Mơ đầu mùa (P1)

Dành tặng hoàng tử của tôi.

Dành tặng miền kí ức tôi không thể nào quên.

17/01/2014

Jessy Tran

 

“After long, long time, when I’m  a sick-old-man, crazy will be the definition of you in me.”

13/01/2014

Prince Charming

Tôi đi làm về như mọi ngày sau một chặng đường dài mệt mỏi. Cũng đã hơn một năm kể từ ngày tôi đặt chân lên mảnh đất thanh bình này. Cuộc sống lặng lẽ nơi đây dần đưa tôi quen với nhịp trôi của nó… và âu cả quãng đường này cũng vậy. Cánh đồng tôi băng qua hàng ngày luôn mang lại cho tôi nhiều suy nghĩ thật chậm thật chậm về mọi thứ.

Thả lưng nhẹ nhàng trên chiếc ghế bành ưa thích, tôi đưa mắt qua từng tấm biển cửa hàng chạy dọc con phố dài dưới cửa sổ. Khu phố đông hơn mọi ngày. Có lẽ kỳ nghỉ hè đã hết, tôi tự nhủ. Đối với một người đã đi làm như tôi thì việc nhìn đám học sinh sinh viên quay trở lại trường học là thú vui giúp tôi thấy mình trẻ lại phần nào.

Góc phố lanh lảnh vài âm điệu quen thuộc khiến tôi bất giác giật mình. Thật hiếm hoi nghe được tiếng mẹ đẻ ở nơi cách xa quê nhà gần nửa vòng trái đất. Sự hiếu kỳ của người con xa quê lâu ngày không được nghe thứ tiếng thân thuộc kéo tôi về phía em… cô bé kỳ lạ với chiếc mũ berret màu đỏ, gương mặt bầu cùng điệu bộ chun mũi, mắt nheo lệch và đôi môi luôn khẽ cong nhẹ như hờn dỗi. Em và vài cô bé nữa đang nói gì đó về chuyến bay, về khu chợ cũ kĩ và những con phố vắng tanh một cách đầy hiếu kì. Tôi đoán em mới chuyển đến vài ngày và mong là cái sự háo hức đó trong em không sớm lụi tàn như tâm hồn già cỗi của tôi một năm về trước. Với tôi, thành phố này chỉ cần miêu tả gỏn gọn trong 2 từ: ảm đạm và bình lặng.

– Alo. Bạn nghe. – Tôi kẹp điện thoại vào vai và trả lời cậu bạn tầng dưới. Đó có lẽ là thứ hiếm hoi tôi ưa được ở mảnh đất này khi cước điện thoại trọn gói không giới hạn thời gian gọi điện, số lượng tin nhắn và thậm chí cả dung lượng truy cập mạng.

– Ừ. Tối nay xuống bạn ăn liên hoan mừng mấy đứa mới đến nhé.

– Ok bạn. Tối tớ sang.

Tiếng dập máy chậm rãi lẫn tiếng băm chặt cười nói có lẽ vang từ trong bếp. Hẳn là hội đang chuẩn bị một bữa tiệc khá to, đồng nghĩa với việc năm nay số sinh viên mới đến chỗ chúng tôi không nhỏ. Tôi đưa mắt xuống đường tìm em. Con phố lại vắng lặng như mọi ngày, còn em và đám bạn có lẽ đã lạc vào siêu thị gần đó thăm thú. Bất giác tôi tự nhủ: có khi nào tối nay tôi gặp lại em?

♥♥♥

Tôi vuốt vội ít keo trong tiếng giục giã của chuông điện thoại. Cậu bạn chăm chỉ cầu toàn của tôi lúc nào cũng vậy, luôn muốn mọi thứ tươm tất, nhất là khi năm nay sinh viên mới không chỉ đông mà còn nhiều con gái, đề tài luôn khiến đám nghiên cứu sinh kỹ thuật chúng tôi đàm đạo, tranh luận và chia sẻ kinh nghiệm không ngớt lời dù không phải gã trai nào cũng may mắn như tôi.

