Đi nhanh và đi xa – P2

2012…

“Người ta nói để đi nhanh, bạn nên bước đi 1 mình, nhưng để đi xa, bạn cần đồng hành cùng với nhiều người.”

– Đi nhanh và đi xa –

 

2014…

Để đi nhanh hơn, bạn cần người giỏi. Để đi xa hơn, bạn cần người đồng chí hướng.

Một tổ chức muốn thành công chóng vánh, họ cần nhân sự giỏi. Một tổ chức muốn phát triển lâu dài, họ cần những con tim cùng chung định hướng.

Hầu hết sẽ chẳng ai gặp khó khăn gì khi lựa chọn giữa việc muốn đi nhanh hơn hay xa hơn. Bất kỳ lãnh đạo nào đủ nhạy cảm đều xoay chuyển rất tốt mục đích của mình theo thời điểm để đưa ra quyết định về việc đưa tổ chức đi nhanh hay đi xa. (Nếu không làm được điều đó thì chỉ nên gọi họ là “nhà quản lý”). Câu hỏi khó khăn hơn luôn là: “Bạn cần người giỏi nhưng không đồng chí hướng hay người đồng chí hướng, cần thời gian đào tạo và không thể phát triển đến ngưỡng của người giỏi kia được?”. Dĩ nhiên là ban sẽ chẳng thể nào tìm được một người giỏi và đồng chí hướng vì tỷ lệ đó rất hiếm hoi trên tập ứng viên bạn tuyển dụng, dù trong bất cứ môi trường nào.

 

Từ học nhóm đến hoạt động của một tổ chức.

Quay trở lại ghế nhà trường với khối lượng bài tập nhóm đồ sộ hàng kỳ.

Việc nhóm của bạn hoàn thiện sản phẩm cuối cùng đến đâu phụ thuộc nhiều vào cá tính của các thành viên hợp lại. Bỏ qua giả thiết bạn giỏi, bạn muốn đi thật nhanh về đích và quyết định làm hết công việc của nhóm trong vài đêm và lăn ra ốm vào cuối kỳ. Bạn lúc này khôn ngoan hơn những năm trước, chọn việc sẽ chia sẻ và cùng làm với tất cả các thành viên trong nhóm để có kết quả công việc ăn ý hơn và nhẹ nhàng hơn. Ngay lập tức, bạn sẽ đối mặt với một cuộc tranh luận mà vốn tâm lý Á Đông nói chung không hề ưa gì.

 

May mắn cho bạn nếu bài tập đó chỉ gói gọn trong vài tuần hay một tháng và vấn đề chỉ phải trình bày thuần trên sách vở vì dù có hợp nhau hay không, có cùng chung hướng phân tích hay giải quyết hay không thì các bạn cũng dễ dàng bổ ngang dàn bài để mỗi người tự làm phần của mình và tự trả bài. Bạn vẫn sẽ có điểm cá nhân tốt, các phần dù không liên quan lắm nhưng cũng sẽ chẳng ảnh hưởng mấy vì cơ bản những gì bạn lấy từ trong sách đã chiếm quá nửa số điểm của bạn rồi, phân tích thêm chắc cũng chỉ để làm màu.

 

Trái lại, mọi chuyện sẽ rất khác nếu bài tập của bạn lớn hơn, cần phân tích rộng hơn và mang tính chất tự nghiên cứu nhiều hơn, câu chuyện sẽ làm bạn phải suy nghĩ lại, “Tại sao tôi lại chọn một nhóm như thế này?”, “Tại sao tôi lại bị vào một nhóm như thế này?”,… Vấn đề không phải là bài tập khó mà là nội tại nhóm không cùng quan điểm, không đồng chí hướng. Đến lúc này thì dù cả nhóm có giỏi đến đâu, kết quả cuối cùng cũng bị phá tan hoang và chả liên quan gì. Câu chuyện không phải là ai đúng ai sai mà là cùng nhau chọn ra một hướng đi cho phù hợp. Bạn sẽ không đạt được gì nếu không vượt qua được ải này. Và dĩ nhiên, nếu không đủ cứng rắn, khôn khéo hay thông minh để thuyết phục những người “giỏi” còn lại – thứ hiện thức khá khó và hiếm khi xảy ra – thì thứ duy nhất bạn muốn lúc đó chỉ là “Tôi cần người ủng hộ!”, “Tôi cần người cùng chí hướng!”.

 

Thực tế cũng cho thấy rằng việc cùng làm và phát triển ý tưởng theo mục tiêu thống nhất đem lại kết quả tốt hơn nhiều so với việc xé lẻ bài ra cho từng cá nhân làm riêng cả về phương diện nhóm, cá nhân và vấn đề điểm số.

 

Điều tương tự cũng sẽ diễn ra với một tổ chức, dù hoạt động có lợi nhuận hay không.

