xuất huyết lại bị giữ lại, ra là cô nằm ở nhà. Mà sốt thế, không biết thuốc thang gì chưa nhờ?”

“Ai biết được bả?”

Nói rồi hai mẹ con lại tập trung vào bữa sáng. Nhà bên vẫn thi thoảng lại có tiếng khò khè.

*

“Đâu rồi, đâu rồi?”

Tiếng mẹ tôi cất lên từ đâu đó rồi loáng cái đã thấy bà lại tay xách nách mang một đùm tía tô to với mấy củ hành tây, lật đật chạy sang nhà hàng xóm, trong sự ngơ ngác của tôi khi vừa dỗ con xong và bước từ phòng ra.

“Đây, em mua về rồi này! Để đun cho nồi nước mà uống thay điện giải. Nhà có oresol chưa? Phải uống thay nước lọc cho đỡ sốt đi. Cháo có ăn thêm không em múc?…”

Đại khái là tràng hỏi thăm một chiều đó rất dài, còn tôi cũng chỉ nghe được bập bõm từ xa nhiêu bấy chữ. Cũng chả rõ hai bà còn nói gì với nhau nữa, chỉ biết non nửa buổi sáng hôm đó, mẹ tôi chạy ra chạy vào căn bếp nhà hàng xóm và quanh quẩn với cô cả buổi.

*

Đám thanh niên chúng tôi vốn quen ở nhà ống hay trong các căn hộ chung cứ khép kín, có phân tách rõ ràng với nhà hàng xóm, nên hai tiếng “hàng xóm” chỉ thường được hiểu đơn giản là những người mà khi ra khỏi cổng nếu có nhìn thấy thì gật đầu chào nhau hay hỏi han đôi câu cho có lệ, không hơn. Ngày mới chuyển tới căn hộ này với cửa trước mở ra là đi thẳng vào nhà hàng xóm theo đúng nghĩa đen, cửa sau nối ra một con hẻm hẹp dài chỉ vừa lách một chiếc xe máy, định nghĩa về “hàng xóm” cũng đột nhiên khiến tôi bối rối đôi phần. Sự riêng tư là thứ gì đó xa xỉ. Đời sống của những năm một nghìn chín trăm hồi ấy dường như vẫn còn bám rễ quá sâu ở nơi đây, bất chấp bên ngoài kia đã hiện đại hóa đến đâu. Quá lâu rồi tôi mới được chứng kiến cảnh người ta cầm bơ đi xin nhau gạo hay mang bát đến xin ít mẻ về nấu cơm hoặc ới xuyên cửa một tiếng để xin nhau ít mắm moi chỉ cần đủ chấm… những câu chuyện tưởng chừng như chỉ còn trong sách vở.

Thế nên, khi thấy mẹ tôi cứ thế tự chạy sang chăm cô hàng xóm, chính tôi cũng cảm thấy hơi ngỡ ngàng. Một phần là vì lâu lắm rồi mới được tận mắt chứng kiến cảnh tình làng nghĩa xóm tưởng như đã thất truyền ở nơi phố thị. Một phần là vì chính mẹ tôi.

Tính bà thương người thì ai cũng biết, nhưng thương đến người chưa thân thiết như cô thì tôi cũng tương đối bất ngờ. Thường ngày, bà khá ít tiếp xúc với cô, ít hỏi han, ít chuyện trò, nhất là sau vài lần mách nước mấy chuyện sức khỏe với bếp núc mà cô thường là nghe xong gật gù rồi bỏ ngoài tai. Hẳn rồi, bà cũng giống như bao bà mẹ khác, dù tính cách có hiện đại thế nào thì vẫn còn đâu đó chút tham sân si tiểu tiết kiểu đàn bà. Thế nên, khi nghe bà nói câu “Ai biết được bả?”, tôi đã tưởng mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó. Ấy vậy mà…

*

Nồi nước lá sôi tỏa hương lan sang cả hai nhà. Mẹ tôi múc cho cô một cốc đặt đầu giường, dặn để nguội tí rồi uống, lấy chiếc bình sữa cũ có vạch chia đưa cô để pha oresol cho chuẩn, dặn dò đủ kiểu, thi thoảng lại ngó qua xem tình hình cô ra sao. Tự dưng thấy ấm nồng tình nghĩa.