Phải nói là chưa bao giờ tôi thấy nhà bạn tôi đông đến thế. Bếp chật cứng người, còn tôi thì phải lớ ngớ lách mãi mới leo lên được căn gác xép để hàn huyên với mấy ông bạn đồng lứa. Câu chuyện của đám thanh niên xa nhà luôn đầy ắp những đề tài mang tên con gái, và với một kẻ ngoại đạo như tôi thì đề tài đó chỉ được phép dùng để tham khảo, dù tôi vẫn luôn là tư vấn viên bất đắc dĩ cho hội độc thân vui vẻ ở đây.

Lướt mắt dọc căn phòng không thấy ông bạn đâu, tôi rút máy, tính gọi điện cho chủ thớt thì nhận được tin nhắn gọi tôi lên lầu dọn phòng đón sinh viên mới. Tôi ngẩn người một lúc rồi chợt nhớ ra mấy hôm trước có nhận lời cho mấy đứa mới sang ở nhờ trước khi nhận kí túc xá. Cả tuần bận rộn, mệt mỏi làm tôi quên bẵng đi câu chuyện và cũng chưa tìm hiểu xem mấy nhỏ mới đến như thế nào. Tôi chạy lên, hất tay từ trán chào như một thói quen: “Xin chào gia đình!”… và sững lại khi nhận ra em.

Cậu bạn đập vai cho tôi tỉnh lại. Tôi không nghe rõ đã bị trêu những gì hay tụi nhỏ đã đùa tôi những gì, chỉ biết điều băn khoăn cách đây vài tiếng của tôi vừa thành hiện thực mà đến chính tôi cũng không tin vào mắt mình. Chúng tôi thu xếp đồ đạc cho tụi nhỏ khá nhanh vì vốn tôi cũng không phải một gã bừa bãi. Phòng hơi chật nhưng có vẻ gây hứng thú khá nhiều cho mấy đứa. Em dạo quanh phòng một lượt, đưa mắt từng góc một như đang muốn khám phá điều gì đó. Đôi mắt to buồn lúc nào cũng như ngấn lệ khiến tôi không thể rời mắt khỏi em. Đôi lúc em khẽ cười… có lẽ là vu vơ. Dường như em sinh ra không thuộc về mặt đất.

♥♥♥

(còn tiếp)

Rơi…

Dành tặng mùa Valentine thứ 3… 

Mùa lạnh. Phải. Cái lạnh về gần như trong vô thức. Ta vẫn thầm hờn… thầm giận khi con nắng choán đi cái vị Tết ta hằng mong… nhưng đến khi nó quay trở lại, ta chỉ ước nó chưa từng tồn tại.

Hai năm. Có thể nói là đủ dài cho vòng quay lặp lại. Câu chuyện vẫn ngần ấy chi tiết… chỉ có điều ta đã đứng lên trên 1 vòng trôn ốc… và lần này không phải ta. Chỉ vậy.

Ta gõ cửa. Cánh cửa tự mở ra với vô vàn những bức tranh đẹp. Phải. Rất nhiều. Có lẽ cái duy nhất thiếu trong căn phòng đó là một tấm gương mà chiều dài của nó thì quá ngắn đến độ ta còn chưa kịp đặt mua thêm cho nó sáng hơn chút đỉnh.

Tay nắm cửa tự xoay và một hơi nước nhẹ đẩy ta ra. Ta chới với, tưởng như đang rơi nhưng rồi không phải. Ta đứng một chân trên mảnh đá lơ lửng trôi dọc triền vực thẳm. Không buông. Không rơi. Ta. Vô định.

Mùa Valentine cô đơn thứ 3. Ta bay nhảy đủ khung trời rồi vô tình tự đẩy mình ra khỏi vòng yêu thương để đón Valentine trong giá lạnh. Ta thường không tiếc một cuộc tình đã qua. Chỉ là ta luyến lưu cái cảm giác ái tình mặn nồng của mọi tình yêu mới chớm. Lần duy nhất ta nuối tiếc một con người đã xa rồi… câu chuyện buồn của 2 năm về trước.