 

Như đã nói ở trên: “Một tổ chức muốn thành công chóng vánh, họ cần nhân sự giỏi. Một tổ chức muốn phát triển lâu dài, họ cần những con tim cùng chung định hướng.”. Đặt vị trí vào một người vừa lên nắm quyền lãnh đạo một tổ chức, nhiệm vụ sẽ cực kỳ bất khả thi nếu xung quanh bạn không có lấy nổi một vài người cùng chí hướng. Quan trọng không phải là việc con đường bạn muốn đi đúng hay sai, vì mọi con đường đều dẫn đến thành Rome, chưa kể bạn vẫn đang ở độ tuổi còn quá trẻ để được phạm sai lầm thêm vài năm nữa; quan trọng là bạn có những người sát cánh và ủng hộ để thực hiện con đường đó theo đúng những gì bạn vẽ ra. Việc cùng đi, cùng vấp ngã, cùng rút ra bài học, cùng đứng dậy với người đang dẫn dắt tổ chức của bạn tốt hơn nhiều so với việc bỏ mặc anh ta tự điên cuồng với ý tưởng bạn cho là ngớ ngẩn, tự vấp ngã và bạn thì đứng cười hả hê khoái chí. Có thể điều đó không ảnh hưởng đến bạn nhưng chính bạn lại là nhân tố đang vô tình hay cố ý gián tiếp phá tan tổ chức.

 

Dù ở vị trí nào thì những hành động và phản ứng của bạn sẽ luôn có tác động nhất định đến những người xung quanh. Đừng nói là bạn chỉ “tâm sự” với những người “không quan trọng” vì mọi thành viên trong tổ chức đều là một phần của mắt xích và chỉ cần vài cái mắt bị mẻ thôi thì đã khó đạp nổi xe rồi. Vậy nên, nếu đã không muốn làm thì hãy chủ động rút chân ra, bạn sẽ có ích hơn rất nhiều việc cứ yên vị trong tổ chức mà không có bất cứ nỗ lực gì ngoài nỗ lực “tâm sự”. Còn trong trường hợp, bạn luôn khẳng định mình còn yêu tổ chức, còn nặng tình với nơi đã nuôi dưỡng con người bạn, thì cái duy nhất bạn cần gác lại là “cái tôi” đang phật ý vì không được trọng dụng ý tưởng, vì thực chất, nếu không là lãnh đạo, bạn vốn đã không có quyền quyết định. Thứ duy nhất bạn có thể quyết định là ra đi hoặc ở lại toàn tâm toàn ý phát triển con đường lãnh đạo tổ chức đề ra và hướng những người xung quanh tập trung vào định hướng đó.

 

Không phải nghiễm nhiên, những người đang làm bạn không phục kia, họ ngồi được ở vị trí đó (bỏ qua các trường hợp “nhất quan hệ – nhì tiền tệ”). Vậy nên, trừ khi bạn đủ cứng để lật họ xuống và xây dựng đế chế cho riêng mình, thì hãy chỉ dừng ở việc góp ý có tính xây dựng và ra đi nếu mọi việc diễn ra đi ngược lại với lẽ sống của bạn.

 

Câu chuyện nói xa xôi có thể nhìn về thời phong kiến khi các nhân sĩ chọn chủ để thờ hay các thủ lĩnh chọn tướng để dùng. Vua hùng đến mấy không phải tướng tài nào cũng phục tùng. Tướng giỏi đến đâu không phải vị vua nào cũng có thể trọng dụng. Đơn giản vì lí tưởng của hai bên không thể chung đường.

 

Rồi. Xong phần lan man với tư cách là một thành viên. Lâu không viết lách ý tứ lủng củng không thoát được. Hẳn là lụt nghề.

 

Làm lãnh đạo phải biết “nhẫn” và có “tâm”

 

Lúc nào cũng vậy, tổ chức dù mạnh đến đâu cũng luôn trong trạng thái đối mặt với sóng gió tiềm tàng, nhất là trong quá trình chuyển giao về nhân sự hay định hướng – thời điểm nhạy cảm dễ làm lung lay lòng người nhất. Dĩ nhiên nếu bạn đủ khôn ngoan thì hai việc dưới đây luôn là cái được bạn ưu tiên nếu muốn duy trì tổ chức của mình đi một cách lâu dài.

 

Đầu tư cho người có tiềm năng và hiểu bạn.