*

“Mẹ sao rồi con?” – tiếng mẹ chồng tôi lại vang lên bên căn bếp, nói với qua nhà hàng xóm, chắc là hỏi cậu con trai cô. – “Uống hết nước lá chưa?”

“Thấy mẹ cháu bảo khó uống cô ạ. Được vài ba cốc thôi.”

“Ôi giời phải uống đi mới khỏi được chứ! Không thì uống nhiều oresol vào. Mua nước dừa đi nữa.”

“Dạ vâng…”

Câu chuyện tưởng như dừng lại cùng cái lắc đầu ngao ngán của bà.

*

“Đâu rồi? Ốm đau thế nào nào?” – tiếng ai đó vừa tới, có lẽ đang hỏi cô hàng xóm nhà tôi.

“Ôi dào. Sốt lắm.”

“Sốt thì vào viện truyền đi. Nằm đấy bao giờ mới khỏi!”

Có bấy rồi không gian lại chìm trong im lặng. Lát sau cô lạch cạch đi ra, thấy bảo lại đi truyền.

*

“Cô đi truyền rồi mẹ ạ, chả chịu uống điện giải mấy.” – tôi tiện miệng nói trong bữa trưa hôm ấy chỉ có hai mẹ con.

“Ôi giời. Truyền chiếc gì cho tốn ra. Có nhanh khỏi hơn đâu.” – bà lắc đầu thở dài.

*

“Chị về rồi đấy à? Sang đây em cho cái này. Đây, mang bát sang đây.”

Bà vừa nói vừa lật đật đảo lại nồi cà ri lúc trưa khi thấy cô mới đi truyền về.

“Ừ đâu đâu. Cho cái gì.”

“Thôi để em mang sang. Nhà con nít không.”

“Khổ. Nhà chẳng có ai. Còn đi truyền. Em thấy chắc chẳng ai nấu cho nên em phần lại đây. Chị ăn với bánh mỳ cũng được.”

“Ừ. Sáng cũng nhờ người nấu cháo rồi. Mà ú ụ. Không ăn nổi.”

“Chị sốt xuất huyết thì ăn gì chả đắng với không ngon. Chịu khó vài hôm.”

*

Những thăm nom thường nhật vẫn diễn ra sau đó nhiều ngày. Dù những gì mẹ tôi khuyên cô gần như đều không làm, mà chỉ chăm chăm vào viện. Bà về nhiều lúc cũng nói giọng tự ái, nhưng rồi hôm sau vẫn chạy qua thăm hỏi như chưa có chuyện gì.

Kể mà phải đám thanh niên chúng tôi, chắc chỉ được đôi ba câu hỏi thăm cho có lệ. Những thế hệ đi trước thật lạ chính những lúc như thế này. Tưởng cổ mà không cổ. Tưởng cũ mà chẳng cũ. Có khi riêng mặt này lại còn tân tiến hơn mấy đứa cả ngày lo thiệt thòi như tụi tôi.

*

“Nay khỏi hẳn chưa? Xuất viện chưa?”

“Rồi. Trộm vía cũng nhanh.”

“Mà mấy hôm chị ốm, mấy mụ hay xuống buôn chả thấy đâu nhờ?”

“Ờ. Chắc chúng nó sợ lây.”

“Đấy! Có thế rồi chị mới biết!”

“Ừ, đấy! Cũng may là có ấy.”

Những ngày đi trốn…

Có lẽ là chẵn 3 năm kể từ ngày tôi lựa chọn dừng chân tại một bến đỗ an toàn cho riêng mình và thử nghiệm một cuộc sống mới mà trước đó tôi hằng ao ước. Cứ thế, từng biến cố kéo tôi đi ngày một xa điểm bắt đầu để khi nhìn lại thấy mình đã trưởng thành hơn bao nhiêu, tự tin hơn bao nhiêu và lãi được nhiều bao nhiêu.