Ta lạc. Phía sau cánh cửa đó không có lối đi hoặc có chăng một lần nữa ta phải tự vẽ đường đi cho riêng mình. Có lẽ ta sẽ bơ vơ thêm một quãng thời gian khá lâu… khá lâu nữa… Có lẽ vậy.

– You want to see a lovely Gryffindor witch or a gentle lady today?

– Gryffindor for sure.

Ta vô tình hình dung một con nhóc ngẩn ngơ trong hiệu sách, quàng đồ nhà Gryffindor, lang thang cả chiều rồi ra về với mấy thứ đồ nghịch ngợm hay lặng thinh một góc cafe nào đó ngâm nga vài mẩu truyện của Marc Levy…

Chợt nhớ… Lâu rồi… Ta chưa vẽ ra cái gì cho năm mới…

 

HN11214

15:39

Jessy

Thư gửi người thương

944827_708885229122326_842545667_a[1]Có một ngày em sẽ quên anh

Nơi quá khứ khung trời kỉ niệm

Buông yêu thương dạt bờ sóng biển

Cho miên man gạt nỗi niềm riêng

 

Có một ngày em sẽ xa anh

Khi thương yêu chỉ còn là ảo ảnh

Khi đôi vai anh chẳng còn đủ mạnh

Cho nâng niu xoa dịu mái đầu em

 

Đến một ngày anh sẽ quên em

Quên quá khứ khung trời kỉ niệm

Quên yêu thương dạt bờ sóng biển

Quên miên man… quên cả những niềm riêng

 

Đến một ngày anh sẽ ra đi

Xa nơi em, yêu thương thành ảo ảnh

Xa đôi vai anh chẳng còn đủ mạnh

Xa nâng niu… ai dịu mái đầu em?

 

Biết rằng rồi ta sẽ quên nhau

Dẫu quá khứ đẹp khung trời kỉ niệm

Dẫu yêu thương dạt dào con sóng biển

Xin miên man cứ gọi lại niềm riêng

 

Biết rằng rồi ta sẽ xa nhau

Biết yêu thương rồi cũng thành ảo ảnh

Xin đôi vai anh suốt kiếp đời đủ mạnh

Cho nâng niu mãi xoa dịu lòng em

 

P3114

11:50

 

Jessy

Có những thứ vô tình thành hạnh phúc… (?!)

“… Không có gì là tự nhiên có. Cũng không có gì tự đồng lìa xa. Có chăng là ta vô tình đánh mất cái ta tìm kiếm. Hãy thử vươn tay ra. Hãy thử cất 1 bước chân. Chưa cần chạy đua đâu. Bạn đã chạm tới hạnh phúc rồi.”

14/02/2011

[…Love…]

Phải. Có những thứ chỉ giản dị thế thôi. Có những quy luật chỉ đơn sơ thế thôi nhưng dường như không ai chịu thỏa mãn với thực tại có thể coi là hiếm hoi của mình.

Ngày bé, nó đọc quá nhiều thứ mang tên “cổ tích”. Nó luôn mơ về một cậu chàng hoàng tử khôi ngô, biết hát, biết nhảy để có thể đưa một con bé 6 tuổi lướt trên điệu waltz nhẹ nhàng. Ừ. Nó đã tìm được một người như thế. Cái cảm giác đi dạo dưới sân trường sau lễ khai giảng khi mọi người đã về hết, nói chuyện vu vơ vài câu sau khi 2 đứa vừa kết thúc màn nhảy trên sân khấu… Cảm giác có hoàng tử của trường ở bên như thế… Nó… hạnh phúc.