 

Vấn đề của bạn sẽ trở nên thật sự bất khả thi nếu bạn nằm dài tận hưởng vinh quang chờ thủy triều lên rồi mới xách ghế chạy vào bờ, vì đảm bảo bạn sẽ còn chẳng kịp nhấc nổi mông dậy khi sóng tới. Chuyện đố kị, bất mãn dù ít hay nhiều đều đã luôn có mầm mống từ khi bạn vô tình hay hữu ý bị đẩy lên vị trí lãnh đạo. Chuyện gặp khủng hoảng nhân sự sẽ chỉ là vấn đề sớm hay muộn với bạn mà thôi. Đơn giản thì là vì con gà tức nhau tiếng gáy. Bạn vào tổ chức cùng lúc với người ta rồi một ngày đẹp trời bạn ở vị trí cao hơn người ta, âu họ cũng có tí chạnh lòng dù ngoài mặt vẫn tươi cười với bạn. Ở cái độ tuổi ngoại tứ tuần mà người ta còn khó giữ được bình tĩnh cho những chuyện như vậy thì trách sao được bạn vẫn đang ở lứa 18 – 20 mà không khỏi ganh tị với đứa bạn thành công hơn mình. Vậy nên, dù bạn ở vị trí đang ghen hay được ghen thì cũng đừng đặt bút tự hỏi tại sao, vì tâm lý chung nó thế và nó cũng sẽ hết nhanh thôi khi người đang ghen tìm được chốn dung thân và phát triển lý tưởng của riêng mình hoặc hi hữu bỏ được cái cố chấp trẻ con và không còn tiếc những thứ phù du vốn chẳng phải của họ. (cái viễn cảnh sau có vẻ lởm và cần độ nhanh thì 2 3 năm may ra mới thấy)

 

Còn bạn, sau khi học được cách không sốc trước những phản ứng “bình thường” đó rồi thì chịu khó tập trung cho những gì hiện tại, vào những người tin tưởng bạn, vào những người tiềm năng bạn có thể đào tạo được và vào những gì bạn có thể nỗ lực để đi đúng con đường mình đã chọn và luôn tin vào những gì mình làm sẽ tốt cho tổ chức. Đừng quá lo lắng về việc bạn có thể đang vô tình phá hoại vì nếu thật sự điều đó xảy ra, tự những người tâm huyết, những người sáng lập tổ chức sẽ rước bạn xuống ngay tắp lự. Đừng quên rằng phía sau một tổ chức luôn có những người cha, người mẹ thân sinh và đỡ đầu đang theo dõi bạn, và lý do duy nhất họ chọn bạn là vì bạn có cùng lý tưởng và năng lực của bạn có nhỉnh hơn những người cùng lứa.

 

Việc đi cùng với những người hiểu mình, đào tạo những người có tiềm năng và có thể hiểu mình sẽ giúp bạn rảnh tay hơn và chèo lái con thuyền của mình dễ dàng hơn rất nhiều. Đừng ngại tốn thời gian. Bạn cần một chữ “nhẫn” để làm tốt điều này.

 

Không tiếc những người đã ra đi.

 

Và cuối cùng, bạn cần có “tâm” để biết nắm những thứ cần nắm, buông những thứ cần buông, không nắm nhầm những cái cần buông và không buông nhầm cái gì cần nắm(mượn tạm ý tứ của một thầy dạy quân sự trong giờ chiến thuật – sưu tầm). Việc ích kỷ cho bản thân cảm xúc của bạn chính là ích kỷ cho tổ chức và cho người bạn muốn giữ khi họ không còn phù hợp. Vậy nên, hãy sống có “tâm” để làm những gì tốt nhất cho tổ chức và những người xung quanh bạn, kể cả việc mở ra cho họ một con đường mới, hướng phát triển mới nằm ngoài tổ chức.

 

Nuôi một cái đầu lạnh.

Giữ một trái tim nóng.

Làm người có ích luôn tốt hơn trở thành kẻ phá hoại, dù bạn giỏi đến đâu.

Sống tốt cho những gì xung quanh thì tự bản thân sẽ tốt lên.

Lì và láo giúp bạn phát triển. “Nhẫn” và “tâm” giúp bạn tồn tại.

 

HN12614

22:37

Jessy.

Mơ đầu mùa (P13)

Mấy ngày ở thành phố mới trôi qua thật nhanh. Một chuyến đi ngắn mang lại cho nó biết bao trải nghiệm. Lần đầu tiên nó được đắm mình thỏa thích trong biển đồ mua sắm mà không cần mặc cả. Lần đầu tiên nó biết được là cũng có lúc phiên chợ chỉ là nét văn hóa người ta muốn giữ chứ mấy thứ đồ cũ đó chẳng dùng họ cũng có thể cho nhau. Lần đầu tiên nó hết sợ hãi cái thứ tiếng mà trước khi đi nó còn chả nói nổi một câu nên hồn.

– Mai đi mấy giờ?

