Yêu thương, cảm thông và thấu hiểu

“Khi đủ thấu hiểu, bạn sẽ thấy cảm thông rồi từ đó yêu thương nhiều hơn.”, tôi đã thực hành liên tục tâm niệm này trong suốt 5 năm qua và thực sự cảm thấy biết ơn vì mình đã luôn đi theo tôn chỉ đó. Mới nghe qua, có thể bạn sẽ thấy dường như tôi đang hơi dễ dãi với tất cả mọi thứ xung quanh. Thế nhưng, chỉ khi thực sự trải nghiệm điều này, bạn mới có thể cảm thấy những nhẹ nhõm, hân hoan trong tâm trí và mới thực sự hiểu câu tôi vừa nói.

Đó là những lần tôi bị mắng té tát bởi một lỗi nhỏ nào đó tôi còn chẳng nhớ mình từng làm. Trí nhớ ngắn hạn của tôi không cho phép tôi lưu trữ quá nhiều dữ kiện trong đầu nên những việc thường ngày ít quan trọng với tôi sẽ “được quên” ngay sau khi làm. Dĩ nhiên, không phải kiểu xoá hẳn, tôi vẫn nhớ mình từng làm điều đó, chỉ không nhớ chính xác mình đã làm như thế nào hay các tiểu tiết khác xoay quanh việc đó ra sao. Nhưng, với nhiêu đó dữ liệu trong đầu, tôi vẫn có thể phản kháng, biện minh cho chính mình rằng tôi không làm, hoặc tôi vì lý do nào đó đã làm nhầm, hoặc việc đó quá nhỏ để bị lôi ra phàn nàn và ai cũng có thể mắc lỗi tương tự, kể cả người vừa trách mắng tôi. Tuy nhiên, nếu để ý, bạn sẽ thấy, mọi cuộc tranh luận kiểu đó đều sẽ chìm vào im lặng, thứ im lặng đáng sợ kéo dài vài tiếng sau đó, làm không khí như đặc quánh lại, khiến tâm trạng của bạn trùng xuống đầy ngao ngán.

Vậy, hãy lật sang một trang khác và viết lại câu chuyện này. Đúng rồi. Chuyện tôi bị mắng và kể cả là tôi biết mình bị mắng oan. Câu hỏi đầu tiên thường trực trong đầu tôi sẽ là: “Vì sao người ta lại nổi nóng với mình?”. Bạn biết đấy, mỗi khi bạn tức giận cũng vậy thôi. Bạn sẽ nhằm ngay vào thứ khiến bạn ngứa mắt gần nhất và nói dăm ba câu nặng nhẹ với khổ chủ khi ấy cho bõ cơn tăng xông đang diễn ra. Vì sao bạn tức giận ư? Có thể chẳng vì người bị mắng kia. Có thể bạn đang mệt mỏi, buồn bực vì một điều nào đó khác và cần được giải toả. Có thể bạn đang gặp áp lực ở đâu đó, chẳng thể trút đi đâu. Và còn vô vàn các lý do trên trời dưới biển khác, kể cả chuyện giận cá chém thớt hay chuyện bản tính của người mắng bạn chẳng hạn. Và ngay khi tôi mờ mờ nhận ra được lý do vì sao tôi lại trở thành đối tượng bị mắng, vì sao người mắng tôi lại trở nên bực bội với tôi, mọi chuyện hoàn toàn được giải quyết.

Nếu lý do nằm ở tôi, hẳn rồi, tôi sẽ xin lỗi.

Nếu lý do nằm ở phía đối phương, tôi sẽ thực hành bước tiếp theo, cảm thông. Tôi thông cảm cho họ, thông cảm cho những lý do cá nhân khiến họ trở nên bực bội và vô tình hay cố ý trút cơn bực đó vào tôi.

