Dành tặng mùa Valentine thứ 3… 
Mùa lạnh. Phải. Cái lạnh về gần như trong vô thức. Ta vẫn thầm hờn… thầm giận khi con nắng choán đi cái vị Tết ta hằng mong… nhưng đến khi nó quay trở lại, ta chỉ ước nó chưa từng tồn tại.
Hai năm. Có thể nói là đủ dài cho vòng quay lặp lại. Câu chuyện vẫn ngần ấy chi tiết… chỉ có điều ta đã đứng lên trên 1 vòng trôn ốc… và lần này không phải ta. Chỉ vậy.
Ta gõ cửa. Cánh cửa tự mở ra với vô vàn những bức tranh đẹp. Phải. Rất nhiều. Có lẽ cái duy nhất thiếu trong căn phòng đó là một tấm gương mà chiều dài của nó thì quá ngắn đến độ ta còn chưa kịp đặt mua thêm cho nó sáng hơn chút đỉnh.
Tay nắm cửa tự xoay và một hơi nước nhẹ đẩy ta ra. Ta chới với, tưởng như đang rơi nhưng rồi không phải. Ta đứng một chân trên mảnh đá lơ lửng trôi dọc triền vực thẳm. Không buông. Không rơi. Ta. Vô định.
Mùa Valentine cô đơn thứ 3. Ta bay nhảy đủ khung trời rồi vô tình tự đẩy mình ra khỏi vòng yêu thương để đón Valentine trong giá lạnh. Ta thường không tiếc một cuộc tình đã qua. Chỉ là ta luyến lưu cái cảm giác ái tình mặn nồng của mọi tình yêu mới chớm. Lần duy nhất ta nuối tiếc một con người đã xa rồi… câu chuyện buồn của 2 năm về trước.
Ta lạc. Phía sau cánh cửa đó không có lối đi hoặc có chăng một lần nữa ta phải tự vẽ đường đi cho riêng mình. Có lẽ ta sẽ bơ vơ thêm một quãng thời gian khá lâu… khá lâu nữa… Có lẽ vậy.
– You want to see a lovely Gryffindor witch or a gentle lady today?
– Gryffindor for sure.
Ta vô tình hình dung một con nhóc ngẩn ngơ trong hiệu sách, quàng đồ nhà Gryffindor, lang thang cả chiều rồi ra về với mấy thứ đồ nghịch ngợm hay lặng thinh một góc cafe nào đó ngâm nga vài mẩu truyện của Marc Levy…
Chợt nhớ… Lâu rồi… Ta chưa vẽ ra cái gì cho năm mới…
HN11214
15:39
Jessy

![944827_708885229122326_842545667_a[1]](https://i0.wp.com/jessaminetran.com/wp-content/uploads/2014/01/944827_708885229122326_842545667_a1.jpg)









Nỗi đau do nó tự cầm kiếm đâm vào tim. Nỗi đau do nó tự tạo ra để một mình gặm nhấm cái khổ sở… để khi tỉnh lại còn biết rằng mình đang được yêu nhiều lắm. Cứ như thế, trái tim nó rung lên từng đợt theo dòng nức nở chỉ để đổi lấy một ngày nắng đẹp cười hiền cho miền kí ức vẹn nguyên hạnh phúc. Thói quen lạ lùng đó của nó thật khó để gọi tên.