Tiếng anh gọi làm nó giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ vu vơ bên cửa sổ. Dứt mắt khỏi mấy người bán hàng đang dọn dẹp lại ít đồ cũ còn sót lại lên xe, nó thở dài một tiếng rồi trả lời :

– Tám giờ tàu chạy. Anh đưa em ra sớm em ngồi đợi rồi anh về đi làm cũng được.

– Ừ. Rồi. Này. Quà này.

Anh nó vừa nói vừa đặt lên bàn trước mặt nó một cái đèn cổ thân sắt, có chụp vành nón cụt màu ngà vàng. Chân đèn và thân đều có uốn hoa văn thuần kiểu quý tộc châu Âu hồi xưa. Nó thích thú cảm ơn rối rít rồi mê mẩn với món đồ mới. Chân đui đèn đã mẻ vài góc nhỏ theo thời gian nhưng vẫn còn giữ chắc được cái bóng đèn vàng lớn. Vậy là căn phòng và góc học của nó đã đủ bộ cổ xưa cho sáu tháng học – thứ nó luôn hằng mơ mà không thể sắm sửa khi ở nhà.

– Thôi không nghịch nữa. Đi ngủ sớm đi. Mai còn đi.

– Ơ thế anh không ăn tối à?

– Không. Anh ăn trên chỗ làm rồi. Ngủ đây.

– Ơ…

– Ơ gì? Sao?

Anh nó quay ra nhìn nó một lúc rồi bật cười. Lúc nào cũng vậy, nó luôn là đứa phiền phức, lắm mồm và muốn thao thao bất tuyệt về những gì nó thích, nó mới biết hay mới học. Mắt nó những lúc như thế hẳn là long lanh hơn bình thường, khiến anh nó không thể nhịn cười.

– Lại muốn kể lể cái gì nào?

Nó thích chí cười lớn.

– Không! Em chỉ định dọa mách mẹ nếu anh không ngồi nghe em kể chuyện thôi.

– Thôi được rồi. – Anh nó vừa nói, vừa trải cái chăn bông làm đêm bên cạnh chỗ nó ngồi, kê cao gối, vắt tay lên trán, sẵn sàng tư thế nghe kể chuyện ru ngủ như hồi còn ở nhà – Thế có gì hay kể xem nào. Thấy mua một va li đồ ngoài kia rồi. Tính đánh về buôn hả? – Anh nó hỏi giọng mỉa mai.

– Còn lâu đi! Em dùng tất!… Ôi hôm nay vui cực!…

Nó đả kích lại vài câu rồi bắt đầu vào guồng kể chuyện. Nó tả lại nguyên một ngày không biết mệt, vẽ lại từng góc chợ nhỏ một mà anh nó đã thuộc làu từ năm trước đến năm nay. Nó khoe tíu tít bao nhiêu thứ đồ nó nhặt được và không quên tả lại căn phòng của nó sẽ đẹp đẽ ra sao khi những món đồ đó được trưng lên. Vừa nói, nó vừa gác chân lay lay để anh nó không ngủ mất. Thi thoảng, nó lại dí nguyên màn hình cái tab vào bộ mặt ngái ngủ của anh nó để đòi được khen đồ đẹp, khen phòng đẹp và… khen nó đẹp.

Câu chuyện của nó kéo dài đến quá nửa đêm với niềm tin bất tận là nó có thận 4 tiếng để ngủ trên tàu vào sáng hôm sau và hẳn gần một tuần để ngủ bù nếu lỡ nhịp nên không có gì phải lo lắng cho cái sự ham ngủ đến tột cùng của nó cả. Anh nó có lẽ đã thiếp đi sau cơn mưa rào nhẹ không lâu. Nó mở hé cửa, khẽ rùng mình, cái khí lạnh phương Bắc này làm cho hơi mưa không còn ngọt dịu như nó nghĩ. Khép vội khung cửa cọt kẹt, mưa ngày một to đập vào tấm kính tạo nên những âm thanh quen thuộc. Lâu lắm rồi nó mới được ngồi tựa đầu vào cửa kính, ngắm mưa và nghe bản hòa ca ồn ào bên khung cửa. Từ ngày không biết bố mẹ nghe từ đâu về việc nó phải chuyển phòng mới có thể phát triển được, nó phải rời xa con phố già có đèn mờ le lắt mỗi đêm soi sáng vài chiếc xe tải hạng nặng lướt vội qua làm rung nhẹ chân giường cùng ánh đèn xe quét nhanh một đường sáng vàng ảm đạm và chỉ còn nghe tiếng ba mẹ con bà cháu nhà hàng xóm chửi bới nhau chí chóe. Hình như cũng từ đó, nó viết lách ít hơn, chuyên tâm vào học hơn và để lại biết bao cảm xúc lại nơi người bạn già vô tình thất lạc.