Lớn hơn chút nữa. Phim ảnh trở nên thường nhật hơn với những thứ lãng mạn trong thế giới thần thoại, kiếm hiệp. Nó say mê các anh chàng lãng tử, hào hoa và ước ao một ngày tương tự. Nó tìm thấy chàng trai có nụ cười tỏa nắng sau 3 năm vương vấn không dứt mối tình trẻ con hồi cấp 1. Cái háo hức duy nhất trong suốt 2 năm cuối cấp 2 của nó là được đến cái sân tập chỉ có 2 đứa để được ngắm nụ cười ấy… và một ánh mắt rạng ngời hơn sau đó. Một ánh mắt… một nụ cười… đem nhịp tim nó quay trở lại. Chỉ cần nhìn thấy thôi… Nó… hạnh phúc.

Bước ra khỏi cánh cổng trường cấp 3 với vô vàn những thăng trầm mà chính nó cũng không muốn nhắc lại. Cuộc sống của nó gắn quá lâu với những bản nhạc buồn… lời ca in đậm vào tâm cảm. Hạnh phúc với nó… hay cái nó thầm mong chỉ là có người sẽ hát cho nó nghe những nốt sáng trong câu hát đó… chỉ vậy… nó sẽ yêu… sẽ vui…

Mọi người nói nó mộng mơ quá nhiều. Nó cười hiền. Nó kệ… Nó cứ mơ giấc mơ của nó… dù vốn nó cũng không tin vào một ngày như vậy… và nó thì quá hiểu trực giác của mình chưa bao giờ sai…

Công nghệ hẳn là sẽ đảo lộn mọi thứ kể cả cái nó hằng mong nhất – một buổi tỏ tình lãng mạn… một lời cầu hôn khiến cả thiên hạ ganh tị… Hoặc nó là một đứa viển vông… Hoặc nó đã quá đau để đòi hỏi chơi trò ú tim với số phận. Nói một cách đời thường thì nó chả dại đánh cược những thứ xa xỉ đó vì nó quá hiểu duyên số là đứa bạn thân nhất nhưng cũng là cái đứa đểu nhất nó từng quen. Vậy đi… Gật hoặc lắc thật nhanh… Một chút đong đưa thôi… nó sẽ phải lắc đầu cả đời.

Nó sống vội hơn cho những yêu thương… cũng giản đơn hơn cho những hài lòng thường nhật. Hạnh phúc với nó… vô tình… chỉ là lúc ngồi ngắm một cái nick sáng; nhận được tin nhắn dù vu vơ chả có nội dung gì cụ thể; ngắm nhìn ai đó từ xa qua lớp kính của quán KFC – cái vị trí đắc địa mà nó phải canh chừng một đứa trẻ con để có được; một cái tick like hay một comment dù tiện thể; ngồi lặng yên bên cạnh ai đó đang làm việc, chỉ để được nhìn thấy một khuôn mặt quen, một hơi ấm thân thuộc luôn sợ mất… Nó học cách ngừng mơ ước những thứ xa xôi và hài lòng với những thứ đang lăn trên đường chỉ tay của nó. Dù cho nó có ghen tị với những người vốn sinh ra đã dễ dàng có được tất cả mọi thứ… nó hiểu tranh đấu để giành lấy những gì là của nó cũng không đến nỗi tệ. Vậy nên… hạnh phúc… cứ nhỏ nhỏ thế thôi… cứ vô tình thế thôi… cho con đường trải hoa hồng của nó…

P191213

12:52

 

Jessy

Khi giọt nước tràn ly…

Cảm giác rất khó diễn tả bằng lời…

Có thể mặt bàn sẽ ướt. Có thể nước mắt sẽ rơi. Có thể cổ họng sẽ nghẹn lại không thốt nên lời. Có thể sẽ thẫn thờ rất lâu trong vô định. Có thể sẽ có một vài vết rạn trong lòng… trong tim… trong nhau.

Khi ai đó nói với bạn 2 từ “Quá muộn…”, bạn chẳng thể khóc ngay lúc đó, cũng chẳng thể nói được câu nào. Bạn để cho những tiếc nuối, hoài niệm gặm nhấm con tim trong vô vọng. Và có lẽ giọt nước sẽ chỉ tràn ly khi bạn đóng lại cánh cửa phòng về với thế giới riêng bất khả xâm phạm của mình.

