Hà Nội – Ngày đủ cảm xúc để viết 1 cái gì đó.

Có những phút buông tay vội vã.

Có những cái ôm chỉ đơn giản thoáng qua.

Có những chiếc hôn vô tình bay theo gió.

Có những cuộc tình cũng chỉ gọn phút giây.

buong-tay-de-anh-ra-di

“Hà Nội, giây buồn… phút nhớ… giờ đau thương… ngày không quên… tuần so sad…”

Đã từng khóc rất nhiều vào 7h sáng 1 ngày đẹp trời nào đó khi bắt đầu đọc được dòng này. Hình như là lần đầu tiên nhận được cái gì đó chân thành vào sáng sớm. Và cũng từ đó trở đi, luôn dễ rơi nước mắt vì những điều lãng mạn, buồn, tình cảm và thật lòng.

Biết mít ướt từ đấy và cũng nhạy cảm hơn từ đấy. Cảm xúc nhiều hơn. Viết lách nhiều nhất cũng là vào cái quãng thời gian ngắn ngủi đẹp đẽ đó. Ừ. Vẽ đủ những khoảnh khắc đẹp nhất đó rồi nên cũng bão hòa dần cho những yêu thương sau tiếp.

Tình yêu và nước mắt luôn là 2 thứ song hành nếu mình có tình cảm thật sự. 1 lời tỏ tình tuyệt vời là lời nói có thể khiến mình khóc thật sự cùng cảm xúc và hình như chưa lúc nào từ sau quãng thời gian đó mình lấy lại được cảm giác như vậy cả.

Có những sự trẻ con đã lấy đi nhiều thứ. Trách cái non nớt của ngày này 6 năm về trước khi không đủ kiên định với chính con tim mình. Rồi cứ kiếm tìm hoài những mảnh vỡ kí ức trôi dạt nhiều phương nơi Hà thành buồn hiu từng góc trời kỉ niệm. Hợp rồi lại tan. Chia ly rồi hội ngộ. Nhưng chưa từng 1 lần cảm nhận được những gì đã mất. Nhớ. Thật nhiều.

Trước chỉ khóc cho riêng mình rồi thầm trách số phận đưa đẩy con tìm luôn chỉ buồn thương quá khứ. Giờ thì khóc cho bất cứ mảnh đời, mảnh tình vụn vặt. Dễ xúc động. Dễ thương cảm cho những tâm hồn, những câu chuyện dù nhỏ nhất. Dễ rơi. Dễ buông lơi cảm xúc cho những lúc thật lòng.

Hà Nội lạnh dần siết chặt những niềm riêng. Để tình cảm chi phối luôn là cái sự nguy hiểm nhất của cuộc sống. Nói không thèm thì là ngoa thật. Nhưng để thấy được 1 người có đủ tình yêu làm lay động con tim lại là chuyện khó. Vậy nên cứ bô lô ba la với thiên hạ cái sự vô cảm tự mặc định cho mình.

Tình yêu giờ không chỉ là 1 cái đẹp đẽ để viết thêm vài dòng nhật ký mà sẽ là sự biết ơn vô bờ cho những con tim đủ cảm thông và đón nhận vô điều kiện, là sự trân trọng từng phút giây bởi biết đâu ngày mai lại khóc mà không phải niềm vui.

Nếu…

HN121212

23:32

Jessy

Mưa. Lạnh. Buốt.

Hà Nội trở gió đột ngột. Còn chưa kịp ý thức được nhiệt độ là bao nhiêu thì đã tất tả chạy ra đường với biết bao nhiêu chuyện. Lo lắng dồn dập. Toan tính bộn bề. Nhiều lúc nghĩ có phải mình đang tuổi 20 không mà sao phải lo toan như người lớn vậy. Khó nghĩ.