Mưa ngớt dần. Dòng nhạc từ điện thoại của nó cũng êm hơn. Nó thiếp đi trong cơn mê hoa lệ về căn phòng đài các trong tưởng tượng…

 

(Còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P12)

Mơ đầu mùa (P12)

Quãng đường đi bộ đến ga không dài như nó nghĩ. Nó không còn khó khăn tìm đường đến ray tàu của nó như hồi mới sang. Nó quen đần với hệ thống chỉ đường, kí hiệu này nọ hay như tụi nó vẫn trêu nhau là phải học dần cách sống văn minh.

Đến sát giờ tàu năm phút, nó kéo vội vali lên tàu rồi lần nhanh vào ghế. Chỗ ngồi của nó ngay cạnh cửa số và cùng chiều đi của tàu. Thật vui vì sau mấy năm rồi anh nó vẫn nhớ mấy sở thích tiểu thư của nó. Việc tựa đầu vào cửa sổ và đón nhận những khung trời mới từ phía trước luôn thú vị hơn việc phải nhìn lại những gì đã trôi qua vì vốn nó không phải đứa dễ dàng bỏ đi quá khứ.

Con đường lên phía bắc khác hẳn với chặng đường hướng tây nam nó từng đi. Khung cảnh chuyển từ tông xanh mượt điểm thêm chút trắng đá đơn sơ nơi miền núi sang thảm vàng óng miền bằng rồi đến nét đỏ đượm của khu thành nội mang hơi hướng Bắc Âu. Nắng lên rồi tắt dần, thay thế bằng làn mưa nhẹ. Càng gần đến nơi, cảm giác như mọi thứ càng khô lạnh hanh hao như lãnh địa băng giá nó vẫn thường xem trong mấy cuốn phim cổ tích và đó luôn là vùng đất khiến nó sợ mỗi lần mơ thấy.

Chuyến tàu dừng lại trong không gian được bao bọc bởi những tòa nhà cao tầng hiện đại sơn màu cổ. Nó lớ ngớ bước xuống, mò đường đi ra, đưa mắt lùng quanh tìm ông anh nó. Chiếc mũ lưỡi trai rủ kín mặt, không để lộ đến một cọng tóc, đủ để ý cái đầu đinh mới toanh chứ không còn mái tóc bồng bềnh lãng tử như trước, dáng người nhỏ, đậm, chân hai hàng đang tựa vào cái cột đối diện cạnh máy bán hàng tự động. Nó hét lên và lao đến như một đứa trẻ con. Anh nó vẫn vậy, vẫn điểm tĩnh đón nó, hỏi han vài câu rồi đưa nó về trong khi con nhóc là nó vẫn mải mê tíu tít về những thứ mới lạ nó tìm thấy ở vùng trời mới.

Ở thành phố này, mọi thứ thật đơn giản. Chỉ hai chuyến tàu điện duy nhất nối 4 đầu thành phố cùng đủ các trạm dừng từ siêu thị, công viên, các khu kí túc sinh viên, trường học, khu giải trí,… Việc đọc bản đồ tàu điện cũng dễ hơn rất nhiều so với bản đồ metro, xe bus lằng nhằng chốn thủ đô. Chỉ cho nó một vòng các thứ, anh nó để nó lại tự khám phá thành phố trong khi đi làm và hẹn nó sau giờ ăn trưa tại nhà hàng Á anh nó đang làm.

Cuộc hành trình của nó dĩ nhiên bắt đầu từ siêu thị, nơi có thể lấp đầy cái dạ dày rỗng tuếch của nó từ sáng đến giờ. Nhặt mấy thứ bánh ngọt như anh nó giới thiệu cùng ít hoa quả và vài lon nước, vậy là đủ cho chuyến tham quan nguyên ngày của nó. Điểm dừng tiếp theo là trung tâm thành phố. Nó không khó khăn gì khi đọc tuyến đường và nhớ một vài điểm dừng quan trọng. Lần đầu tiên di chuyển một mình mà không bị lạc, lại ở một thành phố lạ, nó phấn khích đến độ cười tủm tỉm suốt trên đường, thi thoảng nó hát vu vơ vài câu theo tiếng nhạc vẳng bên tai từ điện thoại. Chắc là có nhiều ánh mắt nhìn nó lắm, có lẽ cũng chả mấy khi có con bé hâm hấp đội mũ berre với bộ xuyệt tông đỏ đi tung tăng giữa thành phố mờ mờ màu nắng này.