Nếu lý do quá vô lý, tôi sẽ giải thích lại cho họ, nhưng sẽ chỉ nói một lần duy nhất và không đôi co lại. Tôi không cần chiến thắng trong cuộc tranh luận. Tôi chỉ cần họ nghe được thông tin từ phía tôi. Vậy là đủ. Bởi khi cơn giận qua đi, những gì tôi nói vẫn nằm ở đó, còn họ thì sẽ đủ bình tĩnh hơn để nhận ra mình đã từng vô lý, và không còn chiến tranh lạnh với tôi nữa. Tôi không trách móc, nhưng cũng không vồn vã làm hoà. Đơn giản là, tôi không sai hẳn, nhưng cũng không đúng hẳn. Việc tôi xuất hiện trước cơn thịnh nộ của họ đã là không đúng. Và việc tôi từng làm gì đó khiến họ có thể biến nó thành cái cớ để họ tức tôi cũng là sai ở tôi một phần. Thế nên, tôi sẽ không đưa mối quan hệ vào bế tắc chỉ vì mong muốn giành chiến thắng. Tôi không hổ thẹn với lòng mình là được. Cho đối phương thời gian để bình tĩnh nhìn nhận lại có lẽ là giải pháp hoà bình hơn tất cả.

Tôi không cần chiến thắng trong cuộc tranh luận. Tôi chỉ cần họ nghe được thông tin từ phía tôi. Vậy là đủ.

J

Sau mỗi lần như vậy, tâm trí tôi lắng xuống nhiều nhất như tôi từng thấy có lẽ khoảng 72 giờ, rồi mọi thứ lại bừng sáng và hân hoan khi đối phương thoát khỏi tâm trí giận dữ, trở về trạng thái bình ổn của thường nhật và bù đắp lại những vết xước đã gây ra cho tôi. Tôi nhận lời xin lỗi vô hình ấy một cách tự nhiên, không nhắc lại, không trì chiết lại những gì đã xảy ra. Đôi khi, tôi khiến đối phương cảm thấy như đang tạo thêm vài ân huệ. Không sao cả, miễn là tôi biết họ đã vui vẻ và bình ổn trở lại, không còn thấy bức bối trong người nữa.

Dần dà, tôi cảm thấy tâm tư mình nhẹ bẫng. Tôi ít oán thán hơn, ít than thở hơn, ít kêu ca hơn vì những ấm ức thường ngày. Vốn tôi là người nhạy cảm, và chuyện “bán than” là điều diễn ra thường xuyên trước khi tôi thực hành phương pháp này.

Dĩ nhiên, mọi mối quan hệ chẳng thể duy trì một chiều. Sẽ có lúc, thời gian bạn dành cho đối phương để nguôi một cơn giận vô lý là vô thời hạn. Họ không sẵn sàng đối diện với sự thật bạn đã đưa ra. Họ quá sĩ diện vì một điều gì đó mà không thể xuống nước với bạn. Họ chẳng thể bỏ qua cái tôi để tiếp tục mối quan hệ với bạn. Khi đó, mọi thứ sẽ dần trôi vào dĩ vãng, và bạn cũng không cần phải nuối tiếc những dạng quan hệ kiểu vậy.

Tương tự với mọi điều nhỏ nhặt khác trong cuộc sống, khi đột nhiên bạn bị gán những chiếc mác xấu xí không thuộc về mình. Hãy thử hỏi xem “Vì sao lại thế?” và trả lời câu hỏi đó theo cách khách quan nhất bạn có thể nhìn nhận. Sau đó, bắt đầu thực hành thấu hiểu để cảm thông và từ đó lan toả yêu thương.

Biết đâu đấy, một ngày nào đó, bạn cũng sẽ giống như tôi, đủ tĩnh tâm ngồi lại và kể về hành trình riêng của mình, nơi tâm tư bạn chẳng còn mấy xung động của cái tôi vị kỷ.