Tôi gần như biến mất trên các nền tảng mạng xã hội, nơi mà người ta vẫn chen nhau lên để khẳng định bản thân và tìm kiếm hào quang trong chốc lát. Có chăng, chỉ còn một vài dòng cập nhật các dấu mốc quan trọng để sau này có cái mà nhớ về, dĩ nhiên là với điều kiện các nền tảng này còn trụ lại đước tới lúc “sau này”.

Những ngày này, nếu nói tôi không phải là tôi có lẽ là cũng đúng. Hay có chăng, tôi được là một phiên bản nâng cấp của chính tôi được trui rèn trong một môi trường có thể gọi là khắt khe. Có lúc, tôi tự ti. Có lúc, tôi thấy mình vô dụng. Có lúc, tôi cảm tưởng như những năm tồn tại vừa rồi mình chẳng có gì.

Cái người cần thì tôi không có.
Cái tôi có thì người không cần.

Cứ thế, đôi khi tôi lạc lối trong như suy tư trầm mặc chẳng muốn than thở với ai. Tôi chỉ biết nén lại, dặn lòng dù có ra sao cũng không được đánh mất giá trị của bản thân. Tôi từng đứng vững trên chính đôi chân mình. Tôi sẽ vẫn tiếp tục đứng vững mặc kệ mọi thước đo đặt lên mình… cùng với những gì tôi đang có.

Trái ngọt đang đến dần từng ngày, dù chẳng thể nói là trọn vẹn. Tôi vẫn từng bước âm thầm tự kiên định bản thân, tự làm mình vững vàng hơn mỗi ngày. Tôi chẳng kể cho ai, cũng chẳng có thời gian kể cho ai. Việc chứng minh đúng sai chẳng thể nằm ở đôi ba câu buôn chuyện. Quan trọng là kết quả. Quan trọng là tôi không đánh mất chính mình.

Những ngày này, tốc độ trưởng thành và phát triển các kỹ năng còn khuyết trong tôi diễn ra nhanh chóng. Tâm trí tôi lớn hơn mỗi ngày. Sự trầm lắng trong tôi cũng sâu hơn từng lúc. Dĩ nhiên, tôi chẳng thể đánh mất sự tươi tỉnh bên ngoài và vẻ lông bông có phần ngờ nghệch. Thánh nhân đãi kẻ khù khờ. Tôi cũng chỉ muốn an phận làm ngu dân để hưởng thái bình. Điều này đúng với mọi tập hợp cá thể loài người từ nhỏ đến lớn.

Những ngày này, có những lúc tâm tôi khởi lên cơn thịnh nộ vì những gì tôi đang cố gắng làm không ai hiểu, rồi đến khi tất cả vỡ lẽ và tán dương thì tôi lại chẳng còn hứng thú nhận thành quả nữa. Bởi có chăng, tôi lại đang mải nỗ lực vì một điều khác nữa mà không ai đang hiểu.

Tôi vẫn đang đặt thế giới của mình ở bên lề, giữ thế giới hiện tại ở một chiều không gian riêng, chẳng để có điểm giao thoa. Những con đường thú vị tôi từng đi và muốn đi rồi sẽ đến lúc có thêm một vài bước chân của hiện tại song hành cùng. Vấn đề chỉ nằm ở thời gian và sự kiên định nơi tôi.

Những ngày này, chỉ cần một chút khinh suất, mọi thứ sẽ nhanh chóng trật khỏi đường ray. Chỉ cần tâm tôi khởi lên một chút vị kỷ, tất cả trái ngọt sẽ héo khô rồi tàn lụi. Tôi không quên mình là ai nhưng cũng không nên cố gắng chứng tỏ mình là ai. Vô nghĩa. Việc định danh sẽ gắn theo quá nhiều thứ “tưởng” để mà thất vọng hay trách móc. Tốt nhất thì tôi cứ chẳng có gì.