Vừa bước lên khỏi bên metro, nó choáng ngợp trước không gian rộng hơn quá nhiều thành phố nhỏ bé của nó. Khu chợ đồ cũ trải dài tưởng như không bao giờ dứt. Nó lang thang hết dãy này đến dãy khác mân mê những món đồ cổ y như trong mấy câu chuyện cổ tích hay phim trung cổ nó thường xem. Nhìn qua vài bức ảnh chụp căn phòng kí túc xá mới, nó hình dung nguyên cảnh căn phòng sẽ được trang hoàng thật tuyệt với mấy món đồ trước mắt. Cái xe kéo nó mua trước khi vào chợ cứ đầy dần đầy dần nhưng dường như cái sự háo hức của nó đã gạt tan mệt mỏi. Nó mải mê đến độ không để ý thời gian, xém chút nữa thì lỡ giờ hẹn với anh nó.

Còn tiếp

Mơ đầu mùa (P11)

Mơ đầu mùa (P11)

Chuyến tàu của nó chạy từ sáng sớm, rất sớm. Anh nó luôn vậy, luôn bắt nó phải theo chế độ sinh hoạt bất khả thi với nó. Dậy sớm tập thể dục, ăn sáng, học bài, tối ngủ trước mười một giờ, ngày uống đủ hai lít nước,… và vô vàn những thứ thủ tục khác cho cuộc sống khỏe mạnh của nó – lí do muôn thuở để hai anh em nó chảnh chọe nhau suốt ngày khi còn ở nhà. Nhận vé sớm để anh nó có thể đón nó trước giờ làm cũng vậy, nó suýt hét tung cả căn nhà lên khi nhìn thấy giờ tàu chạy và kêu ca suốt mấy ngày sau đó về việc sẽ « tẩn » anh nó một trận khi gặp mặt vì bắt nó dậy vào khung giờ không thể như thế.

Sáng sớm ở vùng trời này vốn rất lạnh. Nó bật dậy khi mới cảm nhận được tiếng rung của chiếc điện thoại để dưới gối. Cũng chưa phải giờ để nó thấy buồn ngủ mà nó thì còn quá hồi hộp cho chuyến đi khiến cả đêm chập chờn làm đầu óc nó dừng ở trạng thái treo lơ lửng, không tỉnh hẳn cũng chưa đến lúc mệt. Khẽ rùng mình, nó bò nhẹ ra khỏi chăn, quấn một lô khăn và áo khoác lên người rồi lẳng lặng kéo va li đi ra khỏi nhà, không quên để lại giấy nhắn cho cả nhà.

Nó bước ra khỏi tòa nhà cổ, hít hà hơi sướng thích thú. Nó biết anh nó luôn đúng về cảm giác khoan khoái khi dậy sớm và tận hưởng hương đất trời vào cái giờ khác tuyệt diệu này, chỉ là người tình trăm năm luôn cổ súy nó việc phản bác lại chân lý đó và hạnh họe với anh nó không ngừng để được ngủ thêm « năm phút nữa ». Cây cỏ buổi sớm ở đây cũng thật lạ. Hơi sương không trong veo cho những tia nắng mai rọi vào ánh lên màu vàng óng hơi sậm màu vì mây đen chưa tan hết. Cái tiết lạnh chớm cuối thu khiến cỏ hoa như  được bọc một lớp áo tuyết nhẹ mờ biến hạt sương vốn dễ trôi thành những quả cầu pha lê mỏng tí hon, cảm giác đụng vào vỡ tan như bồ công anh trước gió.

Nó thích thú kéo cái vali cọt kẹt mượn của người anh dễ thương cho ba đứa nó mượn phòng ở nhờ mấy ngày đầu bỡ ngỡ. Kể cũng thật lạ. Vốn dĩ một đứa lần đầu đi du học sẽ phải hứng thú với những thứ mang tên trường lớp thì đây lại khác, từ khi anh Hai – người luôn sát sao ba đứa nó từ lúc còn ở nước cho đến lúc sang đây – nói rằng có anh chàng dễ thương cho ba đứa mượn nhà, tụi nó chỉ xoắn xuýt lên xem rút cục là anh chàng nào, tay đeo nhẫn chưa và có hay ho không. Rồi đến ngày đầu tiên gặp mặt, ba đứa nó đã không thể nhìn được cười khi thấy anh chàng đứng hình cứng họng một lúc mà còn chẳng nghe thấy nổi tụi nó chào đi chào lại. Chắc sau đó ngượng lắm nên lẩn luôn. Thật ngộ. Mẫy bữa tiệc tùng sau đó, dù có đắm sâu vào mấy bản nhạc cổ du dương đến đâu, nó vẫn luôn cảm thấy ánh mắt lẩn khuất của anh vây lấy nó. Mọi người vẫn nói nó có vẻ gì đó quen quen từ lần đầu mới gặp, chắc anh cũng vậy. Nó nghĩ thế rồi mấy lần tặc lưỡi cho qua, vì với một đứa dễ bị tổn thương như nó thì chẳng hay ho gì việc có thêm một mối tình chớp nhoáng mấy tháng rồi lại chia tay hay yêu xa hàng vạn dặm như vậy. Như một phản xạ tự nhiên, nó nhanh chóng đưa anh vào vùng anh trai và chỉ vậy, dù nó vẫn không ngừng trò cười thầm một mình mỗi lần nhớ đến khuôn mặt trắng bầu và đôi môi cong cong giống nó đến vậy.