HN2196,

-J-

Chạm vào định mệnh – Khi phụ nữ biết lắng nghe trái tim mình

Chạm vào định mệnh kể về hành trình chạm vào định mệnh, lắng nghe con tim, lắng nghe chính mình để tự lựa chọn số phận của tác giả ở nhiều lĩnh vực trong cuộc sống. Sự tự lắng nghe, tự thấu hiểu, đổi thay và vươn tới định mệnh được tái hiện qua 5 chương, tương ứng với 5 sự kiện quan trọng trong cuộc đời tác giả:

  • Chương 1 – Sống “sâu”: Những thay đổi trong suy nghĩ, tư duy giúp tác giả chạm đến định mệnh của riêng mình.
  • Chương 2 – Thiền thanh lọc tâm: Hành trình tự thay đổi định mệnh lần thứ hai khi tác giả có cơ hội được tiếp xúc với thiền.
  • Chương 3 – Khởi nghiệp từ số 0: Quá trình tự lực vươn lên để chạm tới định mệnh sự nghiệp của tác giả.
  • Chương 4 – Yêu tỉnh thức: Hành trình chạm đến định mệnh tình yêu và quan điểm của tác giả về tình yêu.
  • Chương 5 – Định mệnh Sunny: Hành trình đón Sunny – con trai đầu lòng của tác giả đến với cuộc đời; một quyết định táo bạo đầy định mệnh.

Cuốn sách tái hiện góc tư duy mới lạ của tác giả về cuộc sống, cách sống, cách lắng nghe bản thân và lựa chọn số phận cho riêng mình, tự tạo ra định mệnh của mình chứ không hề phụ thuộc vào bất cứ ai.
Thông qua Chạm vào định mệnh, tác giả muốn nhắn nhủ độc giả rằng:

Cuộc sống này là của bạn, việc lựa chọn sống như thế nào là ở chính con người bạn. Tôi hy vọng bạn không phải hối tiếc điều gì, rằng bạn đã sống một đời sống ý nghĩa và làm tất cả những điều bạn mong muốn.

Xuyên suốt cuốn sách, độc giả sẽ dễ dàng cảm nhận được câu chuyện chân thực, đầy cảm hứng của riêng tác giả khiến ai đọc xong cũng có một thôi thúc mãnh liệt tìm về bản ngã, về tiếng gọi sâu thẳm bên trong mình.
Một cô gái dân tộc mạnh mẽ vượt qua mọi định kiến xã hội, lắng nghe con tim để lựa chọn định mệnh, tự quyết định số phận của chính mình.
Một trái tim thiện lành, luôn tin vào mặt tốt của mọi sự tồn tại trong vũ trụ, luôn tâm niệm bản thân phải không ngừng trao đi, không ngừng tạo thêm giá trị cho đời, cho người.
Một tinh thần quyết liệt, niềm đam mê cháy bỏng, kiên trì, bền bỉ với những gì mình tin tưởng. Một niềm tin sắt đá, vững vàng, đưa doanh nghiệp bình tĩnh vượt qua những giai đoạn khủng hoảng tưởng như không còn đường cứu vãn.
Cô gái ấy, trái tim ấy, tinh thần ấy là nguồn cảm hứng mạnh mẽ trong Chạm vào định mệnh. Sự quyết liệt của Phương Bùi trên con đường chạm tới định mệnh của chính mình được truyền tải qua từng khúc ca nhẹ nhàng, sâu lắng trong mỗi câu chuyện đời của cô qua cuốn sách. Đi hết từng câu chuyện, người đọc dường như cũng cảm nhận được phần nào hình ảnh của chính mình, cũng có thể có những hình dung cho tương lai về con đường mình sẽ đi và tìm ra định mệnh của mình trong kiếp này.
Có những mong manh. Có những mạnh mẽ. Có những lạc quan vô tận. Cũng có những nỗi buồn sâu lắng. Nhưng sau tất cả, chắc chắn, bạn sẽ cảm nhận được xuyên suốt một tinh thần cầu thị vô cùng đáng quý. Dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, cô gái ấy vẫn sẽ lựa chọn tiến lên, lựa chọn tiếp tục sứ mệnh của mình, tiếp tục vươn tới định mệnh mình muốn có, tiếp tục lắng nghe trái tim mình.
Chạm vào định mệnh có thể sẽ không mang tới cho bạn một lối sống hoàn mỹ, có thể sẽ khiến bạn cảm thấy quen thuộc vì đâu đó xung quanh cũng có những con người tương tự với cách tư duy và cách sống tương tự; nhưng Chạm vào định mệnh chắc chắn sẽ mang tới cho bạn cảm giác muốn sống, muốn được là chính mình, muốn được tự tay viết lên trang sách cuộc đời mình theo cách chân thực nhất, đúng ý nguyện nhất… chỉ cần bạn biết lắng nghe mình bằng cả trái tim.