Cả ngày run cầm cập. Từng đợt cắt buốt da. Không mặc nổi nhiều áo vì cái tay ẩm ương sẽ không cựa được. Thấu lòng cái lạnh của Hà Nội. Thấu tình cái lạnh lẽo sâu thẳm ngóc ngách quen.

lanh-dau-mua

Đèn đường mờ hơn bởi bụi mưa phảng phất. Ghét cái tiết lạnh cắt lại dính mưa. Đường phố cứ ẩm ẩm hơi ngai ngái như đêm giao thừa. 10h đêm. Mưa bụi. Áo phao. Phóng vội trong cái giá của mưa và gió bấc. Hà Nội lặng im 1 cách kỳ lạ. Dưới đoạn đèn phố xưa người ta vẫn lưu luyến nhau mãi không muốn về. Chun mày. Khẽ run lên. Những vòng quay lại liên hồi. Tay ga chưa hề nghỉ.

Thoáng lướt qua 1 băng ghế đá. Mấy đứa trẻ con vẫn co ro. Thoáng giật mình. Tưởng mơ. Mong là mơ thôi. Vẫn xót xa. Vẫn rợn người cho những mảnh đời như thế. Nhất là khi cái lạnh phương bắc tràn về. Khi mà đúng ra con người ta ít nhất f có 4 bức tường bao chắn gió để vượt qua cái đêm mưa giá.

Mưa dày lên. Run mãi rồi cũng thấy ấm hơn phần nào. Tai tê ngắt chỉ còn nghe tiếng u u của gió. Cái hơi mưa làm lòng nhẹ nhàng hơn một phần. Câu hỏi muôn thuở là tại sao mình có thể chịu đựng, bỏ qua, mìm cười với vô vàn thứ bất công với mình như vậy? Người ta bảo rất ngốc khi nhìn đâu cũng thấy màu hồng, nhìn ai cũng ra người tốt, và nhìn việc gì cũng thấy cái lợi của nó. Thật ra là nhìn thấy tất. Mạnh, yếu, đẹp, xấu, hay, dở,… Đâu có mù mà không nhìn ra. Có điều là chọn cách để đưa mọi thứ đi đến tốt đẹp thôi.

Con người. Hồi trước cũng từng viết 1 bài về cái này ấy. Cơ mà hồi đó là về tình yêu. Vĩ đại lắm. Giờ thì là về cách sống. Thật ra là đa phần. Ai cũng như ai. Luôn là 1 tay cầm dao, 1 tay cầm bông băng thuốc đỏ. Ít khi phần biệt được tay nào đang cầm cái gì nên thường cứ vung bừa rồi sẽ nhận ra tay kia có gì. Hên ra thì vung đc cái tay cầm bông. “Vô tình” thì vung nhầm tay cầm dao rồi mới nhớ ra tay kia cầm bông và giơ lên chấm chấm.

Có 1 cách dễ dàng là tự thử với bản thân trước và rồi nhét con dao đang cầm vào cái vỏ đeo cạnh người và đừng nghĩ đến chuyện rút nó ra nữa. Sau đó thì lấy tay còn lại tự chấm chắm rồi cũng sẽ lành như đã làm với người khác thôi. Dễ mà. Nhỉ?

Nhưng hình  như ai cũng sợ đau. Và chuôi con dao thì có lẽ êm ái và thoải mái hơn việc bê 1 đống đồ y tế. Cũng phải. Cầm trong tay 1 thứ đẹp đẽ, sáng bóng, để ai cũng phải nể sợ thì ai chả thích. Điên gì mà làm cái đứa suốt ngày đi dọn dẹp hậu quả rồi đến khi người ta lành lặn rồi thì lại bay nhảy đi chỗ khác, chả được 1 lời cảm ơn. 10 năm nay vào viện hơn 10 lần và mình luôn nhớ chào và cảm ơn bác sĩ, y tá mỗi lần ra viện.

Chả bao giờ lớn và sẽ mãi là trẻ con. Cũng mâu thuẫn. Nhưng dù sao thì mình có thể sống ở nhiều lứa tuổi và luôn chọn cách thoải mái nhất với lứa tuổi đó. Chỉ có điều là cái bản chất trẻ con hình như luôn làm mọi người cảm thấy mình không nghiêm túc và có thể đùa cợt được. Thực ra thì cũng chả vấn đề gì vì cách mình chọn ở trên là đút con dao vào vỏ rồi. Chỉ hơi lạ, buồn cười và có chút thú vị cho suy nghĩ đó thôi.