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P10)

Mơ đầu mùa (P10)

Một tuần trôi qua từ ngày nó đặt chân lên miền đất mới. Có quá nhiều thứ khiến nó không thể khép miệng cười. Những bữa tiệc mang lại cho nó không khí chào đón và chia sẻ. Hai người anh khiến nó có cảm giác gia đình. Hai người bạn khiến cuộc sống của nó trở nên thi vị. Nó mê mẩn bởi những điệu nhạc từ cái máy phát cổ. Hẳn không sai nếu ai đó nói nó là đứa dễ chiều và dễ hạnh phúc vì những điều dù nhỏ nhất.

Cuộc sống ở thị trấn nhỏ này nhiều điều thú vị hơn nó nghĩ. Những con đường trung tâm được bao bởi những tòa lâu đài cổ, xếp chồng các tầng lên nhau, xen kẽ khung cửa thuần chất châu Âu với màu rèm đỏ, trắng. Khu chợ sớm họp vài tiếng buổi sáng luôn đầy ắp những đồ tươi được chở vào từ những nông trại gần đó. Gian đồ cũ ngập những thứ trước giờ nó chỉ thấy trong phim. Đèn cầy, đồng hồ cổ, bộ dao dĩa bạc, máy hát, những tấm rèm và khăn trải trắng mượt… Tưởng như nó có thể gom tất cả những thứ xưa cũ đó xây lại được nguyên một căn phòng nó hằng mơ.

Khu thị trấn nhỏ xíu san sát chỉ trong hai tiếng đi bộ từ chợ ra đến siêu thị duy nhất trong trung tâm, vài ba con đường mua sắm với cửa tiệm nối nhau xen lẫn các quán cà phê nhỏ ngay dưới những căn phòng gác mái, tòa thị chính, công viên rồi quay lại con đường lớn chỉ rộng hơn ba mét nối dài đến sân nhà thờ, địa điểm ưa thích đầu tiên của nó với không khí nhộn nhịp ngày họp chợ, bản nhạc giao hưởng êm tai từ người chơi accordion luôn ngồi ở cửa ra siêu thị về hướng nhà thờ, khúc nhạc vui nhộn từ những cư dân thành phố thi thoảng ra hát dạo, quán kem lác đác người, hàng pizza luôn đông đúc, những chuyến xe buýt chạy liên hồi nối liền bốn đầu thành phố.

Cuộc sống trôi chậm như bản tính người dân chốn này. Đến phương tiện đi lại cũng từ tốn khiến chuyến đi khám phá thành phố của nó và hai người bạn dở khóc dở cười không biết bao nhiêu lần. Chạy theo xe buýt chỉ để biết mình đã lên nhầm hưỡng. Đi bộ hàng cây số với đống đồ trên tay, không bắt được một chuyến xe nào chỉ vi chậm chân vài phút. Những tháng ngày bỡ ngỡ khi chỉ có thể liên lạc truyền miệng, để giấy nhắn khi chưa đăng ký được thuê bao. Căn phòng nhỏ trên gác mái phải chia đủ thứ dùng chung khiến đôi lúc nó gò bó không ngừng. Thứ duy nhất giữ nó đủ vui vẻ để không màng đến những vất vả đó là mùi cỏ mới nơi kí túc nó sẽ ở, bầu trời đêm đầy sao giống như quê nó, những buổi tâm sự không ngớt mỗi lần tàn tiệc. Việc thả mình trong tiếng nhạc kì diệu từ cái máy phát yêu thích, lai rai về các chòm sao, về số phận, chuyện yêu đương khiến nó cảm thấy ấm lòng hơn cả.

Nó khoe không ngớt về những thứ lạ lẫm trong thành phố với ba mẹ và người anh đang cách nó hơn sáu trăm cây số. Anh nó nói đã chuẩn bị phòng và các thứ cần thiết để đón nó lên chơi và hứa sẽ tặng nó thứ đầu tiên làm nó thích nhất trong khu chợ đồ cũ anh nó vẫn kể là lớn nhất châu Âu, rộng hơn rất nhiều nơi thành phố bé xíu của nó. Nó háo hức cho chuyến phiêu lưu mới. Chỉ cách đó vài tuần, nó vẫn còn cách nơi đang đặt chân gần nửa vòng trái đất. Chưa bao giờ nó từng nghĩ sẽ trải qua những cuộc phiêu lưu trải dài hàng trăm cây số như trở bàn tay vậy.