Những ngày này thời gian trôi chậm rãi. Đôi nét giống như 10 năm về trước ở một thị trấn nhỏ xa xôi. Tôi lạc vào thung lũng của những nơi hợp để lưu thành hoài niệm. Sống một nhịp sống khác lạ. Trải một nhịp đời khác thường. Những thế giới mà tôi có thể hoàn toàn tách hẳn sang một dòng thời gian vĩnh hằng khác để mà lưu giữ.

Cơn mơ này có chăng sẽ dừng lại? Hay rồi tôi sẽ kiên định đi tiếp đến điểm giao thoa tôi hằng mong. Có lẽ sớm thôi. Bởi sân si thì không như tham thì luôn có. Tham vui. Tham yên. Tham yêu. Tham lặng. Tham một đời giác ngộ thật sâu.

HN, 221122
– J –

[Sách của Di] Yêu đơn phương không đau thương

YÊU ĐƠN PHƯƠNG KHÔNG ĐAU THƯƠNG

Cuốn sách này dành tặng… những kẻ điên trong tình yêu.

Dám bước vào tình yêu, bạn đã dũng cảm không hề nhỏ.

Dám bước vào tình đơn phương, bạn càng dũng cảm gấp nhiều lần.

Hành trình đơn phương có khi đi vào ngõ cụt hoặc đi mãi chẳng đến đâu. Nhưng không ai khác, chính bạn là người nắm thế chủ động.

Hãy cứ crush, hãy cứ yêu… đơn phương và giữ lại những cuồng si, những điều đẹp đẽ, đôi khi buồn (cười) của tuổi trẻ.

Yêu Đơn Phương Không Đau Thương – cẩm nang crush từ A đến Z sẽ đồng hành cùng bạn băng qua những cung bậc cảm xúc với crush và giúp bạn hạ cánh cuộc tình an toàn và ấm êm.

Và hãy nhớ rằng, tình yêu đích thực vẫn luôn chờ bạn ở phía trước. Hãy luôn kiên nhẫn và đừng ngần ngại trao gửi yêu thương.

Sách được phát hành bởi thương hiệu sách trẻ Wavebooks với sứ mệnh trở thành người bạn đồng hành tin cậy cho quá trình phát triển kỹ năng và tâm hồn người Việt trẻ.

#yeudonphuongkhongdauthuong #LeDi #donphuong #crush #yeu #tanvan #tapvan #vanhoc #camhungsong #truyencamhung #wavebooks #azvietnam #nhasachonline #sachhay #sachvanhoc #sachtiengviet

Link đặt mua sách tại đây.

Ai đúng, ai sai?

– Này, sao mày có thể sống một cuộc sống như thế nhờ? Tao thật không cam tâm ấy. Tao còn quá nhiều thứ muốn làm, mà xã hội thì… mày thấy đấy.

– Ừ thì, dạo này tao đơn giản lắm. Sống vui vẻ thoải mái là được.

– Vấn đề là tao không đóng kịch được!

Câu chuyện dừng lại trong sự im lặng của tôi cùng một cái nhoẻn cười. Có lẽ nhỏ nghĩ tôi hèn thật. Có lẽ trong mắt nhỏ, mọi sự nhún nhường nơi tôi đều được quy chụp về việc đánh mất chính mình.

Từng có lúc, tôi cũng băn khoăn liệu việc tôi im lặng, việc tôi bỏ qua những điều bình thường mọi người cho là chướng tai gai mắt, việc tôi không quá để tâm đến những tổn hại người khác gây ra cho mình… là tôi đang thật sự thiệt thòi hay không? Hay như việc tôi luôn có thể mỉm cười và bình tĩnh trước những người tôi thực sự không ưa liệu có phải là tôi đang giả tạo hay không? Rồi việc tôi sẵn sàng buông bỏ là tôi đang tự giải thoát cho chính mình hay chỉ đơn giản là đang hèn thật, đang trốn tránh thật?

Không ít lần tôi tự chất vấn mình những câu hỏi như thế. Không ít lần tôi vô tình rơi vào trạng thái trầm cảm nhẹ khi một chút mặc cảm trỗi dậy từ sâu thẳm bên trong. Hẳn rồi, tôi chẳng phải vĩ nhân gì mà tự tin với sự trung dung của mình cả. Tôi cũng chỉ là một người bình thường như bao người khác.