Hà Nội lạnh lùng mà máu lên não nhiều ra phết. Tuần vừa rồi là một tuần khó khăn. Tuần này cũng sẽ là 1 tuần đầy gian nan, vất vả. 9 tháng nữa thôi. Cố thật cố lên. Dù những gì mình đang làm có vô nghĩa, thì quan trọng là mình đã làm để không phải hối hận.

HN271112

00:13

Jessy

Nói chung là…

Nói chung là buồn. Tâm trạng mong manh dễ vỡ. Vui lên được vài giây rồi lại buồn. Lí do thì muôn thưở. Nhắc đến cũng chả hay ho gì. Thôi thì thế thời thời thế. Mọi chuyện đều tốt đẹp theo cách riêng của nó. Đòi hỏi làm gì rồi lại thất vọng lại trào dâng.

Có lẽ sẽ kể 1 câu chuyện về cây, lá và những con gió trời.

cay-va-gio-la1

Lá bên cây từ thuở hàn vi. Mọi người vẫn nói lá – cây là một cặp. Ừ thì yêu nhau như thế. Ừ thì bên nhau như thế. Lá vô tư dựa dẫm vào cây như một điểm tựa vĩnh cửu mãi không rời. Lá vẫn thường hàng ngày cùng cây chào đón những con gió vào bữa tiệc. Đã có những phút giây ngập tiếng cười xào xạc lá gió ban trưa bên cây cùng sum vầy trong niềm vui đôi trẻ.

Quy luật thì vẫn là quy luật. Một ngày vô tình lá rời khỏi cây. Một chiều lặng vắng không gợn chút gió mùa. Lá hụt hẫng nhìn cây trong vô vọng, cố gắng gượng níu cành nhưng chẳng thể trụ lâu hơn. Bơ vơ trên mặt đất, lá run sợ, tiếng thở hoang mang, khô ráp.

Rồi những con gió cũng quay trở lại, cảm thương lá và đưa lá đi thật xa, xa khỏi cây, xa khỏi nỗi sợ hãi không tên. Lá bắt đầu biết vui cả trở lại. Những con gió trời trở thành một phần máu thịt không thể thiếu. Thứ tình yêu cao cả và đậm sâu chẳng kém gì tình cảm lứa đôi. Cái mà nhiều khi những con người vội vã điên cuồng ngoài kia có kiếm cả đời cũng chẳng bao giờ có. Lá bình tâm lại và cảm thấy thật may mắn với những gì đang có dù đã mất mát quá nhiều. Nó trân trọng từng phút giây được bên những con gió thoảng, nhẹ nhàng, xoa dịu tâm hồn nó. Chưa bao giờ, nó cảm nhận được những thứ quan tâm diệu kỳ đến thế. Và nó hứa, nó sẽ yêu thương tất cả cho đến hơi thở cuối cùng. Nó nhận ra chỉ cần nó cho đi yêu thương thì dù có nhận lại được hay không, nó cũng sẽ đều thấy vui và hạnh phúc. Và nếu dẫu có những lúc thật tủi thân khi gió tát tới tấp vào nó, gào thét vào nó, coi thường những gì nó cho đi, nghĩ mọi chuyện nó làm đều là thứ dở hơi vô tích sự, hay đơn giản một lúc giận hờn ghen tuông mà gió vô tình cứa vào những vết rạn trong lòng nó…

Yêu thương. Nhiều lúc nó cũng nghĩ nhiều chứ. Nó cứ cho đi mãi vậy, mà đôi lúc những con gió trời còn hắt hủi nó đi. Vậy mà nó cứ ngu ngơ cố chấp dù cỏ hoa đã bao lời khuyên nhủ cho nó biết tự yêu lấy cái bản thân nó. Người không vì mình trời tru đất diệt. Cơ mà nó là Lá, nên có lẽ nó cứ tự cho mình cái quyền được yêu thương vô điều kiện. Có khi nào nó mơ hồ tin là nếu kiếp này nó bị đối xử tệ bạc dù có tốt đến thế nào thì kiếp sau nó sẽ được báo đáp? Không! Dù nó có tin vào yêu thương đến mấy, nó cũng không tin vào luân hồi. Chỉ là nó luôn nuôi 1 niềm tin là khi tình yêu đủ lớn, nó sẽ nhận lại được rất nhiều. Và nếu nó chưa cảm nhận được những phản hồi thì có nghĩa là nó vẫn còn quá ích kỷ.