HN27220,

– J –

[Sách của Di] Phù phép 8 tiếng làm việc hiệu quả

Lấy cảm hứng về một ngày làm việc của chú mèo Bino, tác giả đã đưa ra các phương pháp làm việc hiệu quả đẩy lùi sự trì hoãn để giải quyết các công việc deadline mà bất kỳ ai cũng gặp phải. Giọng văn nhí nhảnh, hóm hỉnh của một chú mèo “bận trăm công nghìn việc” sẽ được giải quyết hiệu quả trong nháy mắt bằng phương pháp khoa học, thực tế.

Dành tặng cho những ai đang dành cả thanh xuân để bơi trong công việc đầy vô định

Dành tặng cho những tấm thân uể oải và luôn sợ hãi bình minh như một thới quen đấy cố hữu. Bởi bình minh đồng nghĩ với việc… phải – đi – làm

Dành tặng chút động lực cho các bạn học sinh, sinh viên, công nhân viên chức, nhân viên ở bất cứ đâu bất cứ hoàn cảnh nào

Trích đoạn:

“Bắt đầu từ niềm vui trở lại trong công việc của bạn. Rồi đến niềm vui trở lại trong công việc của đồng nghiệp xung quanh.

Rồi tiếp tục lan tỏa nó cho nhiều nhiều người hơn nữa khi chia sẻ những bí kíp bạn và mình vừa biết được. Từng bước, từng bước vậy thôi, bạn thân mến, cuộc sống chẳng phải sẽ tràn ngập phép màu hay sao?”.

“Trước một ngày làm việc mệt mỏi, chất ngất và không biết bắt đầu từ đâu, hãy đặt bút xuống và viết ra hết những gì bạn cần làm hay bạn nghĩ là mình cần làm. Sau đó, chọn đại một việc để làm trước”.

Link đặt sách:

https://www.fahasa.com/phu-phep-8-tieng-lam-viec-hieu-qua.html

https://tiki.vn/phu-phep-8-tieng-lam-viec-hieu-qua-p32192501.html

Tôi và gã (2)

Bữa nay gã nói tôi mong manh.

Gã là Nhân Mã thứ hai nói với tôi điều đó.

Chàng Nhân Mã đầu tiên ôm lấy tôi trên thành cầu, thủ thỉ những lời như vậy với tôi, đã lặng lẽ rời xa tôi theo một cô gái khác, sau khi dẫn tôi về gặp gia đình.

Thế nên, câu mong manh từ gã… đáng để giật mình sao.

Đến cả gã, đến cả tâm hồn tôi tưởng như đã gần đồng điệu ấy, hóa ra vẫn e ngại tâm hồn luôn chực vỡ tan nơi tôi. Hóa ra, gã chẳng phải tấm phiên lớn, hoặc sẽ chẳng muốn trở thành tấm phiên lớn che chở cho đời tôi, cho bản ngã thẳm sâu trong tôi được tự do vẫy vùng dưới nắng. Hóa ra, gã cũng như bao người, cũng chỉ cần một chốn yên thân, an toàn cho mọi sự.

Tôi chẳng thể trách gã.

Cũng chẳng muốn trách mình.

Tôi là vậy. Không khước từ.

Cái mong manh ấy, tôi vẫn có thể tự che chở mình suốt bao năm qua. Gã không sai khi chẳng thể chở thành bức tường đủ lớn để thay tôi che chở chính tôi. Chỉ là tôi sai khi vô tình nuôi hi vọng.