Thế nhưng, nếu xét mọi thứ trên một cục diện chung, tôi lại chưa từng bao giờ hối hận về những lựa chọn của mình.

Giữa việc cố chấp chạy theo ý niệm về tình yêu, về cuộc sống hôn nhân lý tưởng, tôi chọn một cuộc sống bình dị bên một người tốt được gia đình tôi yêu quý. Tôi vẫn thường vỗ vai đám bạn độc thân mà nói rằng, ít nhiều gì thì người sinh ra và chăm sóc mình trưởng thành sẽ là người hiểu mình cần gì. So với việc ở cạnh người mình yêu sống chết nhưng gia đình thì lạnh nhạt thì thử mở lòng với một người bình thường có tâm tính tốt, đã được thông qua kiểm duyệt cấp cao, mang tới tỷ lệ thành công bền vững hơn sự bồng bột của tôi ngày trẻ.

Giữa việc giành phần thắng tuyệt đối trong một cuộc tranh luận rồi dẫn tới không khí căng thẳng kéo dài một thời gian sau đó, người thua chẳng vui, người thắng ắt cũng vui không nổi, việc lùi một bước của tôi khi ấy thực ra cũng chẳng nề hà gì. Cảm xúc và kí ức là thứ duy nhất chúng ta mang theo được mãi trong quãng đời nhân thế, chẳng có lí do gì tôi lại lựa chọn mang theo cảm xúc tiêu cực và kí ức không vui bên mình suốt vài chục năm. Như vậy mới là không đáng.

Giữa việc mải mê chứng minh mình đúng, chứng minh lý tưởng, hoài bão của mình rồi để gia đình, để những người thực sự quan tâm mình lại phía sau, chắc chắn tôi sẽ không đánh đổi kiểu như vậy. Suy cho cùng, người thực sự quan tâm mình trên thế gian này vốn đã hiếm. Bạn có thể quen biết cả trăm người, được cả triệu người ngưỡng mộ, nhưng rồi cũng chỉ có vài ba người thực sự quan tâm bạn, thực sự sẵn sàng hi sinh chăm sóc bạn. Có thể là gia đình, có thể là bạn hữu, nhưng chắc chắn chỉ là số nhỏ trong mọi mối quan hệ xã hội của bạn. Đó mới là điều bạn cần trân quý chứ không phải sự cố chấp với lý tưởng riêng kia. Dĩ nhiên, tôi không nói bạn phải từ bỏ. Người thực sự quan tâm bạn cũng không muốn bạn từ bỏ. Chỉ là, chính bạn sẽ cần luôn tự vấn bản thân mình, liệu mình có đang bỏ rơi những người quan trọng nhất đời mình chỉ để đi chứng minh hoài bão của bạn không sai hay không. Chẳng ai có thể chờ đợi bạn mãi mãi. Đến khi thực hiện được lý tưởng, hoàn thành được hoài bão, bạn chợt nhận ra tất cả những người từng thực sự quan tâm bạn đã không còn bên cạnh bạn nữa… rồi sẽ ra sao?

Tính ra đến cuối cùng, tôi vẫn luôn ưu tiên lựa chọn niềm vui. Không phải niềm vui cho riêng tôi, mà là niềm vui chung nhiều nhất có thể cho tất cả mọi người. Tôi không thoải mái khi sống trong bầu không khí mà mọi người xung quanh đều không vui vẻ gì. Vậy nên, việc thiệt thòi một chút của tôi để đổi lấy không gian sống an yên, thoải mái chắc chắn sẽ dễ chịu hơn nhiều. Dĩ nhiên, bạn còn có nhiều lựa chọn khác. Tìm đến nhóm người có thể đồng cảm với bạn, không quan trọng họ thân hay sơ. Tự tạo dựng cuộc sống một mình với vô vàn công cụ dịch vụ hỗ trợ khiến đời sống của bạn tiện ích hơn mà không cần nhờ tới ai. Miễn bạn cảm thấy ổn với cuộc sống như vậy suốt phần đời còn lại. Có điều, sau nhiều năm dài quan sát, tôi chưa từng thấy ai sống giữa công chúng, được ngưỡng mộ, nhưng không ai thực sự quan tâm; chưa thấy ai lủi thủi một mình không cần ai bầu bạn… mà có cuộc sống thoải mái hay hạnh phúc cả. Đa số sẽ chìm trong chấp niệm, toan tính, ganh đua với đời, với người. Đa số họ… không thể ngừng lo âu.