Khi bạn dồn hết sức lực để chạy theo một cái gì đó nhưng cứ mỗi khi bạn tưởng như sắp với được tới điểm dừng thì nó lại tự động rời xa bạn. Bạn như rơi vào cuộc trường chinh không ngừng nghỉ tìm đến đường chân trời. Bạn rơi vào khoảng không cảm xúc. Bạn muốn nổ tung mà không thể. Cho đến cái ngày bạn chạm được đầu ngón tay giữa vào vạch đích, có thể bạn sẽ ngất trước khi vụ nổ đó xảy ra.

Nhân bất vị kỷ thiên tru địa diệt. Bạn thấm nhuần câu nói cũng như nguyên do của nó. Tuy nhiên thì phần “người” trong bạn quá lớn để tha thứ và cảm thông cho những phần “con” khác, mặc cho nó có khốn nạn và vô sỉ đến thế nào. Bạn tự mình ôm bực dọc, ấm ức vào người chẳng vì lí do gì chính đáng. Có chăng thì là bạn cảm thấy cần phải làm thế để cứu rỗi nhưng phần “con” lầm lạc đó. Nhưng bạn lại quên mất bản thân mình. Giọt nước cuối cùng sánh tràn cảm xúc. Cổ họng bạn nghẹn đắng không thể nói thành câu… Phần “con” mãi mãi cũng chỉ là phần “con”.

 

P151213

01:20

 

Jessy

Nhảm. Hỗn độn.

… Tháng 12…

Còn 30 ngày nữa là sang năm mới. Cái sự hào hứng tiết cuối năm giảm dần theo độ tuổi. Hoài niệm hơn về mọi thứ. Cái bản ngã bên trong cứ chực ùa ra siết chặt con tim đang đi qua giới hạn chịu đựng của chính nó. Tâm trạng hỗn độn không phải lần đầu và có lẽ cũng không phải là lần cuối. Đầu óc mông lung lạc giữa bộn bề những thứ nửa thực nửa mơ… mà với ta chẳng bao giờ là đủ.

Cứ thế. Ta mơ những giấc mơ ngọt lành mà đến khi tỉnh lại, ta chẳng thể nhớ nổi đã trải qua những chuyện gì. Ta đã lạc rất sâu trong miền xa xăm… mơ hồ… trốn chạy cái thực tại ngổn ngang trước mặt. Ta lang thang nơi ngã rẽ không tên sắp rơi vào lối cụt chẳng phải của riêng ta… Mơ thôi… mơ thôi… mơ thôi…

Khúc nhạc buồn thảm nhất thế kỷ. Ta vô thức tua đi tua lại nó như muốn vẽ thêm… đánh dấu chuỗi ngày kì lạ. Ngẩn ngơ. Ta thèm một bờ vai… thèm được chạy thật nhanh về cuối chân trời nơi hừng đông nắng rọi… thèm chút chở che… ngọt dịu. Ta khẽ run lên gọi về dòng hồi ức… tự thức tỉnh mình những mộng mị u mê…

Con tim ta gào thét thứ âm sắc nhói lòng… vẫy vùng lời tuyệt vọng. Lý trí gồng lên như nó vốn phải thế… xoa dịu cái ấm ức nghẹn sâu… Có những sự thật mãi sẽ chẳng nói nên lời… Có những lời ca chẳng bao giờ rời khỏi đôi môi… Có những ký ức mãi chỉ là ký ức… trốn thật gọn… thật gọn… thật gọn…

Ta trở về đúng nghĩa với yêu thương

Nhặt niềm nhớ ôm dặn lòng nhịp thở

Hừng đông qua dịu nhòa cơn nức nở

Xua hơi mơ mang nắng ngọt tình thơ

 

60 left

 

P11213

23:32

Jessy