Mỗi năm một cánh cửa khép lại. Mỗi năm một con tim khép lại. Có lẽ năm nay sẽ là gã. Tôi cũng đã quen dần.

Quen có người đến bên thế giới của tôi. Quen vui vẻ mở lòng đến những gì mong manh nhất. Quen đợi chờ người ta suy nghĩ thật kỹ xem có muốn thay tôi canh gác tâm hồn dễ vỡ của riêng tôi. Quen những cái lắc đầu ái ngại.

Tôi không nề hà những bước lùi chân ấy.

Tôi chỉ cười chính mình vẫn có thể tiếp tục đón nhận khách viếng thăm như chưa từng bị tổn thương.

Có lẽ tôi trung dung thật.

Hoặc có lẽ khát khao yêu và được yêu trong tôi lớn tới mức có thể kiên nhẫn đến thế chỉ để chờ đợi một cái gật đầu.

Tôi không biết.

Số phận có lẽ cũng không biết.

Chúng tôi chỉ biết lặng lẽ song hành cùng nhau cho đến một ngày tìm ra lời giải đáp… hoặc không.

Ừ thì. Gã vẫn ở đấy thôi. Câu chuyện vẫn chưa tới một hồi kết nào cụ thể. Năm còn dài. Tháng còn dài. Vội chi.

#Lê_Di

Chữ “Hiếu” bỏ quên

Lâu rồi mới lại biết sợ.

Lâu rồi tôi mới gặp lại nỗi sợ hãi ấy.

Nỗi sợ một ngày tôi chẳng thể cố gắng yêu thương ba mẹ mình thêm nữa.

Nỗi sợ một ngày tôi vì những yêu thương chẳng thể cố nặn thành hình, mà lãng quên mất đấng sinh thành của mình.

Nỗi sợ rằng rồi con cái tôi sau này cũng sẽ noi gương theo người sinh thành dưỡng dục nó mà cũng sẽ rời bỏ tôi theo cách tôi đã vô thức rời bỏ ba mẹ như bây giờ.

*

Tuổi thơ của tôi gắn liền với mục tiêu, kỳ vọng, sự quản giáo, những luật lệ, những nguyên tắc, những việc được và không được, những việc phải và không phải. Hoặc là thật thế. Hoặc là tiềm thức ấu trĩ của tôi chỉ lưu lại những ấn tượng sâu sắc nhất, khiến mọi yêu thương dù có cũng sẽ nhạt nhòa vào vùng quên lãng.

Nhưng không sao. Tôi vốn quen với những khô cứng ấy. Tôi biết ơn những nghiêm khắc ấy gọt dũa nên một tôi của ngày hôm nay.

*

Ngày tôi bắt đầu biết loay hoay với con tim loạn nhịp của mình, tôi thảm thiết cầu xin một điểm tựa. Nhưng tuổi niên thiếu của tôi vẫn vậy. Vẫn chỉ gắn chặt với những mục tiêu, kỳ vọng, sự quản giáo, những luật lệ, những nguyên tắc, những việc được và không được, những việc phải và không phải.

Tôi ngậm ngùi rời xa hai mối tình đầu tiên. Con tim đau như cắt, chỉ biết một mình chịu đựng. Mối tình thứ ba diễn ra trong câm lặng rồi cũng đành lỡ dở vì tôi chẳng dám công khai. Mối tình thứ tư dù được thừa nhận nhưng dường như con tim chằng chịt tổn thương của tôi đã chẳng thể nào rung động lại được nữa… thế nên cũng chẳng thể coi đó là một tình yêu.

Tôi chưng hửng. Tôi chẳng biết trách ai. Có lẽ tôi nên tự trách chính mình đã không kiên định với tình cảm của mình. Ai lại trách móc bậc sinh thành cấm cản. Tôi vẫn tự nhủ lòng họ có lý do riêng. Còn con tim tôi. Thôi thì. Là do tôi không mạnh mẽ.