Bạn thân mến, nếu đổi lại là bạn, bạn sẽ chọn gì?

Chuyện gieo nhân – gặt quả

Mấy nay đầu óc vẩn vơ mấy điều mơ hồ về nhân quả. Có lẽ một phần do vừa “tiêu hoá” xong phần 1 của “Muôn kiếp nhân sinh”. Không có ý tâm linh đâu, chỉ là khi nghiệm lại thấy nhiều điều đúng quá, ít ra là trong mấy chục năm ngắn ngủi vừa qua.
Luật Nhân quả không chỉ là luật trong đời sống con người, mà rộng hơn là quy luật chung của vạn vật. Một nhân lành gieo xuống, trái ngọt sẽ đến sau, dù có là rất rất lâu sau đó. Một nhân xấu dù lỡ tạo ra rồi cũng sẽ đến ngày trả nghiệp, bất kể khi nào, kiếp nào, hoàn cảnh nào. Thế mới càng thấm câu “mọi việc xảy ra đều có lí do của nó”. Thế mới biết mọi sự than trách dường như đều dư thừa, vô ích. Trách ai nào? Trách mình trong một thuở gần-xa nào đó đã làm một điều không nên. Oán ai nào? Oán chính mình đi vì quả đắng ấy chẳng ai khác mà là mình khởi tạo.
Dĩ nhiên, còn hàng vạn câu hỏi lướt qua trong đầu về ngày trước, về ngày nay, về những ngày sau đầy biến cố.
Chẳng thể biết được quả ngọt đang hưởng là do cơ duyên từ trước hay do may mắn để rồi phải trả lại vào một thời nào đó. Chẳng thể hay những trái đắng đang nếm là giá phải trả hay sẽ được bồi đáp vào kỳ thích hợp. Đau đầu phết chứ chẳng chơi.
Ấy thế mới nói, thà cứ chịu khó gieo nhân lành để bù đắp cho những lần vô thức. Nhưng nào đã đủ, vì động cơ làm điều tốt để không bị phạt thực chất vẫn mang tính vị kỷ của nó. Giống như việc học là để ấm vào thân nhưng đa số vẫn học vì bằng cấp vậy. Hay như việc làm người tốt thật sự khác hoàn toàn với việc làm người tốt để không bị bế vào khám, dù biểu hiện ra bên ngoài có vẻ giống nhau. Rắc rối ghê.
Thực ra thì, đời sống hữu hình này quá ngắn, ý thức thực tại này còn quá nông để quan tâm tới những hệ luỵ xa xôi còn quá mơ hồ với lý trí logic. Các lớp lang nhân – quả cũng trùng trùng điệp điệp và khó có thể truy xuất được đầu đuôi.
Thế nên là, nghĩ vậy thôi rồi lại quên đi, rồi lại vô thức cho đi hay nhận lại. Duy có điều không đổi là luôn giữ tâm sáng, luôn suy xét kỹ hệ quả trước khi hành động, luôn uốn lưỡi bảy lần trước khi nói và học cách buông đi… buông hết… buông cho nhẹ tâm – thân – thần – trí.
Mọi việc xảy ra đều có lý do của nó.
Giống như việc giác ngộ nhẹ lần này vậy.