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P9)

Mơ đầu mùa (P9)

Ngày thứ bao nhiêu bước chân lên mảnh đất xa lạ, nó cũng chẳng còn nhớ nữa. Quá nhiều thứ mới quay cuồng khiến nó ngừng đếm có lẽ từ ngày thứ mười. Tất cả những gì đọng lại trong nó là một tuần vi vu đầy lý thú ở thủ đô mới với những người bạn mới luôn trong trạng thái tò mò tột bậc với chút tài lẻ của nó. Lần đầu tiên, nó cảm nhận được sự lớn lên rõ rệt hay chí ít là cái nhìn của nó mở rộng ra đáng kể, thứ mà trước đây nó chỉ nghe người ta đồn thổi chứ chưa từng có dịp được trải qua. Đôi lúc, ý nghĩ về việc tiết lộ quá nhiều về các vì sao có thể ảnh hưởng gì đó đến nó nhưng rồi đứa hiếu kỳ như nó cũng tặc lưỡi cho qua và tiếp tục hứng thú với việc giúp mọi người nhận ra mấu chốt của cuộc đời mình và giải quyết nó.

Tạm biệt kinh đô ánh sáng, nó bắt chuyến tàu cao tốc đầu đời đến với miền đất mới. Khung cảnh chuyển dần từ các khu cao ốc sang những cánh đồng hoa cuối mùa đang cố vương nốt chút hướng sắc cuối cùng dưới cái nắng thu màu nhiệm. Không gian ngả một màu vàng đậm chất thơ nó vẫn mong đợi bấy lâu về cuộc sống ẩn dật ở một miền quê thanh bình, kéo nó trôi tuột khỏi chốn thành đô quá nhiều thị phi và quá khứ điên cuồng hư vinh của nó. Lướt máy quay qua những dải vàng óng của thảm hướng dương, nó lia ống kính đến mọi thứ quen thuộc nó từng nhìn qua sách. Lưới điện cao thế như chặng đường gần hai trăm cây số về quê nội. Cối xay gió trắng xóa như những mô hình nó từng nhìn thấy trong các hội chợ công nghệ ở nhà. Những mái ngói đỏ rải rác điểm thêm chút sức sống cho miền quê yên ắng đang chờ đón nó. Loáng thoáng đâu đó nó nhìn thấy một vài chú bò sữa lang thang, một vài trang trại được rào kín. Đôi lúc vài nét xanh mởn lướt qua như bụi cỏ hoặc một trong những vườn rau hiếm hoi ẩn hiện trong tầm mắt. Mọi thứ lướt qua nó yên bình đến khó tả. Nó nhắm mắt hình dung khung cảnh thị trấn mới, nơi nó có thể nằm dài trên bãi cỏ, dưới một tán cây đơn độc nào đó đọc vài cuốn sách ưa thích, chơi ghi-ta rồi vô tình viết được vài mẩu chuyện hay mấy dòng thơ thi vị hoặc ngồi một mình trên gác xép ngắm nhìn một nông trại nào đó từ xa và cố chơi trò đoán số phận của những người trong đó.

Tiếng chuông điện thoại kéo nó ra khỏi giấc ngủ quên vào phút cuối, chuyến tàu hoàn thành nghĩa vụ và thả nó tại một sân ga nhỏ nằm giữa thị trấn không kém phần hoang sơ. Những cánh đồng hẳn đã trôi khỏi tầm mắt nó từ rất lâu sau khi nó ngủ quên. Miền đất mới nơi nó đến dường như là một thị trấn nhỏ xinh nằm gọn ven triền núi. Những đoạn đường đầu tiên nó đi qua uốn lượn như dải lụa trải dài trước gió. Nó cảm thấy may mắn vì đã gạt được chứng say xe trước khi bắt đầu cuộc sống mới vì nếu địa hình mọi con đường của thị trấn đều như vậy thì dù có khỏe đến mấy cũng sẽ không tránh nổi một lần say xe. Taxi đưa nó về với căn nhà của một người anh như hứa hẹn sẽ cho nó ở nhờ trong lúc chuẩn bị thủ tục nhập cư và chuyển vào kí túc xá. Cái háo hức dâng tràn trong nó. Nó từng đọc rất nhiều về cuộc sống của cư dân nơi đây nhưng chưa từng để ý cuộc sống đời thường của một sinh viên chốn này sẽ ra sao. Liệu rồi nó sẽ có một gia đình mới như những gì nó từng làm lúc nhỏ? Hay với đại gia đình thời đại học của nó? Liệu thành phố có thực sự ảm đảm như nó nghĩ hay rồi sẽ bị quậy tung lên bởi đứa trẻ hiếu kỳ ẩn sâu bên trong nó? Mọi ý nghĩ cứ dồn lên khiến nó chẳng thể ngồi yên…

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P9)