*

Ngày tôi hào hứng với cuộc đời mới sau cánh cổng trường đại học. Tôi tĩnh tại hơn cho tôi của thực tại. Tôi cảm ơn những tổn thương, áp lực trong quá khứ đã tạo nên một tôi của ngày đó, tự lập, vững vàng cho mọi chông gai trước mắt. Tôi đã bước đi những bước đầu tiên trên hành trình sự nghiệp thuận chèo xuôi mái như vậy cho tới tận bây giờ, mặc cho đang đứng dưới bất cứ mái nhà nào.

Với tất cả lòng biết ơn, tôi háo hức báo hiếu theo kỳ vọng ba mẹ thường nói với tôi. Tôi mong mỏi việc cố gắng trưởng thành, cố gắng trở thành con người ba mẹ tôi vẫn nói sẽ giúp tôi thoát khỏi thế giới của những mục tiêu, kỳ vọng, sự quản giáo, những luật lệ, những nguyên tắc, những việc được và không được, những việc phải và không phải.

Nhưng dường như…

… càng nỗ lực, tôi càng thấy mình đuối.

… càng cố gắng, tôi càng thấy thêm kỳ vọng đặt rải dần ra trước mắt.

… càng đi, tôi càng thấy tương lai về một cái gật đầu mãn nguyện của ba mẹ trở nên xa vời.

Thoáng chốc, tôi chợt nghĩ, nếu như đã chẳng thể đáp ứng được, chi bằng tôi cứ an yên với thực tại của riêng tôi thôi vậy.

Tôi ngừng cố gắng. Ngừng lại tất cả. Bắt đầu cuộc sống cho riêng mình. Chôn chặt những tổn thương quá khứ xuống. Không truy cứu thêm nữa. Tôi tưởng mình… đã có thể thứ tha…

*

Ngày nhận ra sự tổn thương của tôi, ba mẹ tôi quay lại, cố gắng hàn gắn, cố gắng bù đắp cho tâm hồn đã mong manh rạn nứt của tôi những ngày ấu thơ, niên thiếu. Tôi biết ơn lắm. Cố gắng mở lòng ra đón nhận. Cố gắng cảm nhận tình thương được thêm chút nào hay chút ấy. Chẳng phải tôi đã từng khát khao sao? Giờ có trong tay rồi. Nên tận hưởng chứ. Tôi biết thế. Tôi cảm ơn nhiều lắm.

Nhưng rồi tôi chợt nhận ra. Tất cả chỉ là tôi đang giả vờ sống trong thực tại vừa mới có. Hóa ra. Tôi chưa từng quên đi những thương tổn trong quá khứ. Hóa ra. Tôi chưa từng buông bỏ những chấp niệm đã lỡ hằn in quá sâu trong tiềm thức. Hóa ra. Tôi chỉ đang cố gắng hoàn thành nghĩa vụ của một đứa con theo như những gì xã hội đã liệt kê. Chứ không hề có chút thực lòng nào với đấng sinh thành. Bất giác, tôi thấy sợ hãi chính mình.

*

Tôi hiểu tình yêu phải đến từ cả hai phía mới là một tình yêu trọn vẹn. Thế mà điều gì đã xảy ra để đến giờ này tôi không có cách nào cảm nhận được tình yêu từ ba mẹ… để rồi chẳng thể trao đi thực lòng thứ tình cảm vốn được cho là cao quý nhất của vũ trụ này. Tôi không thấy yêu ba mẹ. Hẳn vậy. Ba tôi. Tôi có thương ông. Ý nghĩ về việc một ngày không còn ông nữa đủ khiến tôi đau lòng và muốn chạy thật nhanh đến bên ông. Nhưng mẹ tôi. Tất cả chỉ là để làm tròn nghĩa vụ. Tôi vẫn đang loay hoay với chính cõi lòng mình, loay hoay làm sao để cảm xúc dành cho mẹ tôi tối thiểu giống được cảm xúc tôi đang dành cho ba mình lúc này.