HN31121
– J –

Chuyện cho đi

Giờ này hai năm trước, chắc tầm như vậy, mạnh dạn nhận chấp bút một cuốn sách đang còn dang dở cho một người anh có thể coi là mới quen. Ngày ấy không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ là cần làm gì đó với một thứ hay nhưng chưa có hình hài rõ ràng. Ngày ấy cũng chẳng bàn nhiều, chỉ lôi về tổ chức lại, viết thêm và không quên giao người anh nhiệm vụ tự đi tổng hợp contact của toàn bộ các đơn vị xuất bản khả thi để chuẩn bị xong hàng là bắn đi, dù niềm tin được nhận xuất bản không cao mấy.
Trầy trật mất khoảng 9 tháng mới sửa xong rồi thả ngỏ cho người anh đi chào. Ấy mà ai dè đâu cháu nó được đỡ đầu thật, dù sau đó dịch giã hoành hành và dự kiến ra mắt lùi lại vài lần, đến giờ là đợi tới tận cuối năm nay, mong là ổn.
Gần đây, kinh nghiệm đầy mình từ cuốn đầu, người anh mạnh tay tự xử cuốn thứ hai và có thể nói trộm vía là thành công vang dội. Lót đường từ cộng đồng tới kênh bán, được các nhà xuất bản săn đón đến độ được đặt hợp đồng lên bàn để chọn. Chà. Chuyện đó có ai ngờ. Người anh bảo, lần đầu tiên trong đời anh được săn đón như thế, cảm thấy có tí tự hào nhẹ. Cái sự vui này, không tìm được ngôn từ diễn tả, nó không giống với mọi sự vui nào về những thành tựu mình từng đạt được.
Cách đây hơn một tháng, qua một cơ duyên, mình vô tình nhận lời biên tập truyện ngắn cho một chị không quen ở miền Trung. Đột nhiên thôi, chẳng vì gì cả. Chị nói chị viết xong 28 chương truyện rồi nhưng bị phản hồi không tốt và muốn nhờ biên lại. Ban đầu mình nhận đọc thôi xem sao đã, nhưng rồi chị tha thiết lắm, một mực muốn nhờ mình biên giúp, và dĩ nhiên… chỉ là giúp thôi. Chị không có gì ngoài 28 chương truyện đó… thực sự.
Và… Mình nhận lời.
Có lẽ là duyên nợ, mình gác hết lại các dự án cá nhân để tập trung vào bản thảo truyện đó. Khối lượng phải sửa rất nhiều, từ nội dung, ngữ pháp, chính tả, trình bày… Ngoài cốt truyện và tên nhân vật ra, gần như mình phải sửa lại tất cả.
Mình chưa một lần đặt câu hỏi về lý do vì sao mình phải làm việc đó, cũng chưa từng ý thức việc mình đang tốn thời gian cho một người không quen biết, hay đang trả nợ gì đó, kể cả đến ngày bản thảo sửa hoàn thiện và được gửi kịp đi thi vòng 2 của một cuộc thi nào đó.
Mình và chị không liên lạc với nhau từ sau đó. Mình cũng quên bẵng đi cho đến gần đây, vũ trụ tưởng chừng như đang ưu ái hết mức, mình mới chợt nhớ ra. Và rồi, sự vui kể trên quay lại, rất khó hiểu.
Trộm nghĩ, có lẽ là hệ quả của những lần cho đi vô thức. Chỉ đơn giản là thấy có thể cho, nên cho, cần cho ngay lúc đó, không nghĩ ngợi nhiều. Trái ngọt đến vào những lúc không ngờ. Sự vui lâng lâng, không quá màu mè, nhưng là có thật. Nó không tạo động lực để cho đi vô điều kiện tiếp đâu vì việc này cần cơ duyên hợp lý. Chỉ là sự vui này là những điểm nhấn đáng nhớ trong hành trình trưởng thành hiện tại.
Giờ mình cũng vừa vô thức bắt đầu một cuộc cho đi khác, ở quy mô lớn hơn. Không rõ là điều gì sẽ đến tiếp theo, nhưng tin rằng những sự vui lâng lâng như trên sẽ thoắt ẩn thoắt hiện trong thời gian tới, trộm vía sẽ đủ để mùa đông không lạnh.
Cảm ơn vũ trụ đã đồng hành và luôn có những phản hồi hợp lý.

HN211029
-J-