Niềm tin ngốc xít. Hoa lá nơi đâu cũng mắng nó như vậy. Đôi khi nó cũng nghĩ mình ngốc. Đôi khi nó cũng cảm thấy mọi thứ xung quanh đối xử với nó thật tệ, như một công cụ vậy. Đôi khi nó cũng biết khóc, biết buồn khi không nhận được những cảm thông. Nhưng rồi nó cũng học cách gấp gọn những điều tồi tệ đó để cất kín trong tủ kính. Vì nó biết, nó như vậy thì sẽ có những tâm hồn được thoải mái. Phản kháng đối với nó cũng chẳng thể ích lợi gì mà chỉ làm mọi chuyện xấu đi. Cái duy nhất nó muốn làm là cho đi yêu thương và xoa dịu những con tim đang bực tức.

Câu chuyện từ sau một bước ngoặt. Lá vẫn sống, vẫn phiêu du, vẫn trải đầy tình yêu khắp chốn.

HN201112

23:55

Jessy

 

Độc bước

cover05

Hà Nội ngọt ngào một sớm lặng ngày đông

Độc bước lang thang nhạt nhòa con phố rộng

Phố ngẩn ngơ ai hình hài người trong mộng

Mắt môi khép hờ lắng nhịp đập tiếng tơ

Hà Nội bộn bề lúc chiều xuống bơ vơ

Gót chân thẫn thờ phố chờ ngày tàn lụi

Vội vã dòng người ồn ào, cặm cụi

Lạc lõng một người chẳng biết tiến hay lui

Hà Nội phố đêm mùi sương khói hương nồng

Gọi lòng cô đơn chất chồng trong tâm cảm

Nguệch ngoạc vần thơ vẽ nét sầu ảm đạm

Mắt môi buông rơi miên man những mệt nhoài

HN161112

00:38

Jessy

Đông Hà Nội

Cái note thứ 2 viết tặng Đông Hà Nội theo đúng cái tên của nó. Cái bận rộn vướng chân hoài ngày càng kéo Hà Nội xa tuột khỏi tầm tay. Giờ đang làm những gì nhỉ?

Cố trầy trật học nốt để kiếm cái bằng ra trường. Thi thố khủng hoảng kinh hoàng vì độ lười cũng tăng theo không kể. Muốn tập trung cũng khó. Ừ thì rồi mọi thứ cũng sẽ đâu vào đấy thôi, lúc nào cũng vậy. Mình vốn là một đứa luôn có may mắn xuất hiện bất thình lình vào phút chót, hoặc là sẽ tự vẽ ra cái may mắn để vin vào.

Việc CLB cũng ít phải lo lặt vặt nữa vì các em quá tuyệt.

Đi thực tập cho NGO vất vả hơn làm cho DN.

Chuẩn bị hồ sơ luôn là cái khiến mình lười nhất dẫn đến những phút vô tội vạ như thế này.

Luôn trong trạng thái thèm ngủ, thèm ăn vì vốn quen cái thói ngủ 12 tiếng và ăn 6 bữa 1 ngày. Giờ thì phải điều độ lại và nói chung là rất thèm.

Rồi thì tự dưng Hà Nội trở lạnh. Cái cảm giác đầu tiên là khó chịu. Và cũng là lần đầu tiên trong đời trời trở lạnh làm mình khó chịu. Thấy thương cái tay vì chưa sẵn sàng mặc áo dài. Thấy thương cái thân vì giờ cả nhà đang cúm. Lạnh tí nữa cúm lây thì thốn người. Và thấy thương cái tâm vì trời lạnh chỉ dành cho những đứa đang yêu.

Mưa. Có lẽ cũng chính cái ướt át vô duyên này làm mình thấy ghét cái tiết ngày hôm nay tệ. Chả làm được gì. Chả đi được đâu. Cũng chả cảm thấy được cái vị ấm ấm se se khi gió về ngày lạnh. Cảm giác chai sạn với những thứ từng vô tư thả mình để được nó ôm vào lòng trong cái niềm vui trẻ con một thuở.