Có lẽ, đứng ở góc nhìn của một người thứ ba, tôi sẽ là đứa bất hiếu, bất trị nhất dải ngân hà. Làm gì có đứa con nào lại có thể thừa nhận mình không hề yêu ba mẹ. Ở bất cứ đạo nào, đó cũng là hành vi bất hiếu không thể dung thứ. Tôi vẫn không thể tự ép bản thân mình đi nghe các buổi diễn thuyết về hiếu đạo, hay tiếp xúc với bất cứ thứ gì liên quan đến hiếu đạo cũng chỉ vì mấy chữ không-thể-yêu đó. Bất hiếu là đấy chứ là đâu.

Giờ này. Tôi đang khẩn nài một ý niệm. Một ý niệm đủ để tôi vin vào và xây dựng tình thương thực tâm bên trong cho ba mẹ mình. Về lý trí, tôi không muốn 30 năm hưu trí của ba mẹ tôi phải chìm trong áy náy hay hối hận về những gì đã gây ra cho ấu thơ và niên thiếu của tôi. Nhưng cảm xúc và tiềm thức vẫn luôn là thứ tréo ngoe khiến tôi không phải lúc nào cũng có thể tự kiểm soát tâm thân mình. Tôi đã từng may mắn có được những ý niệm giúp tôi buông bỏ được sân si trong tình yêu, công việc, cuộc sống… Và giờ, tôi tiếp tục lang thang, đi tìm ý niệm để buông bỏ được sân si, sân hận với những tình thân dưới cùng một mái nhà hiện tại của tôi. Nếu may mắn, có lẽ ai đó sẽ vô tình mang tới cho tôi câu trả lời. Nếu không, tôi cũng đành chấp nhận, cho bản thân thêm vài năm nữa để trường thành, để giác ngộ, và hi vọng đến một ngày tôi có thể tự thân tìm ra ý niệm của riêng tôi, làm đầy lại chính tôi, yêu thương ba mẹ tôi theo đúng định nghĩa của yêu thương chứ không chỉ còn là giả vờ cho xong chuyện.

Cảm ơn vũ trụ đã dắt tôi đi được tới những dòng này.

Tâm tôi chỉ yên hơn được một phần.

Nhưng rồi sẽ ổn.

Cảm tạ nhiều.

Bằng tất cả lòng thành.

Tôi.

Nhật ký 72 giờ “down”

ld20180722

Một cơn “down”, tên thuần Việt là một cơn “chán nản”, một cảm giác hết sức thông thường nhưng đôi khi lại khiến bạn cảm thấy khó chịu, hoang mang, thậm chí là hoảng sợ… cho đến khi bạn chịu tĩnh lại… và quan sát nó… thật nghiêm túc.

Ngày đầu tiên, bạn chỉ thấy mình hơi mệt, đột nhiên không muốn làm bất cứ việc gì, hoặc dù có muốn thì cũng không biết bắt đầu từ đâu. Kế đó, cơn buồn ngủ bắt đầu. Bạn hủy toàn bộ lịch tập, đói nhưng không thiết tha ăn uống, sức lực còn lại chỉ đủ để xem mấy tập phim truyền hình và vài chương trình thực tế. Nói chính xác ra thì bạn chỉ còn đủ sức ngồi yên một chỗ và vô tình ngẩng đầu lên gặp đúng cái ti vi đang mở.

Ngày thứ hai, bạn thức dậy trong trạng thái vô thức, lẫn lộn giữa cơn mơ miên man đêm hôm trước và thực tại mơ hồ sáng hôm sau. Sức ép từ gia đình và cuộc sống dẫu làm bạn bận rộn đôi phần, nhưng mọi hành xử trong ngày hôm đó đều không mang tới cho bạn bất cứ cảm giác gì cụ thể. Bạn rơi vào trạng thái lơ lửng của cảm xúc, cảm giác như vừa bị số phận ném thẳng vào cõi hư không không thương tiếc. Thay vì chống trả, bạn thả lỏng bản thân, kệ cho cơn “down” bắt đầu ngấu nghiến từng thớ cơ, từng hơi thở; kệ cho trọng trường Trái Đất kéo trọn tấm thân bạn xuống, khiến bạn như đang bước đi trên một hành tinh khác; kệ cả thế giới đang vận hành, bạn đóng băng chính mình lại và bắt đầu chìm xuống cõi hư không bạn vừa bị số phận ném vào. Giấc ngủ kéo dài, những đờ đẫn kéo dài, những thẫn thờ kéo dài, vô nghĩa cũng kéo dài theo cũng những cơn mơ bất tận, nhiều tầng lớp.

