Hà Nội – Ngày đủ cảm xúc để viết 1 cái gì đó.

Có những phút buông tay vội vã.

Có những cái ôm chỉ đơn giản thoáng qua.

Có những chiếc hôn vô tình bay theo gió.

Có những cuộc tình cũng chỉ gọn phút giây.

buong-tay-de-anh-ra-di

“Hà Nội, giây buồn… phút nhớ… giờ đau thương… ngày không quên… tuần so sad…”

Đã từng khóc rất nhiều vào 7h sáng 1 ngày đẹp trời nào đó khi bắt đầu đọc được dòng này. Hình như là lần đầu tiên nhận được cái gì đó chân thành vào sáng sớm. Và cũng từ đó trở đi, luôn dễ rơi nước mắt vì những điều lãng mạn, buồn, tình cảm và thật lòng.

Biết mít ướt từ đấy và cũng nhạy cảm hơn từ đấy. Cảm xúc nhiều hơn. Viết lách nhiều nhất cũng là vào cái quãng thời gian ngắn ngủi đẹp đẽ đó. Ừ. Vẽ đủ những khoảnh khắc đẹp nhất đó rồi nên cũng bão hòa dần cho những yêu thương sau tiếp.

Tình yêu và nước mắt luôn là 2 thứ song hành nếu mình có tình cảm thật sự. 1 lời tỏ tình tuyệt vời là lời nói có thể khiến mình khóc thật sự cùng cảm xúc và hình như chưa lúc nào từ sau quãng thời gian đó mình lấy lại được cảm giác như vậy cả.

Có những sự trẻ con đã lấy đi nhiều thứ. Trách cái non nớt của ngày này 6 năm về trước khi không đủ kiên định với chính con tim mình. Rồi cứ kiếm tìm hoài những mảnh vỡ kí ức trôi dạt nhiều phương nơi Hà thành buồn hiu từng góc trời kỉ niệm. Hợp rồi lại tan. Chia ly rồi hội ngộ. Nhưng chưa từng 1 lần cảm nhận được những gì đã mất. Nhớ. Thật nhiều.

Trước chỉ khóc cho riêng mình rồi thầm trách số phận đưa đẩy con tìm luôn chỉ buồn thương quá khứ. Giờ thì khóc cho bất cứ mảnh đời, mảnh tình vụn vặt. Dễ xúc động. Dễ thương cảm cho những tâm hồn, những câu chuyện dù nhỏ nhất. Dễ rơi. Dễ buông lơi cảm xúc cho những lúc thật lòng.

Hà Nội lạnh dần siết chặt những niềm riêng. Để tình cảm chi phối luôn là cái sự nguy hiểm nhất của cuộc sống. Nói không thèm thì là ngoa thật. Nhưng để thấy được 1 người có đủ tình yêu làm lay động con tim lại là chuyện khó. Vậy nên cứ bô lô ba la với thiên hạ cái sự vô cảm tự mặc định cho mình.

Tình yêu giờ không chỉ là 1 cái đẹp đẽ để viết thêm vài dòng nhật ký mà sẽ là sự biết ơn vô bờ cho những con tim đủ cảm thông và đón nhận vô điều kiện, là sự trân trọng từng phút giây bởi biết đâu ngày mai lại khóc mà không phải niềm vui.

Nếu…

HN121212

23:32

Jessy

Unknown's avatar

Author: jessaminetran

I'm just like the wind. Nevermind!

Leave a comment