Tự dưng trái tính lạ.

Ngồi ôm đàn. Dạo vài bài slow cơ bản. Gió khẽ lùa qua từng ngón tay lướt chậm. Lặng lại. Có cái gì đó. Lạ lạ. Quen quen. Cảm giác tinh khôi mà thân thuộc.

Sometimes when we touch.

Everytime we touch.

If you and me.

Baby, I love you.

sunflower106.87128927a49abe4286e331cfef73842f

Cảm giác trở lại. Vẹn nguyên. Cho cái tâm hồn đóng băng lâu ngày với cảm xúc, với tình yêu bấy lâu cho mảnh đất sinh thành. Chạm nhẹ từng ngọn gió bấc lạnh lùng mà sâu lắng. Nhắm mắt cảm cái hơi mưa cuối mùa cuốn trọn ngày tàn loang lổ. Hình dung ra một Hà Nội tinh khôi, trong veo, khô hanh, giấu kín kỉ niệm một thời.

Đông năm nay sẽ là những trải nghiệm thật khác. Khi cái tình yêu cháy bỏng phải đem đi san sẻ cho những gia đình bé nhỏ. Khi những bước chân không còn bàn tay dịu dàng khoác nhẹ tấm áo mỏng lúc bờ vai run thật khẽ. Khi không còn hơi ấm từ đằng sau. Không còn hơi thở khẽ khàng trên trán. Không còn lời thi thầm ấm áp bên tai.

Đông Hà Nội của lữ khách độc hành sẽ thật khác với những mùa đông cũ. Cổ hơn. Hoài niệm hơn. Ảm đạm, trầm tư hơn. Lặng yên hơn cho những nét động khẽ thôi của mùa tàn úa. Giờ là ta hòa vào cái cổ kính của mảnh đất nghìn năm chứ không còn là Hà thành hòa vào dòng xúc cảm. Là ta lặng lẽ bên cái ưu tư thành nội chứ cũng chẳng còn gì để phố vỗ về ta.

Hà Nội chạm đông bên cái bình yên căn gác nhỏ. Phố tưởng bộn bề rồi cũng chậm nhịp dòng trôi. Khung cửa khép hờ khẽ sượt qua mảnh lá khô gió bụi. Con nhóc ngẩn ngơ chạm bút nguệch ngoạc mấy dòng thơ…

HN281012

20h09′

Dành tặng ngày lười trời trở gió.

Jessy

Lan man

ha-noi-mua-thu17

Thu Hà Thành gõ cửa tiết trời se

Thoáng đông về phố bộn bề ngày vội

Anh lững thững bên dòng đời ồn ã

Góc phố quen, quán cũ, gọi mùa trôi

Gió quẩn quanh bao kỉ niệm một thời

Những giản đơn cất đầy nơi tiềm thức

Hơi khói đầu mùa khẽ run lên từng lúc

Nghe bâng khuâng, anh nhớ một bóng hồng

Em có hay Hà Nội đã chớm đông?

Có đang bước trên đoạn đường nắng lạnh?

Có thổn thức góc trời xanh lặng vắng?

Có ước chăng những vị ngọt nhỏ nhoi?

Con gió đi qua mang anh lại bên trời

Dễ đến dễ đi mặc đường đời trắc trở

Cứ dùng dằng sao ở – đi, quên – nhớ

Đông lạnh về, lòng anh chắc giá băng?

Xin cho người trọn màu cánh bằng lăng

Thủy chung bên em, lau khô dòng ngọt đắng

Để anh yên lòng mỉm cười bên đời vắng

Con tim hoang hát nhịp những lời yêu

Xin cho em tôi thôi chỉ một điều

Người đủ tốt như anh yêu chiều dáng ngọc

Xin cho em chim trời bên biển sóng

Mãi lượn bay cùng gió thỏa nguyện mong.

HN31012

0h22p

 

Jessy

 

P/s: Cảm hứng: note viết dở – Phạm Nam’s