Ngày thứ ba, tất cả còn lại chỉ là cảm giác muốn ngủ. Cơ thể bạn không phản hồi bất cứ yêu cầu nào của não bộ. Bạn chỉ buồn ngủ, tới mức có thể sẽ nghĩ rằng tất cả những gì vừa trải qua chỉ là hệ quả của những ngày thiếu ngủ trong tuần. Bạn bắt đầu đói, nhưng lại quá thèm ngủ để thức dậy. Bạn tiếp tục chìm vào những giấc nửa mơ nửa tỉnh đến tận giữa trưa. Ngay sau bữa ăn tạm bợ giữa trưa, bạn lại tiếp tục buồn ngủ, lại tiếp tục chìm vào cơn mộng mị. Vật vờ không khác một con nghiện, đôi chút lo lắng bắt đầu trỗi dậy, nhưng rồi cơn “down” tiếp tục thuyết phục được bạn sẵn sàng đóng băng nguyên cả tuần tới bên cạnh nó, sẵn sàng tin rằng thời gian của bạn còn dài, còn nhiều cơ hội để cứu vớt lại những gì bạn đang dần dần bỏ lỡ. Dĩ nhiên, trong giấc mơ miên man và cơn thèm ngủ mãi không dứt, bạn thỏa hiệp ngay lập tức với những suy nghĩ đường mật. Âu cũng là điều dễ hiểu.

Bạn tỉnh dậy đúng giờ cơm tối. Ăn uống đại khái rồi thở nhẹ ra một cái đầy vô nghĩa. Bạn bắt đầu bước ra khỏi nhà, mua một vài nhu yếu phẩm, bật điện thoại, thả một “comment” có phần buồn cười lên bức ảnh bìa một người bạn mới đăng, cười một cái đắc chí cho khiếu hài hước của mình, bước đi bắt đầu có phần hào hứng.

Vừa khớp giờ thứ 72, bạn nhận ra mình bắt đầu phấn chấn lên mà chẳng có lý do giải thích nào cụ thể. Cơn “down” bắt đầu lui dần. Bạn cảm nhận rõ ràng nó đã nói lời tạm biệt và đi vào giấc ngủ của riêng nó, trả lại cơ thể và lý trí cho bạn. Và ngay lúc đó, bạn biết, mình bắt đầu hồi phục.

Một cơn “down” vốn dĩ không đáng sợ nếu bạn dám nương theo nó đến tận cùng. Cũng giống như một người sẽ chán chẳng muốn trêu bạn nếu bạn không có phản ứng chống đối mà chỉ mỉm cười chấp nhận.

Quan sát sự thay đổi của cơ thể, quan sát cơn “down” khi nó bắt đầu xuất hiện, thả lỏng bản thân và để nó trôi qua cơ thể một cách tự nhiên, bạn sẽ nhanh chóng thoát khỏi nó hơn là cố chấp chống lại, cố gắng gồng mình để nó không thâm nhập vào cơ thể. Vốn dĩ, sự dồn nén của một cơn “down” không phát sinh từ bên ngoài, mà bùng nổ từ bên trong. Bạn càng nén nó xuống, sức phản đòn của nó càng lớn, bạn càng dễ bị tổn thương.

Mọi sự diễn ra đều cần thuận theo tự nhiên. Một cơn “down” cũng vậy. Hãy để nó phát triển tự nhiên bên trong cơ thể bạn, rồi tự nó sẽ tan theo lẽ tự nhiên, giống câu chuyện 72 giờ ở trên vậy.

Lê Di.